(FULL) Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ

Trang 18/134 ĐầuĐầu ... 816171819202868118 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 171 tới 180 của 1332

Chủ đề: (FULL) Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ

  1. #171
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    33.604
    Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ
    Tác giả: Tiểu Tiểu Vũ

    Chương 171: Chào mừng Lý cố vấn
    Nguồn dịch: Nhóm dịch QuyVoThuong - www.metruyen.com
    Biên tập: http://www.metruyen.com

    Nguồn truyện: qidian.com


    [CHARGE=]

    Chương 171: Chào mừng Lý cố vấn

    Rời Phan Gia Viên Lý Dương tỏ ra áy náy với Trịnh Khải Đạt, hôm nay đáng lẽ anh phải đưa Trịnh Khải Đạt đến tiệm đồ cổ không ngờ cả buổi chiều đều bị anh chiếm hết.

    Trịnh Khải Đạt cũng không hề có bất cứ ý kiến gì, ngược lại còn có chút vui vui, có thể tự tay giúp giải ra Phỉ Thúy tốt như vậy anh cũng rất vừa lòng, so với việc mua được hai món đồ cổ đúng ý còn thấy vui hơn.

    An Thị Châu Bảo ở Bắc Kinh tổng cộng có bảy tiệm to nhỏ, tiệm hàng đầu to nhất ở khu phía Tây Bắc Kinh, đó có thể cho là nơi sầm uất nhất Bắc Kinh, tiệm này có thể mở ở đó cũng là một sự thể hiện của thực lực.

    Bọn Lý Dương tổng cộng có năm người, lái bốn chiếc xe, Trịnh Khải Đạt một mình lái một xe, lần này tới Bắc Kinh Trịnh Khải Đạt phải mang về một bộ đồ cổ có giá trị cao cho nên đưa cả vệ sỹ đi cùng.

    Tần Dũng và Triệu Dân chỉ có một xe nhưng lại là một xe vô cùng hoàng tráng, khi rời Phan gia viên Trịnh Khải Đạt cầm lái.

    Tiệm hàng đầu An Thị Bắc Kinh vô cùng lớn, khoảng ba bốn nghìn mét vuông, như một siêu thị lớn, so với cả nước tiệm châu bảo quy mô như thế rất ít có thể được xếp vào ba tiệm hàng đầu của quốc gia.

    An Thị Châu Bảo có tầng hầm để xe riêng, bốn xe của bọn Lý Dương đến liền có bảo vệ ra đón, hướng dẫn bọn họ chỗ để xe, cờ đỏ trong xe Lý Dương không nổi bật lắm nhưng lại được bảo vệ tiếp đón nhiệt tình nhất.

    Trong xe Lý Dương không có gì nhưng biển số xe là Bắc Kinh v ở đầu, đây là biển số xe đặc biệt, đừng nói Hummer mà ngay cả Aston Martin đặt trước mặt cũng không có được sự nhiệt tình bằng vị khách có biển số xe đặc biệt này.

    Sau khi mấy người xuống xe, tài xế trong xe vẫn lưu lại trên xe, Lý Dương chào một tiếng rồi cùng Lưu Cương đi, vị tài xế này chỉ là đưa Lý Dương tới đây và tuyệt đối không được rời xe, Lý Dương khuyên mấy lần nhưng không có tác dụng thôi đành vậy.

    Tiệm hàng đầu An Thị Bắc Kinh rất lớn, trên tường bên ngoài còn có một hàng những bức tranh tuyên truyền của An Thị, dường như đều là người đẹp minh tinh, vì nữ minh tinh của An Thị Đại Ngôn không ít, rất nhiều đều là hồng nhan tai to mặt lớn, từ điểm này cũng có thể thấy được thực lực của An Thị.

    Bảo vệ đưa bọn Lý Dương vào tận cửa, còn việc tiếp sau đó sẽ do nhân viên trong tiệm làm nhưng bảo vệ đã thông báo hoàn thành nhiệm vụ với giám đốc cửa hàng, giới thiệu tình hình của cửa hàng một lượt, còn sau đó làm thế nào thì do giám đốc trong tiệm sắp xếp.

    Vào đến tiệm hàng đầu An Thị Bắc Kinh ngay cả Lý Dương cũng có cảm giác hoa hết cả mắt, đều là An Thị nhưng An Thị Minh Dương so với An Thị ở đây thì chỉ như gánh hàng rong trên vỉa hè, không thể nào so sánh được.

    -Thật không ngờ An Thị lại có cửa tiệm lớn như thế này, cửa tiệm này phải có giá trị ngang với cả công ty chúng tôi.

    Trịnh Khải Đạt cũng lần đầu tiên tới tiệm hàng đầu này rất xúc động nói một câu. Lý Dương lẳng lặng gật đầu, tỏ vẻ tán đồng với ý kiến của Trịnh Khải Đạt, chưa nói đến sản phẩm trong tiệm, chỉ riêng giá trị chỗ đất này so với công ty của bọn Lý Dương bán đấu giá hai trăm triệu cũng đã cao hơn rồi.

    Tần Dũng và Triệu Dân thì không quá kinh ngạc, bọn họ đã đến chỗ này mấy lần rồi, lúc đó họ cũng muốn hợp tác cùng An Thị chỉ tiếc là vốn ngọc ít, đưa cho An Thị ngọc Điền đã là tiệm ngọc lớn nhất ở Tân Cương nhưng họ không cần.

    -Chào mừng đến An Thị, có vấn đề gì chúng tôi sẽ hết mình vì các bạn

    Bọn Lý Dương mới bước được vài bước, một thanh niên ba mươi tuổi hào hoa phong nhã đột nhiên bước tới bên cạnh họ mỉm cười nói, người thanh niên này mặc ves tây thắt cà vạt, trên ngực còn đeo huy hiệu của An Thị Châu Bảo.

    -Nhân viên phục vụ khách Vip.

    Lý Dương nhìn huy hiệu liền nhận ra, lúc đầu anh cũng có một cái, Minh Dương An Thị tầng hai là phục vụ khách vip, lúc đó tổng cộng có ba người mang huy hiệu này, Trương Ưng, Lý Dương còn có Ngô Hiểu Lỵ.

    Huy hiệu này làm cho Lý Dương có cảm giác thân thiện, nó làm anh nhớ lại những chuyện lý thú khi còn làm việc ở An Thị ngày xưa.

    -Tôi muốn gặp giám đốc công ty cô, có chút chuyện muốn bàn với anh ta.

    Lý Dương cười nói, giọng rất khách khí.

    -Ngài muốn tìm giám đốc, xin hỏi ngài có hẹn trước không ạ?

    Người phục vụ này nhìn Lý Dương với vẻ nghi ngờ nhưng vẫn khách khí, ban nãy giám đốc đã dặn anh rõ ràng những người khách này phải tiếp đón cẩn thận.

    -Không, hay là bây giờ anh đi nói với giám đốc một câu đi
    Lý Dương lắc đầu, giám đốc An Thị Bắc Kinh là ai anh cũng không biết làm sao mà có thể hẹn trước.

    -Được, mời mấy vị đi theo tôi lên tầng hai nghỉ ngơi một chút, tôi sẽ đi thông báo với giám đốc.

