[FREE 120c] Đô Thị Thiếu Soái - (tác giả: Nhất Khởi Thành Công)

Trang 1/390 1231151101 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 3894

Chủ đề: [FREE 120c] Đô Thị Thiếu Soái - (tác giả: Nhất Khởi Thành Công)

  1. #1
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    47.633

    [FREE 120c] Đô Thị Thiếu Soái - (tác giả: Nhất Khởi Thành Công)

    Đô Thị Thiếu Soái
    Tác giả: Nhất Khởi Thành Công
    Sở Thiên, kém cỏi, tự ti, vô dụng!

    Nhờ có cơ duyên, được linh hồn Sở Lưu Hương phụ thể, từ đó về sau dẫn theo huynh đệ, làm thiên hạ dậy sóng.
    Luôn bình tĩnh, bảo trì nụ cười, hồng nhan thông minh, xinh đẹp, huynh đệ thề chết đi theo. Hắc đạo, quan trường, khủng bố, Tam Giác Vàng... tất cả đều lưu dấu chân hắn, đều lưu truyền truyền thuyết Sở Thiên!

    Đọc hiện đại xuyên tới dị giới, lịch sử, tam quốc, tiên hiệp... nhiều rồi, nay em làm 1 bộ khác lạ một chút, từ lịch sử đi tới hiện đại. Truyện có đánh nhau, có đấu trí, có tình anh em, và đương nhiên không thể thiếu mỹ nữ. Đối thủ từ nhỏ như một người cùng lớp cho tới lớn như những tay xã hội đen, trùm ma túy. Các bác cùng em dõi theo bước chân của Sở Lưu Hương nào!

    Cuối cùng là topic chém gió cho xôm, các bác cứ nhận xét, cho ý kiến để em sửa chữa.
    http://www.metruyen.com/do-thi-quan-truong-thuong-truong/1598-do-thi-thieu-soai-chem-gio-mung-tan.html
    Lần sửa cuối bởi hkh123; 22/12/2016 lúc 20:55:58
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng

  2. Đã có 18 thành viên nói lời cảm ơn tới MeTruyen.com cho bài viết này:


  3. #2
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    47.633
    Đô Thị Thiếu Soái
    Tác giả: Nhất Khởi Thành Công

    Chương 1: Chuyển thế trùng sinh.

    Nguồn dịch: Hội đâm thuê chém mướn.
    www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com




    Sấm sét đầy trời, mưa như trút nước.

    Sở Lưu Hương sờ sờ mũi, nhìn toàn thân ướt đẫm không khỏi cười khổ. Thời tiết thay đổi quá thất thường, mới vài canh giờ trước trời quang mây tạnh, nắng ấm chiếu tỏa, ngay sau đó, mây đen đã ùn ùn kéo tới, cuồng phong rít gào. Nếu sớm biết như vậy thì hắn đã không rời bến đi bắt cá rồi, vì mấy miếng ăn mà bỏ mạng thật sự rất không đáng.

    Trời mưa càng ngày càng to, mưa tầm tã đã mấy cnah giờ rồi, hơn nữa còn không có dấu hiệu dừng lại. Con thuyền đã sắp không chịu nổi, chỉ cần phải chịu một cơn sóng lớn nữa là sẽ vỡ tan tành. Giữa biển rộng mênh mông, kêu trời trời không thấu, gọi đất đất không hay, cho dù võ công của mình cao siêu đến mấy thì cũng sẽ làm mồi cho cá mà thôi.

    Sở Lưu Hương không mất tinh thần, hắn dùng toàn lực điều khiển thuyền tránh né những cơn sóng lớn, cố gắng lái thuyền đi ngược trở lại bờ, đoán chừng không bao lâu nữa sẽ có thể trông thấy đất liền rồi.

    Sở Lưu Hương lại sờ mũi, đột nhiên cảm thấy từng đợt gió lạnh thổi tới sau lưng, trong lòng cảm thấy rất vui vẻ. Ranh giới sinh tử thật mong manh, kỳ tài trăm năm có một như Sở Lưu Hương đương nhiên biết điều đó có ý nghĩa gì. Gió thuận, gió thuận! Hắn bắt đầu dốc toàn bộ sức lực tăng tốc chèo thuyền.

    Chẳng biết trải qua bao lâu, hắn cảm thấy cánh tay đau nhức nhưng không dám dừng lại. Bởi vì hắn đã trông thấy đất liền, điều này khiến hắn được tiếp thêm động lực.

    Đúng lúc này, một con sóng lớn từ sau ập tới, thuyền gỗ bị vỡ tan tành, Sở Lưu Hương cũng rơi xuống biển. Trong cái rủi vẫn có cái may, hắn ôm được một tấm ván gỗ, điều này khiến tỷ lệ sống sót tăng thêm vài phần.

    Sở Lưu Hương lắc đầu, đúng là họa vô đơn chí, hảo sự vô song, hắn chỉ có thể ra sức mà bơi. Bỗng nhiên, trên mặt Sở Lưu Hương hiện lên vẻ hoảng hốt, hai chân hắn giống như bị cái gì kéo vào sâu trong lòng đại dương, lực kéo càng ngày càng lớn hơn.

    Cơn sóng lớn thứ hai cuộn tới.
    ***

    Thành phố Nghi Tân, bờ sông Thiên Lan.

    Sở Thiên, học sinh trung học phổ thông Thiên Đô đang hoảng sợ đứng trên bờ đê. Mấy tên du côn như hung thần ác sát nhìn chằm chằm vào hắn. Sau lưng bọn chúng là hoa khôi của lớp Lâm Mỹ Mỹ cùng gã thiếu niên hư hỏng Lí Kiếm.

    Sở Thiên không ngờ mình hoảng hốt chạy loạn lại tới ngõ cụt, càng không ngờ mình làm bẩn quần áo Lâm Mỹ Mỹ, vì vậy cô ta mới muốn hạ độc thủ với mình.

    Lâm Mỹ Mỹ dựa vào người Lí Kiếm, đắc ý nhìn Sở Thiên nói:
    - Sở phế phân, ngươi chạy tiếp đi, chạy cho bà cô xem nào. Làm bẩn quần áo bà cô chưa bồi thường mà đã muốn chạy, không dễ như vậy đâu.

    Sở Thiên nghe được ba chữ “Sở phế nhân” cũng không kích động hay tức giận nữa. Ai bảo hắn là người bị toàn bộ Trường trung học Thiên Đô công nhận là một học sinh vô dụng nhất, tự ti nhất, kém cỏi nhất?

    Không chỉ có học sinh, mà ngay cả các giáo viên cũng gọi hắn như vậy. Từ lâu, mọi người đã quên tên thật của hắn là Sở Thiên, tất cả đều gọi là “Sở phế nhân”.

    Hết thảy cũng không phải hắn ăn trộm ăn cắp, cũng không phải hắn làm sai điều gì mà chỉ đơn giản là thành tích học tập của hắn quá kém. Thi toán được 14 điểm, tiếng Anh được 21 điểm, ngữ văn 36 điểm, tổng thành tích cũng không bằng một bài thi của người khác. Vì vậy Sở Thiên vẫn không thể ngóc đầu lên được.

    Sở Thiên sợ hãi nói:
    - Lâm Mỹ Mỹ, tôi không có cố ý. Tất cả là do Trương Vạn Giang đá tôi mới khiến tôi vô ý làm bẩn quần áo bạn. Hay là để tôi giúp bạn giặt sạch nó?

    Lâm Mỹ Mỹ khinh thường nói:
    - Mày giặt sao? Vậy thì quá tốt cho mày rồi? Mày tính toán hay lắm. Thôi được, cho mày một con đường sống, bồi thường bà cô 300 đồng bạc, sau đó giữa lớp dập đầu nhận tội thì tao bỏ qua cho.

    Sở Thiên lộ vẻ khó xử, yếu ớt nói ra mấy chữ:
    - Tôi … tôi không có tiền!

    Lời của Sở Thiên là sự thật. Hai năm trước, cha mẹ hắn bị tai nạn giao thông mất, từ đó hắn phải sống nhờ trong nhà chú thím. Nhưng chú thím cũng chỉ vì mười vạn tiền bảo hiểm cha mẹ Sở Thiên lưu lại mới miễn cưỡng nhận nuôi Sở Thiên, trở thành người giám hộ tạm thời của hắn.

    Nhưng mười vạn tiền bảo hiểm chú thím cũng không tiêu cho hắn, tất cả đều để cho dành để mua quần áo hàng hiệu, thuốc bổ, gia sư tốt nhất cho con gái cưng của họ.

    Họ đối với Sở Thiên vô cùng ghẻ lạnh, không chỉ cho hắn ăn cơm thừa, mà còn thường xuyên bắt hắn làm việc nặng nhọc, coi hắn như người làm công. Mỗi lần Sở Thiên đến xin tiền sinh hoạt hay tiền sách vở, chú thím đều làm nhục hắn một phen, giống như Sở Thiên đang cắt thịt bọn họ vậy.

    Sắc mặt Lâm Mỹ Mỹ trở nên khó coi, nói:
    - Đây là mày rượu mời không muốn lại muốn uống rượu phạt. Hôm nay cho mày một bài học. Nhớ kỹ, ngày mai mang 300 đồng chẵn tới bồi thường tổn thất cho tao, nếu không gặp một lần tao đánh một lần.

    Nhận được lệnh của người đẹp, mấy tên du côn xông lên đánh tới tấp lên người Sở Thiên. Lí Kiếm ngăn không cho bọn chúng đánh vào mặt, to ra rất có kinh nghiệm nói:
    - Không được đánh vào mặt, như vậy rất dễ lộ. Tập trung đánh vào cơ thể nó.

    Lâm Mỹ Mỹ ôm cổ Lí Kiếm, cười quyến rũ:
    - Kiếm ca, anh thật giỏi, rất có kinh nghiệm nha!

    Lí Kiếm cười dâm nói:
    - Anh còn thứ nhiều kinh nghiệm hơn mà em chưa biết đấy! Không bằng để tối nay anh dẫn em đi mở mang kiến thức?

    Nói xong, gã không thèm để ý người khác, thọc tay vào trong quần Lâm Mỹ Mỹ.

    Lâm Mỹ Mỹ vặn vẹo hạ thân, sau đó cũng không phản khác, dịu dàng nói:
    - Kiếm ca thật xấu nha. Tối nay em nghe theo anh. Nhưng phải giày vò tên tiểu tử này cho em, thay em trút giận. Nó không nể mặt em thì chính là không nể mặt Kiếm ca!

    Lí Kiếm gật gật đầu, hai ngón tay vung lên, đám du côn lại tiếp tục xông vào đánh Sở Thiên tới tấp.

    Sở Thiên hoảng sợ lùi lại đằng sau một bước dài, quên mất sau lưng hắn chính là sông Thiên Lan. “Ùm” một tiếng, Sở Thiên rơi xuống dòng sông. Hắn cũng biết bơi, đang định bơi vào bờ thì đâu ngờ trong sông có nhiều cỏ, rong đã cuống lấy chân hắn. Hắn cố sức giãy ra nhưng càng giãy thì bị cuốn càng chặt, lôi hắn vào trong lòng nước, trong một vòng xoáy càng lúc càng sâu hút.

    Sở Thiên sợ hãi, hét toáng lên:
    - Cứu ... cứu mạng!

    Lí Kiếm và Lâm Mỹ Mỹ đứng trên bờ vừa cười vừa nhìn Sở Thiên, sau đó nghênh ngang rời đi.

    Sở Thiên lâm vào tuyệt vọng, tay chân hắn dần mất đi cảm giác, ánh mắt cũng ngày càng mơ hồ, nhìn vào nguồn sáng trên mặt nước, hắn cảm giác cái chết đã tới.

    Trời đột nhiên tối sầm, trong chớp mắt, sấm sét đầy trời, mưa như trút nước.
    ***

    Một đạo tia chớp chói mắt hiện lên, tiếng sấm ù ù vang, cuối cùng Sở Lưu Hương cũng tỉnh lại. Thứ đầu tiên hắn trông thấy chính là khuôn mặt lo lắng của một tên béo mà hắn chưa gặp bao giờ.

    Sở Lưu Hương đảo mắt nhìn xung quanh, kinh ngạc khi phát hiện mình nằm trên một chiếc giường sạch sẽ. Trong phòng có những đồ vật hắn chưa từng gặp bao giờ. Hắn đưa tay véo vào người, cảm thấy đau đớn. Điều đó chứng tỏ mình vẫn còn ý thức, chứng tỏ mình vẫn còn... sống!

    Hắn cúi đầu nhìn xuống, không khỏi hoảng sợ, phát hiện mình giờ đã trở thành một thiếu niên, cho dù thi triển Súc Cốt công cũng không thể đạt tới trình độ như vậy. Hơn nữa trên người hắn ăn mặc khá giống tên béo kia. Hắn hoang mang không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Dù vậy hắn cũng không hỏi tên béo kia.

