Công việc buổi sáng quả như Dương Thần muốn, không có ai quản mình, mở máy tính ra là có thể lên mạng tìm các trò chơi khác nhau, nào là đào vàng, xì trum, Pikachu, chơi rất vui. Thỉnh thoảng có vài người đẹp đến hỏi hắn vài vấn đề về ngoại ngữ, Dương Thần cũng có thể giải đáp rất nhanh, không cần nghĩ nhiều.
Lúc gần đến mười hai giờ trưa, Trương Thái và Lưu Minh Ngọc đi tới, Triệu Hồng Yến thấy các cô đi đến, cũng đứng dậy sửa sang lại trang phục.
Trương Thái nhìn thấy màn hình quen thuộc của Dương Thần đang chơi Pikachu, bật cười:
- Dương Thần, chị Yến đi qua đây xem ra không bị mù đâu.
Dương Thần liếm liếm môi, sờ bụng, ngẩng đầu cười nói:
- Các chị chuẩn bị đi ăn cơm sao?
- Ừ, ăn ngay trong công ty, anh đi cùng không?
Lưu Minh Ngọc hỏi.
Dương Thần tuy buổi sáng đã tiêu diệt bảy, tám cái bánh bao, năm cái bánh quẩy, hai túi sữa đậu nành, nhưng chơi loại game này độ khó cao nên rất mệt, vì vậy hắn vẫn thấy đói. Dương Thần đứng dậy không chút e lệ nói:
- Đương nhiên là cùng đi rồi, làm việc vất vả vậy, phải tự khao mình một bữa chứ.
Ba người phụ nữ lập tức nhìn hắn khinh thường.