    Người phục vụ nhẹ nhàng gật đầu, dưới sự chỉ dẫn của anh ta bọn Lý Dương đều lên trên tầng hai.

    Giống An Thị Minh Dương tầng hai của tiệm hàng đầu ở Bắc kinh này cũng là chuyên phục vụ khách vip, điều không giống là giá trị sản phẩm ở đây đều trên trăm vạn, ở Minh Dương châu bảo trên mười vạn đã được đưa lên tầng hai rồi, địa phương nên cấp bậc không giống nhau.

    Tầng hai nhỏ hơn tầng một nhiều nhưng rất yên tĩnh, đèn ở đây không được bày sáng đặc biệt nhưng không khí rất ấm áp, quầy hàng được bày ra rất trang nhã hào hoa và những cô phục vụ thì rất xinh đẹp.

    Đại sảnh tầng hai có không ít khách, cách ăn mặc của những khách này so với tầng một cũng khác, như Lý Dương ăn mặc một cách bình thường lại là một kiểu khác.

    -Mấy vị, mời tới phòng khách nghỉ ngơi một chút, tôi sẽ đi báo cáo với giám đốc.

    Người phục vụ dẫn bọn Lý Dương tới một nơi ấm áp như quán cà phê, đồng thời sắp chỗ cho mấy người ngồi rồi mới dám cúi người đi. Lý Dương gật đầu, An Thị quả là một trong những tập đoàn lớn nhất toàn quốc, thái độ nhân viên của họ thật tốt, về điểm này Lý Dương thấy rất hài lòng.

    Một lúc có hai cô phục vụ đưa cà phê tới, cà phê ở đây được miễn phí, khách quý có sự hưởng thụ của khách quý.

    -Hạo ca, thế nào? cái này đẹp không?

    Phía sau Lý Dương có giọng một phụ nữ rất uốn éo, làm cho Lý Dương nổi da gà, Lý Dương quay đầu lại nhìn, bỗng ngây người ra đó.

    Đằng sau Lý Dương một nam một nữ, người phụ nữ đang cầm mấy châu bảo, bên cạnh có nhân viên phục vụ đứng bên.

    -Đẹp, rất đẹp!

    Cảm giác có người đang nhìn mình, người thanh niên quay đầu lại, sững người ra đó một lúc.

    Đều là người quen, Lý Dương không ngờ lại gặp được Thẩm Hạo ở đây, Thẩm Hạo không phải đang ở Trịnh Châu làm phóng viên ư, sao lại xuất hiện ở Bắc Kinh.

    Còn người phụ nữ bên cạnh Thẩm Hạo, trang điểm rất đậm, Lý Dương cũng có cảm giác quen quen.

    -Hạo ca, nhìn gì thế?

    Người phụ nữ kia tò mò nhìn Lý Dương, giọng điệu này làm Lý Dương lạnh toát người, không ngồi ở đây nữa, đứng lên đi chỗ khác.

    Lý Dương đi, bọn Trịnh Khải Đạt cũng đi theo làm cho Thẩm Hạo và người phụ nữ kia ngạc nhiên vô cùng.

    -Hạo ca, anh ta là ai? Sao mất lịch sự vậy?

    Giọng điệu của người phụ nữ này không điệu nữa mà rất tức giận, không để ý châu bảo trước mặt mắt trừng trừng nhìn Lý Dương, như thể Lý Dương có mối thù lớn với cô.

    Trên thực tế người phụ nữ này đã coi Lý Dương như kẻ thù rồi, ả là người đồng bóng lỗi thời nhưng tự mình lại không biết như vậy, cứ cho mình là một mỹ nữ, là người nổi tiếng trong giới giải trí, đặc biệt là sau khi tham gia chương trình tìm bạn trăm năm trên đài truyền hình thì ả lại càng tỏ ra như vậy.

    Chỉ đáng tiếc những người nổi tiếng không thể mang lại cho ả sự tốt đẹp, vì cuộc sống ả chỉ dựa vào những kẻ ngốc, Thẩm Hạo cũng mới là kẻ ngốc bên ả không lâu, mặc dù Thẩm Hạo chỉ là một phóng viên nhỏ nhưng nhà hắn có tiền, có thể mang lại cho ả những điều ả muốn.

    Ả đang nắm chặt Thẩm Hạo, ban nãy một anh chàng quê mùa ăn mặc bình thường dám coi thường ả, lại còn nhìn ả sau đó bỏ đi làm ả tức điên.

    -Mặc kệ hắn ta, chỉ là một tên tầm thường mà thôi

    Trong mắt Thẩm Hạo lộ rõ vẻ coi thường, hơn nữa là lòng đố kỵ, việc Lý Dương nổi tiếng ở Nam Dương anh là người rất rõ, nhưng rõ ràng anh đố kỵ với Lý Dương, và luôn nghĩ rằng Lý Dương giẫm đạp lên anh ta mới có được thành tựu này.

    -Tên tầm thường?

    Người phụ nữ trong mắt lộ vẻ kinh ngạc, lại càng tức giận hơn.

    Ả đột nhiên đứng lên, đi theo Lý Dương. Mặt ả vênh lên, mặc dù cặp với đại gia nhưng cũng là những đại gia trẻ nên người phụ nữ này tự tin rằng một ngày mình có thể nổi tiếng, đến lúc đó nhờ các mối quan hệ mà có thể tự hào.

    Nhưng bây giờ ả cảm thấy lòng tự trọng của mình bị xúc phạm, lại còn bị một tên quê mùa xúc phạm thử hỏi ai mà chịu được, phải gặp tên này cho biết tay mới hả, bắt hắn phải trả giá cho hành động coi thường người khác.

    -Phục vụ, phục vụ đâu?

    Tới trước bàn của bọn Lý Dương, người phụ nữ đó lớn tiếng gọi, ánh mắt đầy tức giận nhìn Lý Dương

    -Tiểu thư Nghiêm, xin hỏi có việc gì?

    Phục vụ lập tức chạy lại, đều là khách vip cả nhưng một nhân viên phục vụ nhỏ không thể chọc giận ả được.

    -Các người làm ăn kiểu gì vậy, một tên quê mùa thế này mà cũng cho vào à? Hắn là hội viên khách vip của các người à? Tại sao có thể ngồi ở đây?

    Nhân viên phục vụ tới ả tỏ ra vênh vênh váo váo, chỉ Lý Dương nói to, Lý Dương trợn mắt.

    Lưu Cương và Trịnh Khải Đạt cũng ngạc nhiên, đều tức giận nhìn người phụ nữ này, Thẩm Hạo cũng bước lại nhưng không nói gì.

    -Xin lỗi, mấy vị này là khách quý của chúng tôi.

    Nhân viên phục vụ vội vàng nhẹ nhàng xin lỗi, giải thích thân phận của bọn Lý Dương.

    -Khách quý? thẻ Vip của họ đâu? tôi cần, quê mùa như vậy mà cũng là khách quý à? thật không biết An Thị các người kinh doanh kiểu gì

    Nghiêm tiểu thư lại quát to, vẻ mặt Lý Dương có chút lạnh lùng, anh đã hiểu vấn đề, người phụ nữ trước mặt đơn giản là đến cãi nhau.

    -Thẻ Vip?