    Bởi vì hắn xem ra, chỗ này cũng thần kỳ giống như lần đầu tiên hắn đến Ba Tư, nhìn thấy những con người kỳ quái, đồ ăn kỳ quái, kiến trúc cũng kỳ quái. Chẳng qua là do khác đất nước nên văn hóa cũng khác nhau mà thôi.

    Vì vậy Sở Lưu Hương chỉ cảm thấy kỳ lạ là sao mình có bộ dạng này, chẳng lẽ là bị người khác động tay động chân hay sao? Sở Lưu Hương sờ sờ khuôn mặt, đây không phải gương mặt của mình, nhưng cũng không có dấu vết bị sửa đổi.
    Đúng lúc này tên béo trông thấy Sở Lưu Hương tỉnh lại nhưng không nói gì, còn tưởng hắn bị làm sao bèn gọi:
    - Sở Thiên, Sở Thiên, bạn tỉnh lại rồi. Bạn làm tôi sợ muốn chết, tôi còn tưởng rằng bạn bị chết đuối rồi chứ.

    Sở Lưu Hương sửng sốt, nhìn bốn phía xung quanh nhưng không thấy có người thứ ba. Chẳng lẽ tên béo này đang gọi mình hay sao? Từ khi nào mình lại có tên là Sở Thiên?

    Tên béo đưa cho Sở Thiên một quả táo, nói:
    - Sở Thiên, tại sao bạn lại rơi xuống sông vậy? Nếu không phải đúng lúc đó tôi đi qua thì e rằng bạn đã làm mồi cho cá rồi.

    Sông Thiên Lan? Chẳng phải mình bị cái gì lôi xuống dưới biển hay sao?

    Sở Lưu Hương thực sự không hiểu tên béo này đang nói gì nhưng vẫn cảm ơn lòng tốt của gã, đáp lại:
    - Cảm ơn bạn. Tại sao mình lại ở đây?

    Tên béo đưa tay ra sờ sờ trán Sở Lưu Hương nói:
    - Sở Thiên, bạn sao vậy? Chẳng lẽ bạn quên chuyện gì đã xảy ra sao? Để tôi đi gọi bác sĩ.

    Nói xong gã liền chạy ra ngoài.

    Sở Lưu Hương không để ý tới gã, khổ sở suy nghĩ. Bỗng nhiên một cỗ ý thức yếu ớt tràn vào đầu Sở Lưu Hương, đó chính là trí nhớ còn sót lại của Sở Thiên.

    Sau khi hút vào, cuối cùng Sở Lưu Hương cũng hiểu mình bị một vật thần bí trên biển hút xuống. Nhờ cơ duyên mà đi tới mấy trăm năm sau, nhập hồn vào một thiếu niên tên Sở Thiên. Có lẽ là do nguyên thần của bản thân quá mức mạnh mẽ, đối phương quá yếu đuối cho nên mình mới có thể chiếm giữ thân thể này.

    Sở Lưu Hương cười khổ không thôi. Chuyện hoang đường như vậy lại xuất hiện trên người mình đúng là không còn gì để nói. Thậm chí Sở Lưu Hương có chút áy náy, mình hoàn hồn với cái giá hi sinh linh hồn Sở Thiên, đây là một cái tội.

    Đột nhiên hắn nhớ tới tâm nguyện cuối cùng của Sở Thiên, than nhẹ một tiếng, cảm thấy được an ủi khi ý thức Sở Thiên dần biến mất. Giờ Hương soái đã chết, chỉ còn lại Sở Thiên! Ta sẽ khiến ngươi đứng thẳng mà sống, nổi bật giữa thế gian!

    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
    Lần sửa cuối bởi MeTruyen.com; 12/12/2012 lúc 17:46:14
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng


  4. #3
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    47.633
    Đô Thị Thiếu Soái
    Tác giả: Nhất Khởi Thành Công
    Chương 2: Hoàn cảnh mới
    Nguồn dịch: Hội đâm thuê chém mướn - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com





    Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
    Xin lỗi, bạn không đủ điểm để đọc bài viết này. Vui lòng nạp điểm theo hướng dẫn tại đây


    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng


  5. #4
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    47.633
    Đô Thị Thiếu Soái
    Tác giả: Nhất Khởi Thành Công
    Chương 3: Trận chiến mở màn.
    Nguồn dịch: Hội đâm thuê chém mướn - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com







    Một ngày mới của Sở Lưu Hương bắt đầu. Hôm nay hắn đã có một cái tên mới: Sở Thiên. Hắn muốn dùng cái tên Sở Thiên sáng tạo một Thiếu soái mới, ghi nên một truyền kỳ bất hủ.

    Hôm nay chính là một khởi đầu mới. Cũng chính là ngày Sở Thiên có một cuộc sống mới, một cuộc sống đường đường chính chính, đội trời đạp đất.

    Sáng hôm sau, khi Khương Tiểu Bàn thấy Sở Thiên không khỏi sửng sốt, kinh ngạc sờ sờ mặt Sở Thiên, nói:
    - Sở Thiên, hôm qua khắp người bạn toàn là vết thương, tại sao bây giờ lại có vẻ mặt hồng hào vậy.

    Sau đó nó kéo quần áo Sở Thiên xem xét:
    - Oa, cơ thể bạn cũng không còn thấy chút dấu vết nào nữa. Nhà bạn có rượu xoa bóp đặc hiệu gì hay sao, cho mình xin một chút. Đề phòng cuộc thi lần sau nếu bị điểm kém, cha mình lại đánh gần chết.

    Sở Thiên không thể nói với tên béo rằng mình là Sở Lưu Hương được. Tuy nhiên nó là bạn tốt nhất của Sở Thiên, nên chỉ đành lấp lửng nói:
    - Mình cũng không biết, khi mình ngủ dậy thì đã đã trở thành như vậy. Hiện tại chúng ta bắt đầu đi được chưa?

    Khương Tiểu Bàn giống như nhìn quái vật, nói:
    - Đương nhiên là đi học thôi. Chẳng lẽ bạn cho rằng chúng ta còn có thời gian đi chơi sao. Kỳ thi tốt nghiệp trung học đã sắp tới rồi!

    Sở Thiên sờ sờ mũi, không nói thêm gì nữa. Mặc dù hắn có đại bộ phận trí nhớ của “Sở Thiên”, nhưng nó chứa đựng quá nhiều, hắn chưa thể tiêu hóa hết toàn bộ. Vì vậy hắn cũng không dám ăn nói lung tung. Dù sao cũng có tên béo này hướng dẫn hắn quen thuộc cuộc sống nơi này, quen thuộc những nguyên tắc trong cuộc sống của “Sở Thiên”. Hắn tin tưởng mình sẽ rất nhanh hòa nhập vào hoàn cảnh mới.

    Đây chính là lý do Sở Lưu Hương sống dai hơn người khác, ngoại trừ nguyên nhân võ công thì ưu điểm của hắn chính là có thể nhanh chóng thích ứng hoàn cảnh, làm chủ hoàn cảnh.

    Dọc đường Sở Thiên cùng Khương Tiểu Bàn một hỏi một đáp, dần dần hiểu được một số việc. 7h30 mỗi ngày mình phải tới trường học. 5h30 chiều trở về nhà, còn có cuộc thi gì gì đó. Sở Thiên cười thầm trong lòng, chẳng phải đó cũng giống như chế độ khoa cử như tại thời Đường hay sao?

    Đúng lúc này có một chiếc BMW phanh “kít” một tiếng, dừng ở bên cạnh Sở Thiên cùng Khương Tiểu Bàn. Hai thiếu niên vạm vỡ đi xuống trước, đỡ lấy Lâm Mỹ Mỹ và Lí Kiếm ôm nhau đi ra. Thấy Sở Thiên, Lí Kiếm chỉ nói:
    - Phế vật, hôm qua rơi xuống sông Thiên Lan mà chưa chết sao? Mạng mày thật lớn! Hơn nữa nhìn mày hôm nay thần thái sáng lạn, vết thương hôm qua đã khôi phục hoàn toàn. Xem ra sau này dùng mày làm bao cát là thích hợp nhất.

    Lâm Mỹ Mỹ và hai tên thiếu niên cũng cười hùa theo.

    Lâm Mỹ Mỹ cười, sau đó trừng mắt nhìn Sở Thiên:
    - Sở phế vật, 300 đồng tiền bồi thường quần áo cho tao có mang tới hay không?

    Trên mặt Lâm Mỹ Mỹ tươi cười vô cùng đắc ý. Trong lòng cô ta đang nghĩ Sở Thiên nhất định sẽ ngoan ngoãn hai tay dâng lên. Tuy rằng số tiền này không nhiều nhưng làm vậy thì mọi người sẽ biết ai đắc tội với cô đều không có kết quả tốt!

    Sở Thiên nhìn mấy người này, ký ức thống khổ dần hiện lên. Hôm qua, chính mấy người này đã đánh mình một trận, còn bức ép mình rơi xuống sông Thiên Lan. Sau đó họ nghênh ngang bỏ đi, không thèm để ý tới tính mạng của mình. Trong mắt Sở Thiên hiện lên vẻ giận dữ, cổ đại có đám du thủ du thực, không ngờ thời hiện đại cũng có. Loại người này nhất định phải dạy dỗ chúng một lần nhớ đời. Sở Thiên âm thầm vận chuyển chân khí, tất cả đều vô cùng thông thuận. Như vậy muốn đối phó với mấy người này là thừa sức.

    Vì vậy Sở Thiên cười nhạt một tiếng:
    - Hôm qua chúng mày đánh tao bị thương, vậy hẳn là chúng mày phải bồi thường cho tao mới đúng chứ?

    Lâm Mỹ Mỹ vẻ mặt cứng ngắc, quả nhiên tên phế vật này không để mặt mũi cho cô ta, xem ra lần dạy dỗ hôm qua vẫn còn quá nhẹ. Cô ngẩng đầu nói với Lí Kiếm:
    - Kiếm ca, hà tất phải chờ đợi? Nói không chừng ngay bây giờ cũng có thể nha?!!

    Tối hôm qua Lí Kiếm vừa cùng Lâm Mỹ Mỹ mây mưa một trận, đương nhiên là nói gì nghe nấy, tươi cười nói:
    - Tên tiểu tử nhà ngươi thật không biết điều. Vốn ta không muốn dây dưa với tên phế vật như mày vì như vậy quá mất thân phận chúng ta. Nhưng hôm nay mày đã muốn chết thì ta cũng không còn biện pháp nào khác. Hồ Bưu, chúng mày xông lên bắt nó, buộc dây vào cánh tay, sau đó treo lên cửa trường cho tao. Tao muốn mọi người biết được đắc tội với Lí Kiếm sẽ có hậu quả thế nào!

    Lúc này đang là giờ đi học cao điểm, mà học sinh trường Thiên Đô đều biết bá vương Lí Kiếm. Hiện giờ thấy Lí Kiếm đang chặn Sở Thiên ở cồng trường, biết có chuyện hay để xem. Sau một thời gian đã tạo thành một vòng vây xung quanh, tất cả đều muốn xem kết cục bi thảm của Sở Thiên.

    Khương Tiểu Bàn thấy Lí Kiếm chặn Sở Thiên, lại qua câu chuyện biết được hôm qua Sở Thiên rơi xuống sông đều là do đám người này, trong lòng vô cùng giận dữ. Tuy vậy Khương Tiểu Bàn biết rõ Lí Kiếm không phải là người có thể đắc tội được, anh ta chính chính là đầu gấu tại trường học. Cũng là đội trưởng đội bóng đá. Ỷ thế có cha làm Cục trưởng Cục công an nên làm xằng làm bậy khắp nơi. Nếu không phải là trêu chọc nữ sinh thì chính là đánh nhau. Hơn nữa cha gã đã chạy vạy quan hệ vào một trường đại học, chỉ cần sau kỳ thi đại học là sẽ vinh dự tốt nghiệp. Không, nói chính xác phải là vinh dự trở thành sinh viên. Hiệu trưởng và giáo viên đương nhiên không thể lãng phí danh nghạch này. Dù sao cũng có thể đề cao tỷ lệ vào đại học của trường, vì vậy đối với Lí Kiếm một mắt nhắm, một mắt mở.

    Khương Tiểu Bàn biết rõ Lí Kiếm ra tay tàn nhẫn, không muốn Sở Thiên bị thương, vì vậy vội vàng hô lớn:
    - Anh Kiếm, chị Mỹ Mỹ, không phải Sở Thiên không bồi thường hai người, chẳng qua là hắn không mang đủ tiển. Đây là 100 đồng, hai người cầm trước, số còn lại buổi chiều nhất định sẽ trả đủ.

    Khương Tiểu Bàn lấy 100 đồng của mình đưa ra.

    Trong lòng Sở Thiên rất cảm động. Khương Tiểu Bàn là một người bạn rất tốt, rất trượng nghĩa.