    Nữ phục vụ hơi ngạc nhiên, vội vàng quay người nói với Lý Dương:
    -Tiên sinh, ngại quá, Nghiêm tiểu thư hiểu lầm ngài thôi, cô ấy muốn xem thẻ vip của ngài, ngài cho cô ấy xem một chút đi, xóa bỏ hiểu lầm này

    -Tôi không có thẻ Vip.

    Lý Dương lắc đầu, lại nhìn Trịnh Khải Đạt, Trịnh Khải Đạt lắc đầu, Lý Dương lại nhìn Tần Dũng và Triệu Dân, Tần Dũng và Triệu Dân cũng nhún vai cười, họ cũng không có thẻ Vip.

    Lý Dương và Trịnh Khải Đạt còn có Lưu Cương lần đầu tiên đến đây, đương nhiên không thể có thẻ Vip được, Tần Dũng và Triệu Dân đến rồi nhưng là đến bàn chuyện làm ăn không cần có thẻ Vip cho nên năm người bọn họ đều không có thẻ Vip.

    Thấy thần sắc của bọn Lý Dương Nghiêm tiểu thư lập tức run lên, nói to:
    -Tôi biết ngay quê mùa thế này chỉ là lảng vảng tới đây, các ngươi làm ăn kiểu gì vậy? Để những người này vào đây à? Nếu những khách quý chân chính chúng tôi đây xảy ra chuyện gì các ngươi có gánh vác trách nhiệm được không, tôi sẽ phản ánh các người.

    Vẻ mặt nữ phục vụ biến sắc trong rất xấu, cô biết năm người này là khách vip nên không dám có lỗi nhưng họ lại không có thẻ vip thật là làm khó cho cô quá.

    -Ngây người ra đó làm gì? không mau tống cổ mấy tên nhà quê này ra, các người phục vụ khách quý chân chính như thế à?

    Nghiêm tiểu thư lại hét lên, lúc này có mấy vị khách vip thực sự đang xúm lại chỉ trỏ bọn họ.

    -Vị tiểu thư này nói rất đúng, các người không nên để những người không có phận sự vào đây, như vậy sẽ làm chúng tôi có cảm giác không an toàn

    Một nam trung niên đột nhiên đứng lên, đứng cạnh bên Nghiêm tiểu thư, cũng hùa vào ủng hộ ả.

    -Các ngươi nghe thấy chưa hả?

    Sự có mặt của các người làm cho những vị khách vip thực sự như chúng ta đây có cảm giác không an toàn, cút ra ngoài cho tôi

    Lần này Nghiêm tiểu thư trực tiếp đối đầu với Lý Dương, Năm người bọn Lý Dương vẻ mặt bỗng dương biến sắc, Lưu Cương lộ vẻ tức giận khiến Nghiêm tiểu thư lùi lại một bước.

    -Có việc gì thế?

    Đột nhiên bên ngoài có người hỏi, một người đàn ông năm mươi tuổi đeo kính bước lại, vừa đi vừa hỏi to.

    -Tổng giám đốc An, mấy vị này không có thẻ vip, Nghiêm tiểu thư đang nổi giận

    Nữ phục vụ vội vàng bước lên trước, nói lại sự việc vừa phát sinh, nữ phục vụ này cũng không ngờ sự việc này lại đánh động tới cả người lãnh đạo cao nhất của tập đoàn An Thị Bắc Kinh, giám đốc công ty An Thị Bắc Kinh An Cổ Thành.

    An Cổ Thành là thành viên gia tộc An Thị nhưng không phải chính thức, tuy nhiên ông luôn phụ trách thị trường quốc nội quan trọng nhất Bắc Kinh, có sức ảnh hưởng không nhỏ tong gia tộc An Thị.

    -Tôi biết rồi, cô đi trước đi

    Sau khi nghe cô phục vụ tường thuật xong vụ việc An Cổ Thành gật đầu, bước tới chỗ Nghiêm tiểu thư và Lý Dương.

    Trên mặt Nghiêm tiểu thư lộ ra nụ cười nịnh hót, nhẹ nhàng nói:
    -Tổng giám đốc An, cảm ơn ngài đã đích thân đến làm chủ cho tiểu nữ.
    An Cổ Thành không thèm để ý đến Nghiêm tiểu thư kia, đột nhiên khom lưng trước Lý Dương, tất cả các thành viên An Thị phía sau cũng khom lưng theo.

    -Chào mừng Lý cố vấn đến cửa hàng An Thị Bắc Kinh

    Mấy người phía sau An Cổ Thành cũng đồng thanh nói, mấy vị khách quý và những phục vụ viên đứng bên đều ngạc nhiên chúi vào một bên, ngay cả Lý Dương cũng ngạc nhiên nhìn An Cổ Thành.

    Ánh mắt ngơ ngác nhất là Nghiêm tiểu thư, nhìn Lý Dương và An Cổ Thành vừa khom lưng một cách kính cẩn, miệng há to mà không biết nói gì cho phải.


    [/CHARGE]
    Lần sửa cuối bởi MeTruyen.com; 20/03/2012 lúc 21:12:16

  2. Đã có 13 thành viên nói lời cảm ơn tới MeTruyen.com cho bài viết này:


  3. #172
    Avatar của qiuheng
    qiuheng đang ẩn Cộng Tác Viên
    Tham gia ngày
    Aug 2011
    Bài gửi
    679
    Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ
    Tác giả: Tiểu Tiểu Vũ

    Chương 172: Thành ý của An Thị
    Nguồn dịch: Nhóm dịch QuyVoThuong - www.metruyen.com
    Biên tập: http://www.metruyen.com

    Nguồn truyện: qidian.com


    [CHARGE=]


    Trịnh Khải Đạt và Tần Dũng cuống quít đứng lên, kinh hãi nhìn An Cổ Thành.

    Giám đốc công ty An Thị chi nhánh Bắc Kinh, trên danh nghĩa tương đương với Phó Tổng tập đoàn An Thị, người như vậy mà phải cúi mình trước Lý Dương, bỗng chốc tất cả mọi người có mặt đều trong sảnh đứng thất thần như bị đứng làm bia cho người ta bắn.

    - An … Tổng, xin đừng như vậy, quá khách khí rồi!

    Lý Dương là người phản ứng lại nhanh nhất, lúc này hắn mới nhớ tới khi mình đi khỏi An Thị, quay trở lại sẽ được đối xử như Tổng giám đốc, nhưng hắn không ngờ Tổng giám đốc lại được đối đãi như thế này.

    - Nên như vậy mà, ngài là Cố Vấn đầu tiên được đối xử như Tổng giám đốc, trước khi ngài tới nên dặn dò trước một tiếng, để cho chúng tôi chủ động nghênh đón ngài mới phải.

    An Cổ Thành lắc đầu, làm thành viên gia tộc An Thị, không phải con cháu thì cũng là quan hệ rất phức tạp, đặc biệt là An Cổ Thành tiếp quản việc điều hành chi nhánh An Thị ở Bắc Kinh, lại càng hiểu tầm quan trọng của một chuyên gia về nguyên liệu đối với công ty.

    Trước khi An Cổ Thành đến còn hơi nghi ngờ, nhân viên phục vụ chỉ nói có một người trẻ tuổi tên là Lý Dương muốn gặp hắn, nhưng sau khi gặp Lý Dương tất cả những nghi ngờ liền biến mất, công ty sớm đã gửi cho các chi nhánh tài liệu về Lý Dương, An Cổ Thành đã từng thấy ảnh của Lý Dương.

    - Điều này, không ngờ là thật, lúc đầu tôi còn tưởng là đùa.

    Lý Dương hơi ngạc nhiên, Trương Ưng đã từng hành lễ với mình thế này, bây giờ ngay cả Giám đốc chi nhánh công ty ở Bắc Kinh cũng đối xử với mình như vậy, thời khắc này Lý Dương đúng là đã cảm nhận được sự coi trọng của An Thị đối với mình.

    - Ngài là người quan trọng thế nào mà lại đùa được? Ngài là Cố Vấn của công ty An Thị chúng ta, chỉ cần là nơi có An Thị, đều sẽ tôn trọng ngài.

    An Cổ Thành cười cười, lúc này mới quay đầu lại nhìn cô Nghiêm.

    Chuyện vừa xảy ra nhân viên phục vụ đã nói lại với hắn, bất kể ai đúng ai sai, An Cổ Thành nhất định phải bảo vệ Cố Vấn của công ty mình, chưa nói đến việc Lý Dương còn mang lại lợi ích rất lớn cho công ty.

    - Xin lỗi chị Nghiêm, hôm nay chị đã xúc phạm Cố Vấn của công ty chúng tôi, đồng nghĩa với việc xúc phạm cả tập đoàn An Thị chúng tôi, bây giờ tôi đại biểu tập đoàn An Thị hủy bỏ tư cách khách hàng của chị, từ nay về sau An Thị không hoan nghênh sự có mặt của chị.

    Lời nói của An Cổ Thành rất lạnh nhạt, nhưng lại rất uy nghiêm. Sắc mặt cô Nghiêm lập tức trở nên vừa xanh vừa trắng. Với người bình thường cô dám thoải mái bắt nạt, nhưng với thứ khổng lồ như An Thị, cô không dám nói lại một tiếng.

    Đừng nói cô chỉ là một người mẫu, ngay cả vào giới Giải Trí, An Thị muốn giết cô cũng chỉ là chuyện một câu nói.

    - Tôi… Tôi thấy đây là sự hiểu lầm!

    Cô Nghiêm có vẻ bối rối, quay đầu lại cầu cứu Thẩm Hạo:

    - Anh Hạo, anh nói đi, nói cho họ biết đây là một hiểu lầm ?

    - Vâng, là hiểu lầm, An Tổng, đó là một hiểu lầm.

    Thẩm Hạo bất đắc dĩ đứng dậy, vừa nhìn Lý Dương một cách thù hận, vừa rồi hắn vốn định xem trò cười, không ngờ trong nháy mắt bọn họ liền biến thành trò cười. Lý Dương là nhân viên của An Thị thì Thẩm Hạo biết, nhưng hắn không biết từ lúc nào Lý Dương đã trở thành Cố Vấn của An Thị.

    An Cổ Thành không thèm để ý tới Thẩm Hạo, mà tiếp tục mỉm cười với Lý Dương:


    - Lý Cố Vấn, ngài xem chuyện này nên xử lý như thế nào ?

    - Cứ xử lý theo cách của An Tổng đi, tôi tìm ngài còn có chút việc, có thể nói riêng được không ?

    Lý Dương thản nhiên nhìn Thẩm Hạo và cô Nghiêm kia, mới vừa rồi cô Nghiêm này ép người quá đáng, Lý Dương vẫn chưa quên, Lý Dương không phải người hay thù địch, nhưng với người xúc phạm mình cũng không dễ dàng tha thứ như vậy.

    - Được, Lý Cố Vấn, xin qua đây!

    An Cổ Thành khẽ gật đầu, nhường đường đi cho Lý Dương, ở chi nhánh An Thị tại Bắc Kinh, ngoài mấy người ít ỏi của tổng công ty, cũng chỉ có Lý Dương được hưởng thụ loại đãi ngộ này.

    Lý Dương đã đi qua, An Cổ Thành mới nhìn sang cái cô Nghiêm kia, dặn dò người bên cạnh vài câu, sau đó cũng vội vàng đi theo.

    Kết quả cuối cùng rốt cuộc như thế nào Lý Dương cũng không rõ, nhưng cô Nghiêm này từ đó trở đi không dám đến bất kỳ cửa hàng nào của An Thị nữa, sự nghiệp người mẫu của cô căn bản cũng kết thúc hẳn, cuối cùng phải sống nhờ một số tấm ảnh đặc biệt.

    Tòa nhà An Thị ở Bắc Kinh có tầng ba là khu văn phòng, An Cổ Thành dẫn Lý Dương đến phòng tiếp khách ở tầng ba, nơi này là nơi tiếp đãi khách quan trọng.

    An Cổ Thành dặn dò thư ký của mình đi pha trà , rồi ngồi cạnh Lý Dương, từ khi tổng công ty An Thị tuyên bố Lý Dương làm Cố Vấn tới nay, đây là lần đầu tiên Lý Dương đến chi nhánh An Thị hưởng sự đãi ngộ này.

    - Lý Cố Vấn, mời!

    An Cổ Thành cười giơ tay mời Lý Dương, trà thư ký của An Cổ Thành pha là loại Long Tỉnh Tây Hồ thượng hạng, hái vào dịp trước tết Thanh Minh, nếu không phải tư cách đặc biệt của Lý Dương, An Cổ Thành cũng sẽ không lấy loại trà như vậy để khoản đãi.

    Trà là loại trà ngon, chỉ tiếc Lý Dương không đánh giá được, uống một hớp xong Lý Dương lấy từ tay Trịnh Khải Đạt khối Băng Chủng Ninh Mông Hoàng Phỉ Thúy, đặt lên trên bàn trà trước mặt.

    Nhìn thấy khối Phỉ Thúy này, An Cổ Thành, một người luôn rất chững chạc mà mặt cũng biến sắc, không nhịn được nhích tới gần Lý Dương, hai tay còn vuốt ve khối Phỉ Thúy này.

    - Đây, đây là Băng Chủng Ninh Mông Hoàng?

    Khoảng một phút sau, An Cổ Thành mới giật mình kêu lên, cho dù châu báu An Thị lớn như vậy cũng rất hiếm khi thấy được Băng Chủng Ninh Mông Hoàng Phỉ Thúy .

    - Đúng vậy, An Tổng, ngài nhìn xem, khối Phỉ Thúy này tôi vừa giải ra hôm nay, bây giờ tôi muốn nghe ý kiến của An Thị?

    Lý Dương cười nhẹ, khẽ gật đầu, tiếp tục uống chén trà Long Tỉnh trên tay. Loại trà này khi vừa bắt đầu uống thì không khác trà bình thường nhiều lắm, nhưng càng uống càng thơm, ngay cả một người chưa từng thích uống trà như Lý Dương cũng phải thích .

    - Lý Cố vấn, ngài là định bán khối Phỉ Thúy này cho An Thị chúng ta?

    An Cổ Thành ngồi thẳng người, cuối cùng lúc này đã cảm nhận được tại sao tổng công ty coi trọng Lý Dương đến như vậy, cái cậu Lý Dương này quả là không đơn giản, dễ dàng giải ra Phỉ Thúy cao cấp thế này, loại Phỉ Thúy cao cấp này cả An Thị cũng chỉ thấy qua hai lần, cộng cả hai lần đó cũng không được khối to bằng khối trước mắt này.