    Lí Kiếm hất tiền trong tay Khương mập ra, lạnh lùng nói:
    - Cút. Còn ở đây giả bộ tốt bụng thì ngay cả mày tao cũng đánh!

    Khương mập tuy sợ hãi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng nhưng vẫn hào hiệp nói:
    - Anh Kiếm, anh cho chúng em một cơ hội đi.

    Lí Kiếm không kiên nhẫn được nữa, lẳng lặng đá một cước về phía Khương mập, khí thế vô cùng hung mãnh. Khương mập không ngờ Lí Kiếm lại ra tay với mình, không phản ứng kịp, cũng không dám né tránh, chỉ có thể nhắm mắt chịu một đá này.

    Chân Lí Kiếm sắp đánh trung Khương mập, tất cả học sinh chung quanh đều đổ mồ hôi. Ai cũng biết Lí Kiếm luyện Taekwondo, lại là Đội trưởng Đội bóng đá. Ăn một cước này, Khương mập không chết cũng phải ói vài ngụm máu tươi. Một vài nữ sinh thậm chí nhắm tịt mắt lại, không dám nhìn cảnh máu tươi đầm đìa.

    “Bịch” một tiếng, một người ngã ra ngoài. Mọi người nhìn kỹ lại thì đó không phải Khương mập mà chính là Lí Kiếm, đứng giữa hai người chính là Sở Thiên đang tươi cười.

    Mọi người còn đang sửng sốt thì Sở Thiên thản nhiên nói:
    - Có bản lĩnh thì đánh ta, đánh bạn ta trước mặt ta vậy thì không tốt lắm!

    Tất cả mọi người, kể cả Khương Tiểu Bàn, Lâm Mỹ Mỹ đến giờ mới biết chính là Sở Thiên đánh ngã Lí Kiếm. Thế nhưng Khương Tiểu Bàn không thể tin đây lại là sự thật. Bởi vì hắn chỉ thấy Sở Thiên bị đánh chứ chưa từng thấy Sở Thiên ra tay. Lâm Mỹ Mỹ thì càng không dám tin. Sở Thiên trong mắt cô ta là một tên phế vật, sao có thể đánh ngã thần tượng Lí Kiếm của mình đây?

    Càng khó tin hơn chính là không ai thấy được Sở Thiên ra tay như thế nào.

    Hai thiếu niên vạm vỡ chạy tới nâng Lí Kiếm dậy. Lí Kiếm lau khô vết máu ở miệng, mắt hiện lên vẻ hung ác, chỉ vào Sở Thiên, nói với tên cao to nhất bên cạnh:
    - Hồ Bưu, đánh chết hắn cho ta, hắn chết ta chịu trách nhiệm.

    Lí Kiếm cũng không biết được Sở Thiên ra tay như thế nào. Nhưng hắn bị mất mặt như vậy, đương nhiên lửa giận ngập trời, muốn lấy mạng Sở Thiên.

    Hai người Hồ Bưu xông về phía Sở Thiên, đánh về phía lồng ngực, khuôn mặt Sở Thiên. Đáng tiếc còn không đánh trúng thì Sở Thiên đã vọt tới bên cạnh, tung một chưởng chính xác vào nách. Nắm đấm hung mãnh của hai người Hồ Bưu giờ trở nên yếu ớt vô lực. Sở Thiên quay người lại, chân đá vào mông. “Bịch, bịch” hai tiếng vang lên, hai người Hồ Bưu như hai con chó đói vồ xuống mặt đất. Đám học sinh xung quanh thấy tư thế kỳ lạ của chúng, đều không nhịn được bật cười.

    Lí Kiếm thấy hai người Hồ Bưu chịu thiệt, nhân lúc Sở Thiên không chú ý bèn cầm một tảng đá từ đằng sau đập tới gáy Sở Thiên. Sở Thiên sớm đã phát hiện. Bình sinh hắn hận nhất đám tiểu nhân đánh lén. Vì vậy lắc mình tránh thoát. Sau đó dùng cùi chỏ đánh mạnh vào bụng Lí Kiếm. Lí Kiếm đau đớn, khó chịu, đang định ngồi xổm xuống thì chân Sở Thiên như có mắt, đá trúng đầu gối gã. Lí Kiếm lập tức ngã ngược về sau, cầm hòn đá trong tay, tư thế như lão rùa đen, học sinh xung quanh cười ồ lên.

    Lâm Mỹ Mỹ không tiếp nhận được sự thật Lí Kiếm thảm bại, Sở Thiên dương oai, cuồng loạn hô:
    - Con mẹ mày, có giỏi thì đánh bà đi... đánh đi... không dám thì mày chính là do điếm nuôi lớn.

    Hành động của Lâm Mỹ Mỹ chính là muốn tranh cường háo thắng, không phục Sở Thiên, muốn mượn hành động này để thu hồi một chút danh dự. Đáng tiếc trong mắt đám học sinh, cô ta lại chẳng khác gì đám đàn bà chợ búa chua ngoa, nhưng không ai dám để lộ ra ngoài cả.

    Sở Thiên không báo giờ đánh phụ nữ yếu ớt, nhưng Lâm Mỹ Mỹ chửi bới quá khó nghe, vì vậy kéo Khương Tiểu Bàn đang trợm mắt há mồm chậm rãi đi sát qua bên cạnh cô ta, vỗ nhẹ lên một cái cây nhỏ, quay đầu nói với ba người Lí Kiếm vừa đứng dậy:
    - Nếu muốn trả thù thì quang minh chính đại tới tìm ta, chớ nên bắt nạt bạn ta. Nhớ kỹ, ta là Sở Thiên!

    Lí Kiếm hai mắt hung ác nhìn Sở Thiên. Thù này hắn nhất định phải báo! Sở Thiên! Sở Thiên! Tao nhất định phải giết mày!

    Lâm Mỹ Mỹ thấy Sở Thiên không thèm để ý tới cô, sắc mặt tái nhợt nói:
    - Đồ nhu ngược, đồ nhát gan, mày đúng là đồ phế vật.

    Lâm Mỹ Mỹ tập trung chửi bới, ba người Lí Kiếm nhìn chằm chằm vào bóng lưng Sở Thiên mà nguyền rủa, không chú ý tới gốc cây nhỏ đang đổ xuống phía Lâm Mỹ Mỹ. Các học sinh xung quanh trông thấy, nhưng không ai lên tiếng nhắc nhở, ai bảo cô ta lớn lối, bá đạo tới vậy.

    Lâm Mỹ Mỹ vừa hô hai chữ “phế vật” thì gốc cây nhỏ đổ lên vai cô khiến cô mất trọng tâm, ngã sấp trên mặt đất. Đám học sinh lại được một trận cười.
    Lí Kiếm liếc mắt nhìn, tất cả học sinh đều không dám cười nữa, tản ra, đi vào trong trường học. Một trận đánh sáng nay sẽ khiến bọn họ khắc sâu cái tên “Sở Thiên”.




    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng

  6. Đã có 23 thành viên nói lời cảm ơn tới MeTruyen.com cho bài viết này:


  7. #5
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    47.633
    Đô Thị Thiếu Soái
    Tác giả: Nhất Khởi Thành Công
    Chương 4: Lão cổ hủ.
    Nguồn dịch: Hội đâm thuê chém mướn - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com






    Khương Tiểu Bàn mãi đến khi tới phòng học vẫn chưa hoàn hồn. Sở Thiên bình thường nhu nhược yếu đuối tại sao lại có thể uy phong, mạnh mẽ tới vậy? Phải chăng hôm qua thần kinh hắn bị kích thích quá mức mới thành ra như thế nào? Tuy Khương Tiểu Bàn biết đắc tội Lí Kiếm là rất phiền phức, rất khó kết thúc. Nhưng thấy Sở Thiên dũng cảm phản kháng trong lòng Khương Tiểu Bàn cũng cảm thấy vui vẻ. Mỗi lẫn thấy Sở Thiên bị bắt nạt, chính mình lại không giúp được gì trong lòng Khương Tiểu Bàn đau đớn không kém gì Sở Thiên.

    Khương Tiểu Bàn dẫn Sở Thiên tới phòng học, đã có nửa lớp đang bắt đầu ôn bài. Khi Sở Thiên đi xuống dưới lớp, thì một cái chân từ dưới bàn đột nhiên đưa ra, định bẫy hắn ngã như mọi ngày. Sở Thiên mỉm cười, hai chân dùng sức kẹp lấy, sau đó nhảy qua, quay đầu nhìn lại. Trương Vạn Giang đau đến chảy nước mắt. Nó không nghĩ tới lần này lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn như thế. Sở Thiên có thể né tránh, hơn nữa còn phản kháng, kẹp lấy chân hắn vô cùng đau nhức. Trong mắt Trương Vạn Giang đầy vẻ tức giận, giống như Sở Thiên không ngã là sai, dám phản kháng lại càng sai.

    Khương Tiểu Bàn đợi Sở Thiên ngồi xuống, vỗ vai Sở Thiên nói:
    - Sở Thiên, mau tranh thủ thời gian học thuộc tuyển tập những bài thơ hay Đường Tống. Nghe nói hôm nay lão cổ hủ kia kiểm tra chặt, nếu không thuộc thì tàn đời rồi.

    Sở Thiên nhìn quyển “Tuyển tập 50 bài thơ hay Đường Tống” của Khương Tiểu Bàn, hắn lục trong cặp lấy ra một quyển sách giống y đúc như vậy. Lật tới tờ Khương Tiểu Bàn đang đọc, lại thấy Khương Tiểu Bàn cố gắng học thuộc, chân run lẩy bẩy không khỏi mỉm cười. Những bài thơ trong đây thực sự quá đơn giản, với trình độ của Sở Thiên vút sách đi cũng có thể đọc làu làu. Khương Tiểu Bàn thấy Sở Thiên tùy ý lật sách đi, tưởng hắn bỏ cuộc. Cũng đúng, chính mình muốn học thuộc hơn mười bài thơ này cũng phải nai lưng ra học, huống chi Sở Thiên luôn sợ hãi với đám thơ cổ này, vậy càng khó học hơn.

    Sau hơn 10 phút lật sách cho có vẻ chăm học, Lâm Mỹ Mỹ mặt mũi âm trầm đi vào lớp học. Thấy Sở Thiên cũng đang nhìn cô, không chịu yếu thế, Lâm Mỹ Mỹ hung hăng nhìn Sở Thiên vài lần, trong mắt hiện lên vẻ âm hiểm cùng oán hận. Lí Kiếm đã nói với cô quyết không để Sở Thiên sống quá năm ngày, chờ hắn đi tới nhà giam mấy tên tội phạm giết người chuyên nghiệp. Khi đó không nghi ngờ gì nữa, Sở Thiên nhất định phải chết. Lâm Mỹ Mỹ nghĩ tới cảnh Sở Thiên máu tươi đầm đìa nằm trên mặt đất liền không nhịn được cười, lại phối hợp với khuôn mặt âm trầm của cô tạo thành vài phần quỷ dị.

    Tiết thứ nhất chính là tiết ngữ văn. Khi Sở Thiên thấy thầy giáo bước vào lớp rốt cuộc cũng hiểu tại sao mọi người lại gọi là cổ hủ. Thầy giáo khuôn mặt nghiêm túc, mang theo một gọng kính rất to, một nửa đầu tóc bạc, đi đứng cứng nhắc. Sở Thiên không khỏi mỉm cười, một người 40 tuổi lại ăn mặc như một ông già 60, dùng ba từ “lão cổ hủ” để mô tả là rất chính xác, sức sáng tạo của học sinh đúng thật quá phong phú.

    Lão cổ hủ thấy toàn lớp đều cầm quyển “Tuyển tập 50 bài thơ Đường Tống” do lão căn dặn liền cười hài lòng, quả nhiên trẻ nhỏ dễ dạy. Vì vậy lão hắng giọng, dùng giọng nói thô kệch, mạnh mẽ truyền khắp phòng:
    - Tiết học hôm nay chủ yếu để kiểm tra hiệu quả học thuộc thơ của mọi người gần đây. Dù sao kỳ thi đại học cũng sắp tới, thơ luôn chiếm một phần trong đề thi. Cho nên nhất định mọi người phải nắm chắc một phần này, bằng không thì thật có lỗi với chính bản thân mình, có lỗi với thầy cô giáo, với cha mẹ, đối với trường học đã dạy dỗ mọi người bấy lâu. Đọc thuộc 50 bài thơ này chỉ là bước khởi đầu, phía sau chúng ta còn rất nhiều điều phải học tập, chúng ta cứ dần dần tiếp thu.

    Cả lớp trầm mặc không nói, Trương Vạn Giang đột nhiên chen lời nói:
    - Xin thầy cứ yên tâm, chúng em nhất định sẽ nắm chắc phần điểm mảng thơ. Nói thế nào thì chúng em cũng không thể phụ lòng thầy đã vất vả dạy dỗ!