    Bây giờ Lý Dương lại đặt khối Phỉ Thúy này trước mặt hắn, lúc này An Cổ Thành cảm nhận được tất cả mọi việc làm trước đây đều đáng giá, và cũng càng phục quyết định của tổng công ty.

    - Vâng, nhưng cũng không đúng.

    Lý Dương lắc đầu nhè nhẹ, lại nói tiếp:

    - Có hai người bạn của tôi cũng muốn mua khối Phỉ Thúy này, nhưng tôi đã hứa với Phó Tổng An Văn Quân, chỉ cần tôi giải ra Băng Chủng Phỉ Thúy cũng sẽ để An Thị biết trước và có quyền ra giá.

    Lý Dương mỉm cười rồi lắc đầu, lại uống thêm một ngụm trà, một lát, chén trà Long Tỉnh này đã bị hắn uống cạn sạch.

    - Tôi hiểu.

    An Cổ Thành quay đầu liếc nhìn đứng bên cạnh là Tần Dũng và Triệu Dân, hai người kia hắn đều đã gặp, là người đồng hành ở Tân Cương, bây giờ Lý Dương nói vậy, hắn không hiểu chỉ có thể là kẻ ngu.

    Cúi đầu suy tư một hồi, An Cổ Thành ngẩng đầu lên, rất nghiêm túc nhìn lý dương:

    - Khối Băng Chủng Ninh Mông Hoàng này, chúng tôi muốn mau với giá ba mươi triệu.

    Lý Dương đang uống trà đột nhiên ngừng lại, kinh ngạc nhìn An Cổ Thành, ngay cả Tần Dũng và Triệu Dân cũng nhìn An Cổ Thành chằm chằm. Lúc trước bọn họ định đọ với An Thị, nhưng giới hạn cuối cùng của bọn họ cũng chỉ là hai sáu triệu, trong phút chốc An Cổ Thành đã đưa ra giá khởi điểm cao hơn giới hạn của bọn họ đến bốn triệu.

    Tình theo giá tiền này mà nói, An Thị sẽ không kiếm được bao nhiêu, Băng Chủng Ninh Mông Hoàng là loại hiếm, nhưng dù sao không phải là Thủy Tinh Chủng, cũng không phải là Chí Tôn Hoàng. Có sự chênh lệch nhất định so với hai loại cao cấp đó. Ba mươi triệu là cái giá quá cao.

    - An Tổng, ngài xác định An Thị sẽ mua với giá ba mươi triệu chứ?

    Suy nghĩ một hồi, Lý Dương mới hỏi một câu, cái giá tiền này cũng ngoài sự dự liệu của Lý Dương. Lý Dương tính theo giá thị trường trị giá khối Phỉ Thúy này cũng khoảng hơn hai mươi triệu một chút, hai năm triệu cũng đã là giá cao rồi. Không ngờ An Cổ Thành lại ra cái giá ba mươi triệu, phải biết An Cổ Thành chẳng qua cũng chỉ là giám đốc chi nhánh Bắc Kinh.

    - Lý Cố vấn, điểm này ngài có thể yên tâm, cái giá tiền này tôi có thể quyết định.

    An Cổ Thành liền gật đầu, ba mươi triệu là giá rất cao, cao hơn cả giá trị thực của khối Phỉ Thúy này, nhưng từ ảnh hưởng mà nói thì rất xứng đáng, An Cổ Thành dù sao cũng là thành viên gia tộc An Thị, biết rất nhiều người khác không biết.

    Hiện nay An Thị vẫn luôn rất thiếu thốn Phỉ Thúy cao cấp, mà nhà họ Thiệu ở Quảng Đông lại dựa vào hai mỏ nguyên liệu Ngọc ở Mianma và cậu ba Thiệu Ngọc Cường nhà họ, không ngừng gây thêm áp lực cho An Thị. Lúc này chỉ cần Phỉ Thúy cao cấp, cho dù lỗ An Thị cũng chấp nhận mua vào để duy trì thị trường .

    Băng Chủng Ninh Mông Hoàng tuy không phải là Thủy Tinh Chủng, nhưng tác dụng không thua gì Thủy Tinh Chủng Phỉ Thúy, như vậy có phải thêm chút tiền nữa cũng đáng, huống hồ lại là Lý Dương mang tới .

    Cũng chỉ có thành viên trong gia tộc An Thị mới biết, bọn họ coi trọng Lý Dương đến thế nào. Đặc biệt là bây giờ, đại lễ Bình Châu sắp khai mạc, trong cả nước người có thể đối đầu Tam công tử nhà họ Thiệu, Thiệu Ngọc Cường, cũng chỉ có Lý Dương. Lúc này, bằng mọi giá phải lôi được Lý Dương lên chiếc xe chiến đấu của An Thị.

    Lại thêm việc Lý Dương nõi rõ bạn của hắn muốn khối Phỉ Thúy này, lúc này nếu không đưa ra giá cao. Bị Lý Dương cho là An không có thành ý thì An Cổ Thành trở thành tội nhân rồi. Cho nên lúc này An Cổ Thành thà ra giá cao, chứ không muốn Lý Dương có bất cứ ấn tượng xấu nào.

    - Lý tiên sinh, xem ra An Thị rất có thành ý, khối Phỉ Thúy này chúng tôi đành từ bỏ.

    Tần Dũng cười khổ, bất kể mục đích của An Cổ Thành như thế nào, cái giá tiền này bọn họ đã tranh không nổi nữa. Tần Dũng vốn không nghĩ An Thị sẽ coi trọng Lý Dương đến như vậy.

    - Đúng vậy, Lý tiên sinh, An Tổng đúng là rất có thành ý.

    Triệu Dân cũng nói, trên mặt An Cổ Thành lộ ra vẻ vui mừng, trong lòng thầm nghĩ cách nào để sau này hợp tác cùng Tần Dũng và Triệu Dân. Người khác thì không nói, thấy quan hệ của bọn họ và Lý Dương thì cũng đáng suy nghĩ.

    - Được rồi, An Tổng, khối Băng Chủng Ninh Mông Hoàng này thuộc về An Thị.

    Thấy Tần Dũng và Triệu Dân đã bỏ cuộc, Lý Dương không do dự thêm, huống hồ cái giá tiền này Lý Dương vô cùng hài lòng. Cho dù rất nhiều người biết khối Phỉ Thúy này, nhưng có thể đưa ra giá cao như vậy, e là chỉ có An Thị.


    [/CHARGE]
    Lần sửa cuối bởi MeTruyen.com; 20/03/2012 lúc 21:12:30

  4. Đã có 11 thành viên nói lời cảm ơn tới qiuheng cho bài viết này:


  5. #173
    Avatar của qiuheng
    qiuheng đang ẩn Cộng Tác Viên
    Tham gia ngày
    Aug 2011
    Bài gửi
    679
    Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ
    Tác giả: Tiểu Tiểu Vũ

    Chương 173: Lý giáo sư - Lý lão
    Nguồn dịch: Nhóm dịch QuyVoThuong - www.metruyen.com
    Biên tập: http://www.metruyen.com

    Nguồn truyện: qidian.com


    [CHARGE=]


    Lý Dương cũng không có ý kiến đối với cái giá tiền ba mươi triệu này, ký hợp đồng tiêu thụ cùng An Cổ Thành ngay lập tức, sau đó chi nhánh Bắc Kinh của An Thị phân công ty chuyển ba mươi triệu cho Lý Dương, cũng bớt đi phiền toái với phía ngân hàng.

    Có ba mươi triệu này, chuyện gia đình Nhị Căn không phải lo lắng gì nữa. Lý Dương còn có thể trợ giúp Nhị Căn để cho hắn và mẹ hắn đoàn tụ, sống cùng nhau.

    Sau khi giao dịch thành công, Lý Dương liền cáo từ đi. An Cổ Thành giữ lại hai lần, thấy Lý Dương cố ý muốn đi cũng không kiên trì nữa. An Cổ Thành đích thân đưa Lý Dương ra xe. Hơn nữa còn đứng nhìn bọn họ rời đi. Nhìn thấy biển số xe của Lý Dương đã khuất, An Cổ Thành lập tức quay lại phòng làm việc của mình .

    Năm phút sau, tổng bộ An Thị lại triệu khai hội nghị khẩn cấp lần nữa, nội dung hội nghị An Cổ Thành cũng không biết. Nhưng sau đó không lâu hắn được khen thưởng từ Tổng công ty. Hơn nữa họ yêu cầu An Cổ Thành giữ bí mật đối với chuyện hôm nay chứng kiến, chuyện giao dịch lần này cũng không nên tiết lộ ra ngoài quá nhiều.

    Rời khỏi An Thị thì đã là xế chiều, lúc này về nhà còn hơi sớm. Trịnh Khải Đạt đề nghị mấy người đi Lưu Ly Hán một chuyến. Khi đi ngắm đồ ở đây, Trịnh Khải Đạt đã chọn một món đồ gốm sứ Gia Khánh giá trị sáu mươi vạn, cũng là chuẩn bị cho cuộc đấu giá mùa thu sẽ sử dụng .

    Mãi cho đến sáu giờ, Lý Dương cùng Lưu Cương mới về đến nhà, mặc dù hôm nay là một ngày mệt vô cùng, nhưng thu hoạch cũng rất tuyệt.

    - Hà lão.

    Vừa vào đại sảnh, Lý Dương đã nhìn thấy Hà Lão ngồi ở ghế nằm đang mỉm cười nhìn mình, vội vàng bước nhanh tới bên cạnh Hà lão.

    - Đã về rồi à, hôm nay chơi thế nào?

    Hà lão đùa đùa kéo Lý Dương đến bên cạnh, để cho hắn ngồi ở một cái ghế băng bên cạnh, sau khi ngồi ở đó Lý Dương vừa đúng cao ngang Hà lão, hai tay thuận thế giúp hắn Hà lão xoa bóp trên bả vai.

    Mấy cảnh vệ đứng ở cửa thấy cảnh này đều rất sửng sốt, ngay sau đó liền đứng thẳng người không nhìn về hướng này nữa, Lý Dương cũng không biết, có bao nhiêu người có thể ngồi trên chiếc ghế bên cạnh Hà Lão như hắn.

    - Cũng không tệ lắm, chỉ gặp một cậu bé đáng thương …

    Lý Dương chầm chậm đem toàn bộ chuyện gặp Nhị Căn nói cho Hà lão, hơn nữa cũng nói ra ý nghĩ của hắn. Giúp Nhị Căn trả nợ rồi sẽ tìm mẹ Nhị Căn quay lại, Lý Dương đang tính giúp bọn họ thuê cửa hàng làm ăn, như vậy mẹ con hai người có thể có một cuộc sống ổn định.

    Hà lão vừa nghe vừa gật đầu cười, chuyện Lý Dương gặp hôm nay thật ra thì hắn cũng đã biết. Lý Dương xử lý với chuyện như vậy khiến Hà lão rất là hài lòng. Lý Dương có thể cược ra Băng Chủng Ninh Mông Hoàng cũng khiến hắn vô cùng ngạc nhiên, nhưng cũng lại an tâm hơn.

    Lý Dương có việc làm ăn của mình, phương diện cược thạch có thành tựu rất cao thì có thể mang đến tài phú cho hắn. Hắn còn là một người thiện lương, như vậy sau này gặp khó khăn cũng không lo.

    Từ trong lòng mà nói, Hà lão hy vọng Lý Dương có thể kiếm tiền, hơn nữa còn là kiếm càng nhiều càng tốt. Sư hấp dẫn của tiền quá lớn, Lý Dương đang trên đường kiếm tiền, cũng không nghĩ tới việc ra oai, như vậy Lý Dương cũng sẽ không phụ tấm chân tình của mình.

    - Cậu làm rất tốt, nhưng chuyện ngày mai giúp Nhị Căn trả nợ cậu cũng không cần đi, mấy công ty bán đấu giá bên Thượng Hải đã chuẩn bị xong, đang chờ cậu qua, buổi sáng ngày mai cậu phải đi Thượng Hải đi.

    Sau khi nghe xong lời này, Hà lão đùa đùa lắc đầu, Lý Dương đột nhiên sửng sốt, vội vàng kêu lên:

    - Hà lão, chuyện đi Thượng Hải có thể chậm một ngày được không, tôi đã đồng ý với Nhị Căn, ngày mai nhất định sẽ giúp hắn trả nợ, đứa nhỏ này rất ngây thơ, nếu không thấy tôi giữ lời sẽ rất đau lòng.

    Hà lão nhìn nhanh Lý Dương, đột nhiên cười lớn tiếng hơn, một lát sau mới lên tiếng:

    - Cậu yên tâm, tôi sẽ sắp xếp người giúp cậu làm những chuyện này, như vậy đi, cậu đưa năm triệu cho tôi, chuyện Nhị Căn, tôi bảo đảm xử lý ổn thỏa cho cậu.

    Lý Dương hơi bất ngờ, trên mặt lần nữa lộ ra nụ cười:

    - Năm triệu không thành vấn đề, có ngài đích thân giúp tôi rất yên tâm, ngày mai mấy giờ bay ? Nếu là muộn chút thì tôi muốn đi gặp Nhị Căn một chút.

    Vừa rồi quýnh lên Lý Dương còn tưởng rằng Hà lão không để cho hắn lo chuyện Nhị Căn, không nghĩ tới Hà lão cũng định giúp hắn xử lý chuyện này. Có Hà lão giúp, chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều so với mình xử lý. Chỉ cần mẹ Nhị Căn còn ở trong nước, Hà lão nhất định có thể giúp Nhị Căn tìm được mẹ, để cho mẹ con họ nhanh chóng đoàn tụ .

    - Ngày mai là chuyến bay lúc chín giờ, chỉ cần không chậm trễ, ngươi muốn làm cái gì cũng được.

    Hà lão mỉm cười gật đầu, hắn càng ngày càng hài lòng đối với Lý Dương.

    Giải quyết chuyện Nhị Căn, Lý Dương cùng Hà lão vừa hàn huyên một hồi đã đến lúc ăn cơm tối, người trong nhà Hà lão không nhiều lắm, cùng ăn cơm với Hà lão chỉ có mình Lý Dương, điều này làm cho Lý Dương rất buồn, ở Bắc Kinh Hà lão cũng có con gái, làm sao mấy ngày nay hắn không có thấy một người nào.