    Lão cổ hủ thỏa mãn gật đầu, hiển nhiên là rất hài lòng với thái độ tích cực của Trương Vạn Giang.

    - Tốt. Bây giờ chúng ta kiểm tra đọc thuộc lòng, ai không thuộc sẽ bị phạt chép 100 lần.

    Sở Thiên cũng sợ hết hồn, ông thầy này quá độc ác đi. 100 lần, thật sự là khủng bố, so với lão sư thời xưa còn dã man hơn. Lúc này, Khương Tiểu Bàn đã gục đầu xuống bàn, sợ bị thầy giáo gọi mình kiểm tra miệng.

    Đúng lúc này, có một vài người giống như lãnh đạo gọi lão cổ hủ ra ngoài. Một lúc sau, những người này đi tới cuối lớp ngồi, lão cổ hủ vẻ mặt hưng phấn nói:
    - Hôm nay lớp chúng ta vinh dự được lãnh đạo trường học tới dự giờ. Đề nghị mọi người cho một tràng pháo tay chào đón.

    Vừa dứt lời, tiếng vỗ tay vang dội khắp phòng. Học sinh cả lớp chỉnh đốn tinh thần ngồi nghiêm chỉnh. Lão cổ hủ rất thỏa mãn. Sau một chút, lão cổ hủ mới phất tay để mọi người yên tĩnh lại, nói:

    - Chúng ta tiếp tục tiết học.

    Lão cổ hủ quét mắt qua một lần, tất cả học sinh cầm như hến, chỉ có mình Trương Vạn Giang giơ tay:
    - Thưa thầy, em muốn xung phong trở thành người kiểm tra đầu tiên.

    Không chỉ các học sinh ồ lên, ngay cả lãnh đạo trường ở phía sau cũng lộ ra vài phần vui vẻ, hiển nhiên đói với học sinh có thái độ tích cực như vậy vô cùng tán thưởng.

    Lão cổ hủ khen ngợi nhìn Trương Vạn Giang, lại nói với học sinh cả lớp:
    - Trương Vạn Giang đúng là một học sinh gương mẫu, không chỉ thành tích tốt, hơn nữa thái độ học tập cũng rất tích cực, mọi người cần phải noi gương.

    Ngay sau đó, Trương Vạn Giang đứng dậy nói:
    - Xin thầy đọc câu hỏi.

    Lão cổ hủ nhẹ nhàng mở sách, lật vài tờ, tập trung ánh mắt vào “Hoán khê sa” của Âu Dương Tu đọc:
    - Trò thử đọc bài Hoán khê sa của Âu Dương Tu cho mọi người cùng nghe.

    Sở Thiên thấy rõ có nửa lớp vẻ mặt khó xử, hiển nhiên là bọn họ đang kinh hồn bạt vía.

    Trương Vạn Giang tự tin bắt đầu đọc tiếp:
    Đê thượng du nhân trục họa thuyền.
    Phách đê xuân thủy tứ thùy thiên.
    Lục dương lâu ngoại xuất thu thiên.
    Bạch đái hoa quân mạc tiếu,
    Lục yêu thôi phách trản tần truyện.
    Nhân sinh hà xử tự tôn tiền.

    Lão cổ hủ không nhịn được khen một câu:
    - Tốt, quả nhiên đã đọc thuộc lòng.

    Học sinh cả lớp và lãnh đạo trường không nhịn được đều vỗ tay. Ngay cả Khương Tiểu Bàn cũng vậy. Chỉ có mình Sở Thiên cho là không đúng, học thuộc như vậy có tác dụng gì hay sao? Cần phải hỏi cách lý giải của học sinh, thì học sinh hiểu kỹ mới có thể nhớ lâu. Ở điểm này xem ra chế độ khoa cử hiện giờ còn kém cả thời cổ đại.

    Lão cổ hủ lật một tờ, cười nói:
    - Bạch Vân Tuyền của Bạch Cư Dị, trò đọc đi.

    Trương Vạn Giang cười ngạo nghễ, đọc như gió thổi:
    Thiên Bình sơn thượng Bạch Vân tuyền,
    Vân tự vô tâm thủy tự nhàn.
    Hà tất bôn trùng sơn hạ khứ?
    Cánh thiêm ba lãng tự nhân gian.

    Lần này, lão cổ hủ lại khen ngợi:
    - Hay lắm, lời thơ rất có ý cảnh, du dương trầm bổng!

    Mọi người lại vỗ tay liên tiếp. Sở Thiên không nhịn được cười, tuy rằng tiếng cười rất nhỏ nhưng vẫn truyền tới tai lão cổ hủ và lãnh đạo trường học.

    Lão cổ hủ đảo mắt, rất nhanh tập trung vào Sở Thiên đang tươi cười. Cậu ta là học sinh kém nhất lớp, giờ lại cười công khai trong giờ học. Đây chẳng phải là không nể mặt mình hay sao? Vậy mình không cần phải lưu tình. Lão cổ hủ ra dấu cho Trương Vạn Giang ngồi xuống, sau đó chỉ vào Sở Thiên:
    - Sở Thiên, tại sao trò cười? Dựa vào cái gì mà trò cười? Trò có tư cách đó sao? Trò đứng lên, tôi muốn kiếm tra xem trò đã học thuộc tất cả hay chưa.

    Ngoại trừ Khương Tiểu Bàn, tất cả đều hả hê nhìn đồ ngu xuẩn kia. Dám dây vào lão cổ hủ đúng là tự tìm chết mà. Trên mặt Trương Vạn Giang và Lâm Mỹ Mỹ hiện lên vẻ chờ mong cảnh Sở Thiên bị lão cổ hủ xỉ vả một phen.

    Sở Thiên phủi quần áo, đứng dậy thản nhiên nói:
    - Thưa thầy, em cười bởi vì kiểm tra như vậy không có ý nghĩa gì. Học vẹt như vậy không nhớ được bao lâu, học sinh sẽ không hiểu ý nghĩa, không biết hoàn cảnh sáng tác. Thậm chí giỏi như Trương Vạn Giang khi đọc “Bạch Vân Tuyền” ngoại trừ từ ngữ thì các tư liệu liên quan một chữ cũng không biết. Như vậy có thuộc cũng không có tác dụng gì cả.

    Trương Vạn Giang vừa được khen ngợi hiện giờ sắc mặt đỏ bừng. Lời của Sở Thiên là đúng sự thật, nhưng trong lòng gã vô cùng oán hận. Từ khi nào đến phiên tên phế vật này bình xét gã. Nếu không phải có lãnh đạo trường và thầy giáo ở đây, Trương Vạn Giang nhất định xông tới đánh Sở Thiên một trận.



    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng

  8. Đã có 22 thành viên nói lời cảm ơn tới MeTruyen.com cho bài viết này:


  9. #6
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    47.633
    Đô Thị Thiếu Soái
    Tác giả: Nhất Khởi Thành Công
    Chương 5: Nổi tiếng.
    Nguồn dịch: Hội đâm thuê chém mướn - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com







    Tất cả học sinh đều cảm thấy Sở Thiên bị bênh tâm thần. Một học sinh kém nhất lớp lại dám ăn nói quàng xuyên. Lãnh đạo nhà trường cảm thấy học sinh này quá khinh cuồng, lại nghe học sinh ngồi cạnh bảo đó là một học sinh yếu kém thì liền gật đầu. Hóa ra là một tên ăn no rửng mỡ tới lớp gây rối. Trong mắt lão cổ hủ càng thêm tức giận, cậu học sinh này mà cũng dám lên mặt dạy đời lão. Lão không nén được cơn giận:
    - Nói mồm vô dụng mà thôi. Trước tiên tôi hỏi trò một câu đơn giản xem trò có thể trả lời nổi hay không. Trò cho tôi biết Đường Tống bát đại gia có những ai?

    Đó là một câu hỏi đơn giản, hầu như ai cũng có thể trả lời được. Lão cổ hủ làm vậy là muốn làm nhục Sở Thiên. Nếu Sở Thiên đáp sai thì hắn càng bị coi thường, khinh miệt, càng chứng tỏ Sở Thiên là đồ vô năng.

    Sở Thiên mỉm cười, dùng kiến thức của bản thân kết hợp với các kiến thức trong sách vừa đọc được, không để vấn đề này vào mắt. Hắn thản nhiên đáp:
    - Hàn Dũ, Liễu Tông Nguyên, Âu Dương Tu, Tô Tuân, Tô Thức, Tô Triệt, Vương An Thạch và Tằng Củng.

    Lão cổ hủ còn chưa kịp nói thì Sở Thiên đã tiếp tục:
    - Theo điều tra, danh xưng này do Chu Hữu Tướng tập hợp trong cuốn “Tiên sinh tập” nên danh tiếng mấy người này bắt đầu được xưng tụng một cách thống nhất hơn. Không lâu sau, Tôn Sùng Đường căn cứ vào quyển này tuyển chọn viết thành tập “Đường Tống đại gia sao”, danh xưng này càng được khẳng định. Đường Tống đại gia sao chủ trì trung tâm chính là Đường Gia Cổ, bọn họ từ lúc đó về sau bằng thi đàn mà tạo nên ảnh hưởng sâu rộng.

    Không có tiếng vỗ tay nào vang lên, tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm nhìn Sở Thiên. Nhớ tên thì ai cũng nhớ được, nhưng đến cả hoàn cảnh cũng nhớ rõ ràng thì không ai dám coi thường cả. Những lời Sở Thiên nói vừa rồi rất hàm súc, lại giúp mọi người hiểu bài hơn.

    Sở Thiên tiếp tục:
    - Bạch Vân Tuyền của Bạch Cư Dị thể hiện ý chí không màng danh lợi, thần sắc thanh thản, khát vọng thoát khỏi tục vụ, có thể quy ẩn sơn lâm. Tư tưởng này tràn ngập trong thơ Bạch Cư Dị. Ông dùng “Vân tự vô tâm thủy tự nhàn” (Mây không tư lự nước nhàn trôi) để mô tả cảnh mây trắng theo gió phiêu lãng, bồng bềnh một cách tự nhiên. Nước suối róc rách nhàn nhã xuôi dòng. Trên thực tế, đây chính là tự bạch, là nỗi lòng của Bạch Cư Dị. Hai cữ “Hà tất” cảng thể hiện tính cách này của Bạch Cư Dị. Cũng dùng mây nước tiêu diêu tự tại để biểu đạt tư tưởng không màng dang lợi sống thanh thản nhẹ nhàng, phản ánh nhân sinh quan một đời của Bạch Cư Dị.

    Sau đó Sở Thiên lại nói:
    - Không biết ý kiến của thầy như thế nào?

    Lão cổ hủ còn chưa kịp nói gì thì một vị lãnh đạo trường hơn 50 tuổi đứng lên, vỗ tay nói:
    - Trò nói hay lắm. Trò hiểu rất sâu sắc vấn đề, ngay cả những người nghiên cứu thơ cổ như chúng ta đều cảm thấy bội phục!

    Tất cả mọi người quay đầu nhìn lại. Đó là người nghiên cứu thơ cổ nổi tiếng Liễu Trung Hoa, trong nước cũng có tiếng nói nhất định. Vì vậy những lời của ông rất có uy tín. Đến lúc này, tất cả học sinh vỗ tay, chỉ có điều là không được tự nhiên cho lắm. Một học sinh kém nhất như Sở Thiên sao bỗng dưng lại giỏi như vậy, có thể thông hiểu thơ cổ đây?

    Lão cổ hủ vẫn không phục, nhưng Liễu Trung Hoa vừa nói vậy nên không tiện bộc lộ ra mà lại nói:
    - Tốt, Sở Thiên nói rất hay. Vậy hôm nay tôi sẽ hỏi trò để lãnh đạo trường và cả lớp được mở mang kiến thức.

    Sở Thiên thản nhiên nói:
    - Mời thầy đọc câu hỏi.

    Lão cổ hủ lật sách một chút, trong lòng nghĩ ra kế, quyết định không hỏi về Tuyển tập 50 bài thơ hay Đường Tống mà dùng một số câu hỏi ít gặp làm khó Sở Thiên:
    - Sở Thiên, trò nói cho chúng ta biết “Phong” “Nhã” “Tụng” trong Kinh Thi có nghĩa là gì?

    Tất cả mọi người, kể cả lãnh đọa trường đều đổ mồ hôi, cảm thấy mình cũng chưa chắc đã trả lời được. Liễu Vô Hoa cũng không khỏi lo lắng cho Sở Thiên. Câu hỏi này khá khó, không có kiến thức nhất định thì không thể trả lời được.

    Trương Vạn Giang và Lâm Mỹ Mỹ đều hả hê nhìn Sở Thiên. Chỉ cần có thể rửa hận cho họ, có thể khiến Sở Thiên mang lại cái danh “Sở phế vật” thì bọn họ sẽ tận lực đổ thêm dầu vào lửa:
    - Sở Thiên, bạn biết thì nói cho mọi người cùng nghe, nếu không thì cũng đừng quá miễn cưỡng!