    Ăn xong cơm tối, Lý Dương liền lên lầu đọc sách, Hà lão cũng đi thư phòng của mình, nhân tiện lại đem đèn Bóng Trăng ra quan sát một lúc, sau đó lại thở dài. Ngày mai vật này sẽ đưa đến viện bảo tàng Cố Cung để cho chuyên gia tới xem, xem bọn họ có thể phục chế nghệ thuật thần kỳ của tổ tông này hay không.

    Sáng sớm ngày hôm sau, Lý Dương liền cùng Lưu Cương đi Phan Gia Viên. Tối hôm qua Lý Dương gọi điện thoại cho Trịnh Khải Đạt, nói cho hắn biết chuyện mình muốn đi Thượng Hải hôm nay. Trịnh Khải Đạt còn phải xử lý chuyện công ty bán đấu giá ở Bắc Kinh, không thể cùng Lý Dương đi Thượng Hải, hai người chỉ có thể tạm thời tách ra, sau này trở về Trịnh Châu gặp lại.

    Ông chủ Ngưu mở cửa rất sớm, khi Lý Dương đến vẫn chưa tới bảy giờ rưỡi, Nhị Căn đã ngồi trong quán cùng cô bé mười bảy mười tám tuổi kia. Nhìn thấy Lý Dương, Nhị Căn lập tức chạy ra .

    Thấy ánh mắt thuần khiết của Nhị Căn, Lý Dương không nhịn được lại lắc đầu, cũng may Hà lão đã đồng ý giúp hắn xử lý chuyện Nhị Căn, như vậy hiệu quả sẽ tốt hơn so với tự mình tới giúp.

    Lý Dương đem chuyện mình phải đi Thượng Hải nói cho ông chủ Ngưu, sau khi dặn dò Nhị Căn mấy câu liền đi. Ông chủ Ngưu không hoài nghi Lý Dương, nếu là Lý Dương muốn nuốt lời thì hôm nay cũng không cố ý một mình chạy đến đây. Lý Dương có việc còn có thể sắp xếp người khác tới giúp Nhị Căn, đã khiến ông chủ Ngưu rất cảm động .

    Khi Lý Dương sân bay đã sắp đến chín giờ, điều khiến Lý Dương không ngờ tới chính là ngoài hắn và Lưu Cương ra, Liễu lão và Chu lão cũng ở đây. Lần này tổng cộng có ba vị chuyên gia Bắc Kinh, sẽ có hai vị chuyên gia Thượng Hải phối hợp, cùng kiểm nghiệm tất cả các đồ ngọc, đồ cổ trong cuộc bán đấu giá sắp tới ở Thượng Hải. Dĩ nhiên, vị chuyên gia quan trọng nhất chính là Lý Dương.

    Liễu lão và Chu lão cũng đã biết thực lực của Lý Dương, trước mặt Lý Dương hoàn toàn không cậy thân phận mình là lão tiền bối. Lý Dương cúng rất kính trọng hai vị Lão gia này, khiến cho hai vị đều vô cùng hài lòng.

    Mười một giờ hai mươi phút, máy bay đến Thượng Hải, vẫn chỉ có mình Lưu Cương đi bên cạnh Lý Dương, nhưng bên cạnh Liễu lão và Chu lão đều có mấy nhân viên bảo vệ, tổng cộng họ có chín người, trong đám chín người này Lý Dương và Lưu Cương là trẻ tuổi nhất.

    Ở cửa ra đã có người của Thượng Hải phái tới nghênh đón, đám người Lý Dương vừa ra tới thì có mấy người tiến lên đón, những người này đều khom lưng thăm hỏi Liễu lão cùng Chu lão, Lý Dương và Lưu Cương thì bị bọn họ bỏ rơi ở phía sau .

    - Liễu lão, Chu lão, nghe nói lần này còn có vị Lý giáo sư đi cùng, tại sao không thấy ông ấy?

    Người phụ trách tới đón khoảng hơn năm mươi tuổi rất nghi ngờ liền hỏi hai vị Lão gia, ngoài hai vị chuyên gia đứng tuổi này, những người khác nhiều nhất cũng chỉ hơn bốn mươi tuổi, người phụ trách không ngừng nhìn phía sau bọn họ, có lẽ là người này chưa bao giờ nhìn thấy Lý giáo sư – Lý Lão.

    Liễu lão và Chu lão nhìn nhau, hai người đột nhiên cùng nhau phá lên cười, Lý Dương nghe được lời nói của người này cũng trợn mắt hốc mồm. Hắn không biết từ lúc nào mình đã thành giáo sư, hơn nữa còn biến thành “Lão gia”.

    Lưu Cương đột nhiên nghiêng đầu, mặt chợt đỏ bừng, thân thể còn khẽ rung rung, hiển nhiên là đang cố gắng chặn cơn cười. Lý Dương ngơ ngác nhìn Lưu Cương, đột nhiên lắc đầu, bước nhanh về phía trước.

    - Xin chào, tôi chính là Lý Dương, nhưng cũng không phải là cái Lão gia gì đó đâu, có thể anh hiểu lầm.

    Lý Dương cười khổ nói, tiếng cười của Liễu lão và Chu lão càng lớn, Liễu lão lại càng ôm bụng cười, thật may là bên cạnh có người đỡ hắn, nếu không nhìn bộ dáng Liễu lão dám chắc sẽ cười lăn lộn dưới đất. Nếu vậy, hình tượng cả đời của Liễu Lão sẽ bị phá hủy .

    - Cậu, cậu … chính là Lý Dương, Lý chuyên gia? Chuyện … chuyện gì xảy ra đây?

    Người phụ trách trợn to hai mắt, trên mặt có vẻ càng kinh ngạc hơn, bọn họ nhận được tin Bắc Kinh truyền đến là có ba vị chuyên gia đến, trong đó Lý Dương - Lý chuyên gia là người quan trọng nhất. Chỉ tiếc tin tức cũng không có viết rõ tuổi của Lý Dương, người phụ trách chẳng qua là nhân viên hành chính, cũng không phải là người chơi đồ cổ, không biết thân phận thật cảu Lý Dương, cho nên mới gây trận cười lớn như vậy.

    Đợi Chu lão cố nén cười giải thích rõ, người phụ trách này không khỏi đỏ mặt, nhưng hắn vẫn luôn lén nhìn Lý Dương. Lý Dương còn quá trẻ, thật không ngờ tới một người trẻ tuổi như vậy lại còn lợi hại hơn so hai vị lão chuyên gia, hơn nữa nhìn sắc mặt hai vị lão chuyên gia, có vẻ không có chút ý kiến nào đối với người dẫn đầu là Lý Dương.

    Còn chưa ra khỏi sân bay, Lý Dương liền ngây ngẩn cả người, một bóng dáng từ xa chạy tới bên này.

    - Hiểu Lỵ, sao cô cũng ở đây?

    Nhìn thấy Ngô Hiểu Lỵ chạy tới, Lý Dương rất kinh ngạc hỏi .

    - Là Trịnh Tổng bảo tôi đến đón cậu, chẳng lẽ Trịnh Tổng chưa nói cho cậu biết bây giờ tôi là phó Giám đốc tài chính công ty bán đấu giá Lợi Đạt hay sao?