    Sở Thiên mỉm cười:
    - “Phong” “Nhã” “Tụng” trong Kinh Thi thể hiện cho sự bất đồng ngôn ngữ.
    “Phong” là "Thập ngũ quốc phong", tức ca dao của 15 nước chư hầu hoặc khu vực, gồm Chu Nam, Thiệu Nam, Bội, Dong, Vệ, Vương, Trịnh, Tề, Ngụy, Đường, Tần, Trần, Cối, Tào, Mân hoặc Bân – thanhco) tổng cộng 160 bài. “Phong” là lời hát của dân chúng khi đang lao động, hái dệt trồng trọt của dân chúng (là dân ca bây giờ đấy ạ - thanhco). Các bài Quốc phong phần nhiều là "thơ ca dân gian" ("dân tục ca dao", chữ dùng của Chu Hy), phần nhạc kèm theo có sắc thái âm nhạc dân gian địa phương, gọi là "thổ nhạc".

    Trừ “tiểu Nhã” có một chút ít trong dân gian, còn “đại Nhã” là sáng tác của tầng lớp văn nhân quý tộc. Tụng, là "khúc ca tế lễ ở tông miếu"[], phần nhiều tán tụng đề cao, ca ngợi công đức của tiên vương, là những sử thi tưởng niệm công đức và cơ nghiệp của tiên tổ, hát kèm theo múa. “Tụng” gồm Chu tụng, Lỗ tụng, và Thương tụng, tổn cộng 40 bài. Kinh Thi lưu truyền hơn hai nghìn năm, có nhiều bài rất quen thuộc với đại đa số dân chúng. Ví dụ như “Quan quan sư cưu”; “Thạc thử thạc thử”…

    Dứt lời, hắn mỉm cười nói:
    - Thưa thầy, tên trò là Sở Thiên, không biết trò trả lời có đúng hay không?

    Cái tên Sở Thiên lần nữa lại khắc sâu vào trong lòng mỗi người.

    Lão cổ hủ không nói gì. Trương Vạn Giang thấy câu hỏi không làm khó Sở Thiên, ngược lại còn tạo cơ hội cho Sở Thiên thể hiện, vì vậy cố ý nói:
    - Biết những thứ này thì làm được trò trống gì. Thi đại học không hỏi những thứ này, thi trượt thì những thứ này có tác dụng gì.

    Câu nói Trương Vạn Giang hủy bỏ giá trị câu hỏi lão cổ hủ khiến ông ta rất xấu hổ. Đột nhiên Sở Thiên lên tiếng:
    - Khảo, tắc thiên hữu ngã bối, bất khảo, tắc đào dã tình thao.

    *Tạm dịch: Đề có, tức là trời phù hộ ta. Đề không có, nghĩa là hun đúc tình cảm sâu đậm.

    Lần đầu tiên Khương Tiểu Bàn thấy Sở Thiên đẹp trai như vậy. Bất luận hắn nói đúng hay sai nhưng chỉ cần như vậy đã khiến Khương Tiểu Bàn phục sát đất rồi. Không chỉ có Khương Tiểu Bàn, ngay cả lãnh đạo trường, đặc biệt là Liễu Trung Hoa, ông hận không thể lập tức thu Sở Thiên làm học trò. Lão cổ hủ tuy cảm thấy Sở Thiên mạo phạm mình nhưng cũng hiểu Sở Thiên ít nhiều cũng giúp lão nở mày nở mặt. Nên tận đáy lòng, sự khó chịu đối với thái độ kiêu ngạo của Sở Hoan cũng dần tiêu tan hết. Thậm chí còn có thêm phần hảo cảm.

    Tiết dự giờ này khiến lãnh đạo vô cùng hài lòng. Bởi vì trường học của mình lại đào tạo ra một học sinh thông hiểu thơ văn. Đáng tiếc thành tích học tập của Sở Thiên không tốt, nếu không thì lãnh đạo nhà trường đã có ý định lập hắn là tấm gương cho cả trường. Lúc rời khỏi, Liễu Trung Hoa còn đưa số điện thoại của mình cho Sở Thiên, bảo hắn khi nào rảnh thì tới phòng của ông ngồi, dù sao một học sinh như vậy cũng quá hiếm. Khi ra tới cửa, Liễu Trung Hoa bắt tay lão cổ hủ, nói:
    - Thầy Vương, thầy giỏi lắm, có thể dạy một học sinh giỏi thơ văn như vậy!

    Lão cổ hủ mặc dù xấu hổ nhưng vẫn mỉm cười tiếp nhận mọi lời khen ngợi.

    Ngườ khó chịu chỉ có Trương Vạn Giang và Lâm Mỹ Mỹ. Trương Vạn Giang cảm thấy Sở Thiên không chỉ đắc tội mà còn đoạt danh tiếng của gã. Lâm Mỹ Mỹ không thể nào chấp nhận chuyện Sở Thiên đánh bại Lí Kiếm, vào lớp lại trổ tài một phen. Đối với họ, Sở Thiên chỉ là một kẻ tùy ý để người khác bắt nạt mà thôi, Sở Thiên trở mình đối với họ có tính đả kích cao.
    Bọn họ không thể nào hiểu, tại sao hôm nay Sở Thiên lại có sự thay đối lớn tới thế.


    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng

  10. Đã có 22 thành viên nói lời cảm ơn tới MeTruyen.com cho bài viết này:


  11. #7
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    47.633
    Đô Thị Thiếu Soái
    Tác giả: Nhất Khởi Thành Công
    Chương 6: Tranh chấp trong tiệm cơm.
    Nguồn dịch: Hội đâm thuê chém mướn - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com









    Tin tức ban 3 khối 12 trường trung học phổ thông Thiên Đô có một học sinh thông hiểu văn thơ khiến Phó hiệu trưởng Liễu Trung Hoa cũng phải bội phục nhanh chóng truyền đi khắp trường. Khi đến tai Sở Hân Hân ban 6 lớp 12 cô liền không cho đó là đúng. Chỉ cho rằng một đám người nào đó tung tin vịt. Anh họ Sở Thiên là người thế nào cô đã thấy tận mắt. Trước kia cô còn có vài phần hảo cảm với anh họ, nhưng dần dần bị cha mẹ tác động nên ngày càng xem thường Sở Thiên, coi Sở Thiên là kẻ trời sinh vô dụng. Ở cùng nhau bao nhiêu lâu như vậy nhưng cô chưa hề thấy hắn có ưu điểm gì huống chi là thông hiểu văn thơ. Người Sở Hân Hân yêu thích chính là Trương Vạn Giang. Cô cảm thấy người này tài hoa xuất chúng, gia cảnh tốt, tương lai khó mà lường được. Nếu như có thể lấy Trương Vạn Giang, cuộc đời về sau sẽ rất hạnh phúc, vì vậy cô luôn tìm cách làm quen với gã.

    Học sinh trường Thiên Đô đều ăn cơm ở căng tin trường, ngoại trừ sự tiện lợi, còn có thể tiết kiệm thời gian. Mà thật ra thì làm vậy nhà trường cũng dễ dàng quản lý, thu được lợi nhuận rất khả quan. Khương Tiểu Bàn kéo Sở Thiên tới căng tin, móc 100 đồng trong túi áo, nói:
    - Sở Thiên, hôm nay bạn biểu hiện rất nam nhi, tôi cũng nhờ bạn mà cảm thấy nở mày nở mặt. Đi, hôm nay tôi mời bạn đi ăn đùi gà.

    Sở Thiên mỉm cười, đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Kim Lân khởi thị trì trung vật, nhất ngộ phong vân tiện hóa long*. Cái tên Sở Thiên nhất định sẽ vang danh thiên hạ.

    * Câu này tác giả lấy trong Phong Vân. Nghĩa: Kim Lân há lại là vật trong ao, chỉ cần gặp được thời cơ là sẽ hóa rồng.

    Đi vào căng-tin, Khương Tiểu Bàn bảo Sở Thiên đi tìm chỗ ngồi còn mình thì đi xếp hàng lấy đồ ăn. Sở Thiên nhàm chán ngồi một chỗ. Một nữ sinh xinh đẹp bê mâm chạy tới nói:
    - Xin chào, tôi biết bạn nha. Bạn gọi là Sở Thiên, buổi sáng đánh Lí Kiếm, tên khốn đó nhẽ ra phải bị vậy sớm hơn. Tôi là Lâm Ngọc Đình, ban 1 lớp 12, tôi có thể ngồi đây hay không?

    Lâm Ngọc Đình tươi cười rất đáng yêu, rạng rỡ. Sở Thiên thấy mặt nàng tràn ngập ánh mặt trời, không khỏi mỉm cười. Bàn này có 4 chỗ, mình và Khương Tiểu Bàn chỉ cần hai cái, vì vậy sờ sờ mũi, nói:
    - Đương nhiên có thể. Được ngồi cùng người đẹp đương nhiên là một chuyện vui rồi. Chỉ có điều tôi muốn ăn nhiều hơn một bát cơm.

    Lâm Ngọc Đình ngạc nhiên, nói:
    - Sao lại vậy?

    Sở Thiên mỉm cười đáp:
    - Bởi vì tú sắc khá xan*!

    *Tú sắc khả xan: Sắc đẹp cũng có thể ăn được.

    Lâm Ngọc Đình tươi cười, cô bị vẻ thản nhiên trên mặt Sở Thiên làm si mê. Cô cảm thấy nam nhân này có ưu nhã, có hờ hững, có lạc quan, những thứ này khiến cô cảm thấy rất thoải mái, vui vẻ.

    Cuối cùng Khương Tiểu Bàn cũng xông ra được vòng vây bưng đồ ăn về. Thấy Lâm Ngọc Đình, nó đầy vẻ ngạc nhiên. Rừ lúc nào lại có thêm một mỹ nữ? Đối với Khương Tiểu Bàn mà nói đây đúng là cơ hội trăm năm khó gặp.

    Sở Thiên giới thiệu hai người với nhau. Khương Tiểu Bàn lập tức đưa cánh tay mập tròn ra nói:
    - Rất hân hạnh được quen bạn!

    Lâm Ngọc Đình thấy biểu lộ chất phác của Khương Tiểu Bàn, mỉm cười, đưa tay ngọc thon thon ra:
    - Rốt cuộc tôi biết vì sao bạn lại được gọi là Khương Tiểu Bàn rồi. Nhìn đồ ăn của bạn là có thể biết được nha.

    Lúc này Sở Thiên mới phát hiện núi đồ ăn trước mặt. Trên mỗi mâm đều có hai cái đùi gà, hai quả trứng, một suất thịt bò lớn, cộng thêm mấy khúc cá, bên ngoài còn có một phần rau cùng mấy suất cơm. Sở Thiên thở dài, nói với Lâm Ngọc Đình:
    - Không ngờ đúng là tôi phải ăn nhiều hơn một bát cơm thật.

    Khương Tiểu Bàn không chút ngại ngùng, cắn một miếng đùi gà lớn, nói:
    - Không có biện pháp, ai bảo hôm nay tôi cao hứng tới vậy. Hôm nay bạn trên bục giảng thao thao bất tuyệt về thơ văn khiến ngay cả Phó hiệu trưởng Liễu Trung Hoa cũng phải bội phục, huống chi còn cản trở Trương Vạn Giang có cơ hội khoe mẽ. Tôi không những được thơm lây mà còn được hả giận.

    Lâm Ngọc Đình giật mình nói:
    - Hóa ra bạn chính là người thông hiểu văn thơ đó hay sao? Hiện tại mọi người đều đồn đại về bạn nha.

    Sở Thiên gật nhẹ đầu thì từ bên cạnh một tiếng hừ lạnh vang lên:
    - Hừ, mèo mù vớ cá rán mà thôi! Có gì đặc biệt hơn người, cho dù mày giỏi hơn nữa thì cũng không thể thay đổi kết quả kỳ thi đại học.

    Sở Thiên không cần ngẩng đầu cũng biết đó chính là Trương Vạn Giang. Mặc dù mình không có tiếp xúc gì với gã nhưng qua mấy chuyện sáng nay cũng đủ thấy Trương Vạn Giang là một kẻ nhỏ mọn, gió chiều nào che chiều đó. Sở Thiên không muốn nhiều lời với người này, vì vậy chẳng thèm để ý tới gã.

    Trương Vạn Giang thấy Sở Thiên không để ý tới mình, tức muốn điên nên, nói với Sở Hân Hân đứng cạnh đó:
    - Hân Hân, chúng ta ngồi ở đây đi.

    Sau đó ngồi xuống vị trí duy nhất còn trống ở bàn.

    Sở Thiên không có bất kỳ phản ứng gì. Lúc này, Sở Hân Hân mở miệng:
    - Sở Thiên, anh đi chỗ khác ngồi. Em muốn ăn cơm với Trương Vạn Giang.

    Theo suy nghĩ của Sở Hân Hân, Sở Thiên nhất định sẽ ngoan ngoãn rời khỏi. Bởi vì Sở Thiên chưa bao giờ dám trái lời cô, nếu không về nhà thì hắn sẽ rất “thoải mái” đấy.

    Nhưng đâu ngờ lần này Sở Thiên lại không nghe lời, cắn một miếng đùi gà. Lâm Ngọc Đình và Khương Tiểu Bàn cũng không nói lời nào, không để ý tới hai người Trương Vạn Giang.

    Sở Hân Hân thấy Sở Thiên dám cả gan làm loạn, trái lệnh của cô, trong lòng uất hận bèn đem bát canh nóng trong tay hắt về phía Sở Thiên. Một chiêu này quá mức đột ngột, ai có thể ngờ tâm địa của Sở Hân Hân độc ác như vậy, dám dùng bát canh nóng hắt vào anh họ mình. Mắt thấy bát canh đã sắp tới nhưng Sở Thiên vẫn chăm chú ăn cơm, như không phát hiện ra, Khương Tiểu Bàn chấn động, Lâm Ngọc Đình che miệng thét lên.

    - A....!

    Một tiếng thét vang khắp phòng ăn, tất cả mọi người đều ngừng lại, quay đầu nhìn về phía này.

    Canh nóng không đổ lên người Sở Thiên mà không hiểu tại sao lại chuyển tới người Trương Vạn Giang. Trương Vạn Giang bị bỏng, đau đớn hét toáng lên. Sở Hân Hân cũng không hiểu tại sao lại như vậy. Nhưng hiện giờ cô không có thời gian suy nghĩ, vội vàng cầm khăn tay lau cho Trương Vạn Giang, miệng lo lắng nói:
    - Rất xin lỗi, Vạn Giang. Em... em không biết tại sao lại hắt lên người anh, tha lỗi cho em!

    Trương Vạn Giang vì Sở Thiên đã tức điên lên rồi, giờ lại mất thể diện trước mặt mọi người, trong lòng càng thêm oán hận. Gã không thể trút giận lên Sở Hân Hân, chỉ ngang ngược vô lý chỉ vào Sở Thiên:
    - Mày... mày dám đổ canh vào người tao. Tao đánh chết mày!

    Nói xong gã cầm bát canh trong mâm của mình hất về phía Sở Thiên. Gã vốn tưởng rằng khoảng cách gần như vậy nhất định sẽ trúng, nhưng lại bỗng dưng cảm thấy dùng lực quá lớn, thân thể bị mất trọng tâm, ngã xuống ghế, bát canh trong tay bắn tung tóe khắp mặt gã.

    Không biết từ lúc nào Sở Thiên đã đứng lên, ăn một miếng thịt bò, nói với Khương Tiểu Bàn:
    - Tiểu Bàn, thịt bò ở đây quá dai, lần sau đừng mua nữa.

    Khương Tiểu Bàn thấy Trương Vạn Giang thảm hại, lại nhìn sang Sở Thiên, lau mồ hôi nói:
    - Tôi cũng nghĩ thế. Lần sau tới đây chỉ ăn đùi gà thôi.

    Lâm Ngọc Đình thấy Sở Thiên thản nhiên, thong dong lại thêm vài phần thiện cảm. Cô thừa nhận chính mình đã động tâm với Sở Thiên!

    Trương Vạn Giang giãy dụa đứng lên, cầm dao nĩa trong bộ đồ ăn, khua múa về phía Sở Thiên, miệng hô:
    - Con mẹ mày, hôm nay tao phải giết tên phế nhân như mày!

    Sở Thiên bắt đầu nổi giận, tiến tới một bước, tay không đoạt dao nĩa trong tay Trương Vạn Giang, một cước đá gã ngồi xuống ghế, lấy xương gà nhét vào mồm gã, lạnh lùng nói:
    - Trương Vạn Giang, tao nói lần cuối, nếu tao còn gặp mày chửi người khác thì nhất định tao sẽ dùng cái xương gà này đâm vào cổ mày, để mày vĩnh viễn không thể nói được nữa!

    Trương Vạn Giang nhìn ánh mắt Sở Thiên, trong lòng cảm thấy sợ hãi. Hôm nay gã bị một tên “phế vật” làm nhục, nhưng gã tin Sở Thiên nói được là làm được. Bởi vì hắn cảm thấy Sở Thiên đã thay đổi, không phải là Sở Thiên có thể tùy ý bắt nạt ngày trước nữa. Thậm chí gã cảm thấy hàn khí của cái xương gà trong cổ họng, gã cũng bắt đầu sợ hãi, không dám tiếp tục mở miệng nhục mạ Sở Thiên.

    Sắc mặt Sở Hân Hân rất khó coi, cô không biết từ lúc nào trở nên kiêu ngạo như vậy. Nhưng cô vẫn không sợ, cô có thể mượn uy thế của cha mẹ để hả giận thay cho Trương Vạn Giang. Cô chỉ vào Sở Thiên, oán hận nói:
    - Sở Thiên, mày cứ chờ đó.

    Sau đó cô kéo Trương Vạn Giang, tức giận rời khỏi căng-tin, cơm cũng quên không ăn.

    Khương Tiểu Bàn không hiểu tại sao chỉ qua một đêm mà Sở Thiên lại thay đổi lớn tới vậy, nhưng nó không để ý tới điều đó. Sở Thiên hiện giờ rất cá tính, rất xuất sắc, ngay cả nó cũng cảm thấy kiêu hãnh lây.


    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng

  12. Đã có 23 thành viên nói lời cảm ơn tới MeTruyen.com cho bài viết này:


  13. #8
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    47.633
    Đô Thị Thiếu Soái
    Tác giả: Nhất Khởi Thành Công
    Chương 7: Tiền bảo hiểm từ trên trời rơi xuống.
    Nguồn dịch: Hội đâm thuê chém mướn - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com










    Sở Thiên nhìn bóng lưng Trương Vạn Giang rời đi, bất giác nghĩ tới cảnh gã vừa rồi sợ hãi, run lẩy bẩy. Đó là sợ hãi từ tận đáy lòng. Sở Thiên biết từ giờ về sau Trương Vạn Giang không dám lỗ mãng ra tay với mình nữa rồi.

    Buổi tối khi trở về nhà chú thím, Sở Thiên cảm thấy giống như đây là một hầm băng. Chú, thím và Sở Hân Hân mặt lạnh như băng ngồi ở salon. Sở Thiên biết nhất định là Sở Hân Hân đã thêm mắm thêm muối khiến chú thím muốn xử lý mình. Sở Thiên nhìn toàn bộ thành viên gia đình này, không khỏi lắc đầu, cảm thấy đáng thương cho họ, người sống ích kỷ như vậy mà có thể vui vẻ hay sao?

    Quả nhiên, vừa thấy Sở Thiên chú đã mắng:
    - Khốn kiếp, cho mày ăn ở vậy mà mày lại dám ức hiếp em họ. Mày còn là người hay không?!!

    Thím ngắt lời nói:
    - Nó chính là súc sinh. Tôi sớm đã nói với ông đuổi nó ra ngoài đường, ông lại bảo là dựa vào thân tình mà thu lưu hắn.

    Nếu không phải dựa vào ký ức “Sở Thiên” lưu lại, Sở Thiên nhất định sẽ cảm thấy áy náy.

    Sở Hân Hân cố ý giả bộ đáng thương nói:
    - Anh không chỉ không nghe lời con mà còn đem canh nóng đổ lên người bạn con nữa. Ngay cả con cũng suýt bị anh đánh.

    Chú lập tức tức giận, cầm ghế ném về phía Sở Thiên, hét:
    - Chó chết, cút, mày cút khỏi nhà tao ngay!

    Thím cũng hô hào theo:
    - Mau cút. Tao hối hận khi đã nuôi mày mấy năm nay.

    Sở Thiên tránh né, khống chế cổ tay người chú, dùng chút sức lực, chiếc ghế lập tức rơi xuống đất. Người chú cả kinh, từ lúc nào tên ranh con này có sức lực lớn tới vậy, nhưng trong miệng vẫn nói:
    - Đủ lông đủ cánh rồi ngay cả chú cũng dám đánh, mày sẽ bị trời phạt!

    Sở Thiên buông tay chú ra, thản nhiên nói:
    - Nếu không phải ông là chú tôi thì tôi đã ném ông ra ngoài cửa rồi. Được, tôi đi! Nhưng các người đừng có hô chém hô giết với tôi.

    Sau đó Sở Thiên đi vào phòng, mang một cái rương hành lý ra, chậm rãi rời khỏi cái gia đình ích kỷ này.

    Chú thím và Sở Hân Hần đều cao hứng, cuối cùng cũng đuổi được cái gai trong mắt. Họ muốn xem từ nay về sau Sở Thiên sống như thế nào.

    Đúng lúc này, một thanh niên mặc đồ Tây gõ cửa, Sở Thiên cũng vừa vặn đi tới cửa, chàng trai nói:
    - Cho hỏi đây là nhà của Sở Thiên sao?

    Người chú lớn tiếng nói:
    - Đây đã không còn là nhà nó nữa. Sở Thiên chính là người trước mặt, tìm nó có việc gì?

    Người thanh niên cười nói:
    - Là như này. Tôi thuộc Công ty bảo hiểm An Khang. Cha mẹ Sở Thiên đã mua bảo hiểm 20 vạn ở chỗ chúng tôi. Tuần trước chúng tôi mới được biết cha mẹ Sở Thiên đã qua đời vì tai nạn giao thông. Có thể họ đã quên số tiền bảo hiểm kia, cũng không nói cho ai biết, nhưng Công ty chúng tôi có trách nhiệm và cũng vì danh tiếng của công ty, nên hôm nay tôi mới đặc biệt tới tìm ngài Sở Thiên, để ngài ký nhận số tiền này. Xin thứ lỗi cho!

    20 vạn! Hai mắt chú thím sáng rực lên.

    Người chú vội vàng nói:
    - Mời vào đây ngồi! Còn không đi pha trà!

    Sau đó lại nói với người thanh niên:
    - Tôi chính là người giám hộ theo pháp luật của Sở Thiên. Tôi có thể đại diện cho nó tiến hành thủ tục. Cần làm những việc gì, cậu nói đi.

    Người thanh niên nhìn Sở Thiên đứng ở cửa, lại thấy thái độ của gia đình này thay đổi rất nhanh liền đoán được Sở Thiên và gia đình không hợp nhau. Vì vậy anh ta móc ra một tệp tài liệu, cần thận xem xét một hồi, sau đó nói với người chú:
    - Thật xin lỗi. Hôm nay Sở Thiên vừa vặn tròn mười tám tuổi, cho nên chỉ mình Sở Thiên mới có thể tiến hành thủ tục.

    Người chú sắc mặt khó coi, nói:
    - Tôi là người giám hộ của nó, sao lại không thể tiến hành? 10 vạn tiền bảo hiểm hồi trước cũng là do tôi ký tên xác nhận đấy.

    Người thanh niên lắc đầu:
    - Khi đó Sở Thiên chưa đủ 18 tuổi, đương nhiên ông có thể thay anh ta ký tên. Nhưng ngày hôm qua Sở Thiên đã đủ 18 tuổi, vì vậy chỉ có thể để Sở Thiên tiến hành làm thủ tục.

    Người chú bất đắc dĩ, chỉ có thể lớn tiếng nói với Sở Thiên:
    - Sở Thiên, mau tới đây ký tên, dùng chi phiếu của chú lĩnh tiền.

    Người thanh niên không nói gì, chỉ nhìn Sở Thiên. Anh ta nhìn ra người chú tham lam, nhưng đó là việc nhà người ta, anh ta xen vào thì không tiện.

    Sở Thiên là kỳ tài tuyệt thế, trong lúc họ nói chuyện đã biết sự quan trọng của mình, vì vậy cười nói:
    - Vừa rồi ta đã bị ông đuổi khỏi nhà rồi, chuyện này không dám làm phiền ông.

    Sau đó nói với người thanh niên:
    - Ông anh, ra kia uống một chén trà, như thế nào?

    Người thanh niên như trút được gánh nặng, đứng dậy nói:
    - Được, chúng ta xuống dưới làm thủ tục.

    Người chú nổi giận:
    - Súc sinh, mày biết cái gì mà nói. Không thể bị kẻ khác đánh lừa, mau nghe lời tao, tới đây ký tên.

    Sở Thiên mỉm cười, đi ra cửa. Người thanh niên cũng đi theo. Sau lưng truyền tới tiếng đập phá lung tung cùng tiếng gào thét điên cuồng của người chú:
    - Thằng súc sinh, 20 vạn của ta.

    Người thím cũng ghé đầu qua cửa sổ hô:
    - Đồ súc sinh, đồ vong ân phụ nghĩa. Bảo vệ, mau ngăn hai người kia lại, chúng cướp của ta 20 vạn.

    Giọng nói người thím phá vỡ màn đêm yên tĩnh, nhiều hộ gia đình xung quanh hiếu kỳ, bảo vệ ở cửa cũng tưởng phát sinh chuyện gì lớn, vội vàng ngăn cản hai người Sở Thiên lại, sau đó gọi cảnh sát tới.

    Rất nhanh phòng bảo vệ chật ních người. Cảnh sát, bảo vệ, Sở Thiên, còn có chú thím và người thanh niên thuộc Công ty bảo hiểm. Bên ngoài có không ít người sống chung quanh vây quanh cửa và cửa sổ xem. Thân thể mập mạp của Khương Tiểu Bàn chiếm quá nửa cái cửa sổ, nhìn rương hành lý của Sở Thiên, trong lòng cả kinh, cho rằng Sở Thiên đã bị trở về kiếp sống lúc trước rồi.

    Cảnh sát phất tay để mọi người im lặng, đề nghị người thanh niên thuộc Công ty bảo hiểm kể lại đơn giản mọi việc một lần. Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều rất khinh thường chú thím Sở Thiên. Nhưng để 20 vạn tuột khỏi tay thì họ không cam lòng, đành phải tranh thủ sự đồng cảm của cảnh sát.

    Người thím nói:
    - Tôi trăm cay nghìn đắng nuôi nó hai năm, tiêu tốn không biết bao nhiêu tâm sức, tinh lực. Hiện tại nó có tiền liền vứt bỏ chúng ta, nó có phải còn là người không?!! Chúng ta cũng không cần nó báo đáp gì, chỉ cần 20 vạn này mà thôi.

    Người trong khu tập thể đều cười, người đàn bà này một câu đem trắng đen đảo lộn. Tất cả mọi người đều biết bọn họ cầm 10 vạn tiền bảo hiểm mới chịu cưu mang, hơn nữa họ còn thường xuyên nghe thấy tiếng mắng chửi Sở Thiên.

    Cảnh sát ghi chép đơn giản sự việc một lần, sau đó lại thông qua dân cư xung quanh biết được tình huống, sau đó nói với Sở Thiên::
    - Cậu có thể rời đi, thân thích gì thế này!

    Người thím bắt đầu khóc om sòm. Cảnh sát không nhịn được, vỗ bàn nói:
    - Ồn ào cái gì mà ồn ào. Tôi chưa từng thấy ai tham lam như bà, còn làm loạn tôi bắt bà vào nhà giam.

    Chú thím hắn lập tức im bặt, không dám làm loạn nữa.

    Sở Thiên cùng người thanh niên làm thủ tục xong, người thanh niên bắt tay Sở Thiên, nói thời gian năm ngày sau tiền sẽ được chuyển khoản tới tài khoản ngân hàng, sau đó bắt taxi rời khỏi.

    Sở Thiên có chút cảm khái, không ngờ chính mình lại có 20 vạn. Mặc dù đối với mình tiền tài không quan trọng, nhưng ở nơi này, ra đường không thể không có tiền. Mà mình chưa biết kỹ năng kiếm tiền, càng không thể ăn trộm, ăn cắp, ăn xin. Vì vậy 20 vạn này đúng là buồn ngủ mà gặp chiếu manh, có thể giúp mình thoát khỏi cảnh khốn khó.

    Tuy nhiên, Sở Thiên vẫn phải bối rối, bởi vì hiện giờ hắn mới chú ý tới một vấn đề, hắn không có tiền trả tiền café.


    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng

  14. Đã có 22 thành viên nói lời cảm ơn tới MeTruyen.com cho bài viết này:


  15. #9
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    47.633
    Đô Thị Thiếu Soái
    Tác giả: Nhất Khởi Thành Công
    Chương 8: Đêm khuya cứu mỹ nhân.
    Nguồn dịch: Hội đâm thuê chém mướn - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com









    Sở Thiên đảo mắt nhìn khắp quán, đột nhiên lao về một góc phía bên trái, giống như là chết đuối vớ được cọc. Bởi vì người hắn trông thấy là Lâm Ngọc Đình.

    Lâm Ngọc Đình giật mình vì ở chỗ này có thể trông thấy Sở Thiên, nhưng cô chưa kịp cao hứng thì Sở Thiên đã vội vàng nói trước:
    - Cho tôi mượn một ít tiền, tôi không có tiền trả!

    Lâm Ngọc Đình dở khóc dở cười, đến quán uống nước mà lại không mang tiền. Nếu không phải gặp mình thì e rằng đã bị chủ quán cho người ném ra ngoài. Nhưng cô vẫn vui vẻ phất tay nói:
    - Tiền bàn của anh ấy tính vào hóa đơn của tôi.

    Lúc này Sở Thiên mới thở dài một hơi, rốt cuộc cũng giải quyết được vấn đề xấu hổ này. Hắn sờ sờ mũi, lúc này mới phát hiện trên bàn của Lâm Ngọc Đình đầy sách là sách, hiển nhiển cô ôn bài tại đây. Lâm Ngọc Đình mỉm cười, giống như hiểu được thắc mắc của Sở Thiên, nói:
    - Tôi ôn bài tại nhà không hiệu quả, đi tới quán rất có hứng học, vì vậy mỗi ngày tôi đều ở đây ôn bài mấy giờ.

    Sở Thiên gật đầu, hắn hiểu điều này. Giống như Hồ Thiết Hoa khi say có lý trí hơn khi tỉnh rất nhiều. Trong khoảng thời gian ngắn Sở Thiên cũng không biết đi đâu vì vậy tiện tay lật một quyển sách Anh ngữ trên bàn, ngượng ngùng nói:
    - Bạn có thể dạy tôi cái này hay không? Tôi không hiểu chút nào cả.

    Lâm Ngọc Đình biết rất nhiều nam sinh sợ môn Anh ngữ, nhưng một chút cũng không biết thì là nói quá sự thật rồi. Không giống cô, mỗi ngày đều ôn tập Anh văn có kèm thêm Sở Thiên thì cũng không phải là chuyện không tốt. Ít ra mỗi ngày có thể tự đôn đốc bản thân. Vì vậy cô cười nói:
    - Được, không bằng từ giờ chúng ta cùng học tập, thế nào?

    Sở Thiên gật đầu, đưa đầu tới gần. Tâm hồn thiếu nữ của Lâm Ngọc Đình rung động, cảm nhận hơi thở nam nhân từ trên người Sở Thiên tỏa ra, thậm chí cô còn có vài phần si mê.

    Lâm Ngọc Đình rất nhanh hiểu những lời Sở Thiên là sự thực. Sở Thiên đúng là một chữ bẻ đôi cũng không biết, nói đúng hơn thì là nam nhân kém Anh văn nhất mà cô biết. Nhưng Lâm Ngọc Đình cũng rất ngạc nhiên phát hiện thiên phú của Sở Thiên rất cao, chỉ cần cô dạy qua một lần là Sở Thiên có thể nhớ kỹ. Sau một lúc đã thuộc được không ít từ, qua một tối đã có thể đọc chính xác các bài đọc trong sách giáo khoa. Lâm Ngọc Đình rất tò mò muốn biết rốt cục Sở Thiên sẽ mang lại niềm vui lớn đến mức nào cho cô. Cô đem toàn bộ kinh nghiệm cùng kiến thức của mình dạy cho Sở Thiên. Cuối cùng khi Sở Thiên có thể dùng tiếng anh trò chuyện thì cô sợ tới ngây người. Cô cứ ngỡ ngay từ đầu Sở Thiên chỉ là giả ngu, hoặc chỉ có thể hắn là thiên tài trăm năm khó gặp.

    Sở Thiên đột nhiên cảm thấy dưới ánh đèn mông lung, Lâm Ngọc Đình xinh đẹp mê người. Khuôn mặt tinh xảo lộ ra vẻ quyến rũ, bờ môi uống trà Long Tỉnh lộ vẻ ướt át mê hồn. Sở Thiên cố nén kích thích, không có xông tới cắn một miếng.

    Khi đi ra tới quán trà Lâm Ngọc Đình mới phát hiện Sở Thiên mang theo hành lý, cô ngạc nhiên hỏi:
    - Bạn mang hành lý đi đâu vậy?

    Sở Thiên cười nói:
    - Tôi bị đuổi ra ngoài, giờ không có nhà để về.

    Lâm Ngọc Đình vỗ nhẹ tay nói:
    - Bạn gặp phải tôi đúng là may mắn. Nhà tôi có một căn phòng cũ, ngay ở gần trường học. Nhưng do nhà tôi cũng khá sung túc nên không cho thuê, vẫn chưa có ai ở, vừa khéo chìa khóa trên tay tôi. Không bằng bạn đến đó ở, cũng coi như thêm chút nhân khí cho nơi đó.

    Sở Thiên đang muốn đáp thì bốn phía xuất hiện mấy người, chặn đường họ lại.

    Lâm Ngọc Đình như chú cừu non sợ hãi, ôm cánh tay Sở Thiên, run rẩy sợ hãi.

    Tên thanh niên nhuộm tóc đỏ nhìn hai người Sở Thiên, cười lạnh nói:
    - Lâm Ngọc Đình, tối nay Kiếm ca của chúng ta muốn mời cô đi ăn cơm, mong cô nể mặt, bằng không chúng ta rất khó nói với Kiếm ca.

    Lâm Ngọc Đình thấy chúng không phải cướp tiền, cướp sắc nên cố lấy dũng khí, nói:
    - Lí Kiếm không có ý tốt, đã chà đạp không biết bao nhiêu nữ sinh, sao tôi có thể mắc mưu hắn? Mấy người trở về nói cho hắn biết Lâm Ngọc Đình ta không phải nữ nhân để hắn mơ tưởng.

    Thanh niên tóc đỏ hừ một tiếng:
    - Được Kiếm ca để mắt chính là phúc phận của cô, đi theo Kiếm ca được ăn ngon, mặc đẹp, cô còn cảm thấy thiếu gì nào? Đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!

    Lâm Ngọc Đình kéo kéo tay Sở Thiên, nói:
    - Muốn ăn ngươi đi mà ăn. Sở Thiên, chúng ta không cần để ý tới bọn chúng. Tôi không tin chúng dám làm gì, nếu làm loạn tôi sẽ lập tức báo cảnh sát.

    Lâm Ngọc Đình và Sở Thiên vừa định đi thì mấy người kia xông tới. Tên tóc đỏ lạnh lùng nói:
    - Tên nhóc, chớ nên nghĩ anh hùng cứu mỹ nhân. Cần nhớ anh hùng cuối cùng đều chết, thức thời thì cút nhanh.

    Sở Nam lãnh đạm nói:
    - Tao chỉ biết người nằm trên mặt đất chính là chúng mày.

    Đám thanh niên xung quanh cười sằng sặc, giống như đang xem hài vậy. Một thân một mình, bộ dạng ốm yếu như vậy mà cũng dám to mồm.

    Thanh niên tóc đỏ hung dữ nói:
    - Mẹ kiếp, tiểu tử nhà ngươi đúng là chán sống rồi, chuyện của Kiếm ca mà cũng dám cản! Các anh em, lên!

    Gã còn chưa dứt lời thì vài tiếng “bịch, bịch, bịch” đã vang lên, cả bọn như con diều bay ngược lại đằng sau, ngã lăn trên mặt đất, phát ra từng tiếng rên tỉ thảm thiết.

    Sở Thiên tiến tới, đạp chân lên thanh niên tóc đỏ, nhàn nhạt nói:
    - Trở về nói cho Lí Kiếm, làm người không phải giống như vậy!

    Nói xong, Sở Thiên kéo tay Lâm Ngọc Đình rời đi, không quên quay đầu lại:
    - Nhớ kỹ, ta là Sở Thiên, có chuyện gì thì bảo Lí Kiếm tới tìm ta.

    Lâm Ngọc Đình tưởng như đang xem phim, cảm thấy giờ khắc này Sở Thiên đẹp trai dị thường, mang lại cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối. Cô không biết từ khi nào mình đã si mê Sở Thiên không có thuốc chữa rồi.

    Trong lòng Lâm Ngọc Đình suy nghĩ, nếu như Sở Thiên đúng thật là anh hùng vậy liệu mình có phải là mỹ nhân? Anh hùng mới có thể cứu mỹ nhân!
    Thanh niên tóc đỏ tức muốn điên lên, không những không mang được Lâm Ngọc Đình về, ngược lạnh chính mình còn bị đánh ngã trên mặt đất, càng uất ức chính là ngay cả Sở Thiên ra tay như thế nào gã cũng không thấy rõ.
    Trong biệt thự, Lí Kiếm hung hăng đá thanh niên tóc đỏ một cước, mắng chửi:
    - Phế vật, một đám phế vật, mấy người mà cũng không mang được Lâm Ngọc Đình về, lưu các ngươi còn có tác dụng gì?
    Lâm Mỹ Mỹ đứng cạnh thì cười tươi như hoa,may mắn Lâm Ngọc Đình không tới, nếu không địa vị của cô sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Hiện giờ cô đang hưởng thụ cuộc sống thoải mái dễ chịu, thậm chí cô còn nghĩ muốn Lí Kiếm an bài cho cô vào một trường đại học, như vậy thì cô cũng không phải học hành vất vả rồi. Lâm Mỹ Mỹ cũng không phải người ngu, cô muốn vào đại học là vì cô biết tuổi thanh xuân sẽ nhanh chóng trôi qua, một bình hoa có nội hàm sẽ càng được người khác chào đón hơn.
    Thanh niên nhuộm tóc đỏ thì thào nói:
    - Là có người ra tay cứu Lâm Ngọc Đình chúng ta mới thất bại.
    Lí Kiếm nộ khí chưa tiêu, quát:
    - Ai dám to gan như vậy? Chúng có bao nhiêu người mà đánh các ngươi thảm hại như thế nào?
    Thanh niên tóc đỏ cúi đầu nói:
    - Chỉ có một tên, hắn bảo hắn tên là Sở Thiên.
    Lâm Mỹ Mỹ sửng sốt. Lí Kiếm ngẩn người. Tên phế nhân này thực sự đã trở mình rồi, dám liên tục đối đầu với gã. Đợi sau khi trải qua hai tuần ngục giam kiểm tra, gã sẽ thông qua quan hệ của phụ thân bảo lãnh cho mấy tên tội phạm giết người chuyên nghiệp đi giết Sở Thiên. Bằng không thì cuộc sống của gã đúng là không được tiêu diêu tự tại như trước đươc. Vì vậy hắn vung tay, gọi Hồ Bưu.


    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng

  16. Đã có 24 thành viên nói lời cảm ơn tới MeTruyen.com cho bài viết này:


  17. #10
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    47.633
    Đô Thị Thiếu Soái
    Tác giả: Nhất Khởi Thành Công
    Chương 9: Phiên dịch tiếng Anh làm toàn trường kinh sợ.*
    Nguồn dịch: Hội đâm thuê chém mướn - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com





    Thời gian yên ổn trôi qua hơn 10 ngày, Sở Thiên vẫn ở trong phòng của Lâm Ngọc Đình. Thậm chí Lâm Ngọc Đình còn bỏ tiền túi ra mua đồ đạc để trang trí cho căn phòng, còn đặc biệt thiết kế một nơi yên tĩnh để đọc sách. Sau khi cô gặp chuyện đêm hôm trước liền không đi tới quán trà học nữa mà tới đây học để tiện bổ sung kiến thức cho Sở Thiên thi đại học. Chỉ cần là kiến thức có thể xuất hiện trong đề thi thì Sở Thiên đều yêu cầu cô dạy. Thành tích của Lâm Ngọc Đình ở trường thuộc loại khá, thi bình thường tuyệt đối không có vấn đề gì. Bởi vậy muốn bổ sung kiến thức cho Sở Thiên không phải là chuyện khó.

    Sở Thiên sinh hoạt cũng rất có quy củ, từ đi học, ngủ, ăn cơm. Thành tích của hắn đang ở giai đoạn chuẩn bị bộc phát. Biến hóa của Sở Thiên trong lớp khiến không ai dám bắt nạt hắn nữa, cũng không ai còn dám gọi hắn là “phế vật”. Ngay cả Trương Vạn Giang và Lâm Mỹ Mỹ cũng khiếp sợ, mặc dù trong lòng oán hận nhưng không dám có bất cứ hành động gì. Chỉ có thầy chủ nhiệm Trương vẫn giống như trước, hơi một tí là lại “phế vật”. Tuy ông đã nghe lão cổ hủ nói về Sở Thiên trong tiết ngữ văn nhưng ông vẫn luôn khinh thường hắn. Bởi vì ông hiểu rất rõ Sở Thiên. Học sinh này ngoài kém cỏi, tự ti thì đâu còn gì. Ông đã từng cố gắng phụ đạo Sở Thiên một thời gian ngắn nhưng thành tích Anh ngữ không thể tăng lên. Trong kỳ thi cuối năm, Sở Thiên chỉ đạt 21 điểm, thấp nhất trung học Thiên Đô, khiến ông bị các giáo viên chế nhạo. Chính vì vậy ông hận Sở Thiên thấu xương. Mỗi ngày không gọi Sở Thiên là phế vật thì không thể giải tỏa mối căm hận trong lòng. Trong mắt thầy Trương, Sở Thiên có biểu hiện như vậy chỉ là ăn may trúng tủ mà thôi. Trong kỳ thi đại học thì có tác dụng gì? Một học sinh thi Anh văn chỉ được 21 điểm thì có tiền đồ gì hay sao?!!

    Chiều hôm đó, hai tiết cuối là môn Anh văn, thầy Trương có phần mệt mỏi. Vì vậy cho mỗi người một bài kiểm tra nhỏ để mọi người về nhà dịch. Sau đó gọi người lên bảng đen ghi vài đề khó lên bảng, không biết ma xui quỷ khiến làm sao lại là ba người Trương Vạn Giang, Lâm Mỹ Mỹ và Sở Thiên lên bảng. Điều này khiến Sở Thiên cũng rất khó hiểu. Chỉ có trong lòng thầy Trương mới hiểu rõ, thiếu lá xanh sao có thể tôn lên vẻ đẹp của hoa hồng. Trương Vạn Giang và Lâm Mỹ Mỹ chính là hoa hồng còn Sở Thiên chính là lá xanh, không, phải gọi là lá nát.

    Thầy Trương cho họ đứng lần lượt từ trái sang phải, sau đó nói:
    - Trương Vạn Giang, trò dịch đề thứ nhất, thứ ba và thứ sáu. Lâm Mỹ Mỹ, trò dịch đề hai, đề bốn, đề năm. Sở Thiên, trò chỉ cần dịch một đề cuối cùng là được, nhiều hơn trò cũng không làm xong.

    Trương Vạn Giang và Lâm Mỹ Mỹ nở nụ cười đắc ý. Đây chẳng phải cơ hội khiến Sở Thiên xấu mặt hay sao? Đừng tưởng biết mấy câu văn thơ là dương oai, tưởng mình vô địch. Có bản lĩnh thì sao thi tiếng Anh lại được 21 điểm?!!

    Trương Vạn Giang và Lâm Mỹ Mỹ vung phấn trên bảng không chút ngừng lại. Đoạn văn nhanh chóng được chuyển sang tiếng Anh, nhìn tốc độ viết là có thể thấy được trình độ của họ.

    Lúc này Sở Thiên còn đang mờ mịt. Đề bài cuối cùng này rất kỳ quái, chẳng lẽ thi đại học cũng yêu cầu dịch một đề dài như vậy?

    Sở Thiên cười khổ, đề bài này quá dài, cũng khá khó. Nhưng hắn vẫn cầm phấn lên, dựa vào kiến thức mấy ngày nay tiếp thu được bắt đầu viết: “Watch- your-thoughts, they-become-words” thì mọi người không khỏi cười rộ lên. Sở Thiên đang phiên dịch cái gì vậy, chẳng lẽ không dịch được liền tranh thủ thời gian khiến người khác chú ý, tránh cho mất mặt sao.

    Lúc này Trương Vạn Giang và Lâm Mỹ Mỹ đã dịch xong, đang trở về chỗ ngồi, thỉnh thoảng vẫn ngoái đầu nhìn Sở Thiên đang vật lộn trên bục giảng, miệng cười khinh thường.

    Thầy Trương đối với bản dịch của Trương Vạn Giang và Lâm Mỹ Mỹ tương đối hài lòng, thấy Sở Thiên vẫn tiếp tục ghi thì trong lòng phiền muộn, nói:
    - Sở Thiên, trò đang dịch cái gì vậy? Không dịch được thì mau xuống dưới, tránh lãng phí thời gian của mọi người. Tôi đã sớm đoán trò không làm được, chẳng qua chỉ là cho trò một cơ hội rèn luyện mà thôi.

    Sở Thiên không để ý tới lời của thầy Trương, vung phấn viết nốt những từ còn lại: Watch- your-thoughts, they-become-words;Watch- your-words, they-become-actions;Watch- youe-actions, they-become-habits;Watch- your-habits, they-become- your- character; Watch-your- character, it-becomes- your-destiny.

    Sau khi viết xong, Sở Thiên thở một hơi, để phấn lại mặt bàn, sau đó chuẩn bị trở lại chỗ ngồi. Thầy Trương gọi hắn lại hỏi:
    - Sở Thiên, trò ghi loạn cái gì vậy? Một câu ngắn gọn sao trò lại viết dài như thế nào?

    Sau đó ông lại quay xuống nói:
    - Mọi người làm đề sau: “Lời của thầy cô khắc sâu trong trí nhớ ta” dịch như thế nào? Hãy nói cho bạn Sở Thiên nghe.

    Tất cả học sinh đồng thanh nói:
    - Teacher's-words-impres.

    Trong đó giọng của Lâm Mỹ Mỹ và Trương Vạn Giang là hưng phấn nhất.

    Thầy Trương khinh thường nhìn Sở Thiên nói:
    - Trò xem một câu dễ như vậy, e rằng cả lớp ngoài trò ra thì ai cũng làm được.

    Sở Thiên thở dài nói:
    - Thưa thầy, trên đề của em không có câu đó, chỉ có một đoạn dài như thế này.

    Vừa nói hắn vừa đưa đề cho thầy giáo.

    Thầy Trương cùng mọi người thấy trên đó không có đề bài đâu, chắc là do trường học in lỗi. Nhưng thầy Trương vẻ mặt không đổi nói:
    - Tốt. Cứ coi như là trò không có đề, vậy trò ghi trên bảng những thứ gì vậy?
    Sở Thiên thản nhiên nói:

    - Chính là đoạn văn ở cuối, em tưởng đó là đề bài.

    Thầy Trương cùng mọi người không nhịn được nhìn xuống, ở đó có một đoạn văn: Hãy cẩn thận ngôn ngữ của bạn, vì nó sẽ biến thành tư tưởng của bạn. Hãy cẩn thận tư tưởng của bạn vì nó sẽ biến thành hành động của bạn. Hãy cẩn thận hành động của bạn vì nó sẽ biến thành thói quen. Hãy cẩn thận thói quen vì nó sẽ biến thành tính cách. Hãy cẩn thận tính cách vì nó sẽ biến thành vận mệnh của bạn.

    Thầy Trương cùng mọi người đều biết đây chỉ là tài liệu luyện tập bình thường. Cho nên để tiết kiệm giấy nhà trường đã tái sử dụng các mặt giấy trắng. Bởi vậy mọi người đều hiểu đây không phải là đề, không hiểu ma xui quỷ khiến như thế nào mà Sở Thiên lại lôi nó ra dịch.

    Thầy Trương nhìn đoạn văn, sau đó lại nhìn bài dịch của Sở Thiên trên bảng, trong lòng kinh ngạc. Với trình độ của học sinh cấp 3 mà dịch được đoạn văn này là tương đối khá. Trong đoạn văn dính khá nhiều từ khó cho nên muốn dịch cũng không đơn giản. Cả lớp cũng không biết là Sở Thiên dịch đúng hay không, vì có nhiều từ họ cũng chưa từng gặp, nhưng thông qua thái độ của thầy Trương cũng có thể đoán được Sở Thiên dịch được tám chín phần rồi, tất cả đều nhìn Sở Thiên với một con mắt khác.

    Trương Vạn Giang và Lâm Mỹ Mỹ vẻ mặt rất khó coi. Hai người biết Sở Thiên đã dịch đúng, chính mình cũng không dịch được như vậy. Lần này không chỉ khiến Sở Thiên mất mặt mà còn khiến hắn đoạt được danh tiếng.

    Thầy Trương ngẩn người, có chút đứng không vững, phất tay bảo Sở Thiên trở về chỗ ngồi, không nói gì thêm. Sự chuyển biến của Sở Thiên không khiến ông vui, ngược lại còn có vài phần tức giận. Vốn ông muốn lá xanh tôn lên hoa hồng, nhưng nào ngờ cuối cùng chính mình lại bị hớ, xấu hổ trước cả lớp.

    Sở Thiên trở lại chỗ ngồi, Khương Tiểu Bàn cực kỳ cao hứng, giơ ngón tay lên nói:
    - Bạn thân, giỏi lắm, càng ngày tôi càng ngưỡng mộ bạn!

    Sau khi tan học, Sở Thiên cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn hắn đã có sự thay đổi rõ rệt, khách khí hơn trước nhiều, ánh mắt cũng không khinh thường như trước.
    Bước ra khỏi cổng trường, Sở Thiên đột nhiên cảm thấy một cỗ sát khí xông tới.

    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng

  18. Đã có 20 thành viên nói lời cảm ơn tới MeTruyen.com cho bài viết này:


Trang 1/390 1231151101 ... CuốiCuối

Tags for this Thread

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •  
Khung Upload nhanh