    Ngô Hiểu Lỵ nghiêng đầu, cười hì hì nhìn Lý Dương. Thấy Lý Dương kinh ngạc cô rất hài lòng .

    - Cô … cô cũng đã từ chức ?

    Lý Dương quả là rất kinh ngạc, hắn nhớ tới lời ban đầu cảu Lưu Tuyết Tùng, bây giờ nhìn lại Lưu Tuyết Túng thật đúng là đưa Ngô Hiểu Lỵ đến cho công ty bọn họ.

    - Cậu từ chức mấy ngày tôi liền từ chức, nhưng cậu yên tâm, ông ngọai tôi cũng đã nói với giám đốc Trương, ông ấy tuyệt đối sẽ không trách cậu, lại càng không nói người ta đuổi tôi đi.

    Nụ cười trên mặt Ngô Hiểu Lỵ càng tăng lên, Lý Dương có chút lúng túng, sao lại gọi là đuổi đi? Theo lời Ngô Hiểu Lỵ thì Lý Dương sắp biến thành kẻ lừa đảo.

    - Nếu đã tới thì cùng nhau đi, tôi giới thiệu cô với mấy vị lão tiền bối.

    Lý Dương cười khổ một tiếng, Liễu lão đứng bên cạnh đều đang trợn mắt nhìn mình, Lý Dương kéo Ngô Hiểu Lỵ tới bên bọn Liễu lão, thật ngại ngùng nói:

    - Liễu lão, Chu lão, đây là đồng nghiệp trước kia của tôi, Ngô Hiểu Lỵ, bây giờ cũng là đồng nghiệp.

    [/CHARGE]
    Lần sửa cuối bởi MeTruyen.com; 20/03/2012 lúc 21:12:46

  6. Đã có 10 thành viên nói lời cảm ơn tới qiuheng cho bài viết này:


  7. #174
    Avatar của qiuheng
    qiuheng đang ẩn Cộng Tác Viên
    Tham gia ngày
    Aug 2011
    Bài gửi
    679
    Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ
    Tác giả: Tiểu Tiểu Vũ

    Chương 174: Đồ cổ Vân Châu
    Nguồn dịch: Nhóm dịch QuyVoThuong - www.metruyen.com
    Biên tập: http://www.metruyen.com

    Nguồn truyện: qidian.com


    [CHARGE=]

    Bên phía Thượng Hải phái tới một chiếc xe buýt hào hoa, cộng thêm mấy người của Thượng Hải tới đón, bọn họ tổng cộng cũng mười mấy người, một chiếc xe buýt thì thừa chỗ ngồi.

    Lên xe không bao lâu, Ngô Hiểu Lỵ liền nói chuyện cùng Liễu lão và Chu lão, một cô gái nhỏ tuổi mà yêu thích đồ cổ như Ngô Hiểu Lỵ bọn họ rất là thích. Cũng rất kinh ngạc vì Ngô Hiểu Lỵ còn trẻ như vậy mà có kiến thức nhiều như vậy. Dĩ nhiên, bọn họ không so sánh Ngô Hiểu Lỵ với Lý Dương, Lý Dương là một quái nhân, hai người đã coi Lý Dương cùng cấp bậc với mình rồi.

    Lý Dương không nghĩ tới chính là, Chu lão và Liễu lão đều biết ông ngoại của Ngô Hiểu Lỵ - Lưu Tuyết Tùng, lúc còn trẻ bọn họ còn cùng nhau bàn đồ cổ. Điều này làm cho hai vị lão nhân lại càng có duyên nói chuyện với Ngô Hiểu Lỵ, trên đường đi Lý Dương cũng bị bọn họ bỏ rơi, chỉ có người phụ trách cẩn thận chăm sóc Lý Dương, thỉnh thoảng hỏi chút vấn đề .

    Thượng Hải hào hoa hơn so Bắc Kinh nhiều, nơi bọn Lý Dương vào ở chính là một khách sạn năm sao tiếng đích khu Từ Hối. Hơn nữa phòng chuẩn bị cho ba vị chuyên gia đều là cao cấp, buổi trưa người Thượng Hải cũng không dám tới quấy rầy, để cho mấy vị chuyên gia có thể nghỉ ngơi thật tốt, chuẩn bị ngày mai giám định ngọc cổ.

    Ngồi máy bay cho tới trưa, Liễu lão và Chu lão đều có chút mệt mỏi , đến khách sạn ăn bữa trưa đơn giản rồi đi nghỉ ngơi, tinh thần Lý Dương khá hơn một chút so với hai vị lão gia, nhưng nhàm chán quá hắn vẫn đi ngủ một lát, buổi sáng qua đi nhanh, mọi người đều hơi buồn ngủ.

    Mãi cho đến hơn bốn giờ chiều, Liễu lão mới phái người tới hỏi Lý Dương có muốn cùng hai người bọn họ ra ngoài đi dạo một chút hay không.

    Hai vị lão chuyên gia tin Lý Dương tất nhiên sẽ không từ chối, huống chi nơi hai vị lão gia muốn đi chính là khu đồ cổ Vân Châu nổi tiếng Thượng Hải, chắc chắn Lý Dương cũng rất là tò mò. Thượng Hải là thành thị bậc nhất trong nước, nhưng văn hóa còn kém Bắc Kinh một chút, không biết điều này sẽ ảnh hưởng đến đời sống văn hóa đồ cổ như thế nào.

    Khu đồ cổ Vân Châu cũng ở khu Từ Hối này, khoảng cách từ khách sạn đi cũng không xa, bọn Liễu lão cũng không ngồi xe, từ từ đi tới Vân Châu, đi chừng hai mươi phút đã đến, lần đầu tiên nhìn thấy khu đồ cổ lớn nhất Thượng Hải, Lý Dương không khỏi bất ngờ.

    Không giống với Phan Gia Viên ở Bắc Kinh, Vân Châu là một tòa nhà chín tầng, cửa hàng đều ở bên trong, nơi này giống như một khu thương mại hơn, nếu không có tấm áp phích bắt mắt phía ngoài đích, sợ rằng cũng không nghĩ nơi đây có liên quan đến đồ cổ.

    Ngoài Vân Châu, còn có mấy phố đi bộ nhỏ, ban ngày những đường phố này rất an tĩnh, vừa đến chạng vạng thì có không ít người bày bán ở chỗ này, cho đến rất khuya mới trở về. Những sạp bán kiểu này không giống chợ trời, giống Phan Gia Viên, là nơi kiếm tiền của một số người buôn bán nhỏ.

    Ngay cả hai ngày nghỉ ban ngày ở nơi này cũng sẽ bày đầy sạp bán, tạo thành một phong cảnh đặc biệt.

    - Tiểu Lý, các cậu là muốn đi cùng chúng ta hay là đi xem một mình?

    Vừa tới cổng vào Vân Châu, Liễu lão cười híp mắt hỏi Lý Dương một câu.

    - Tôi muốn đi xem trước một chút, lát nữa quay lại tìm các ngài.

    Lý Dương suy nghĩ xong liền lắc đầu, hắn có năng lực đặc biệt, có thể phân biệt niên đại và thật giả của đồ cổ. Nhưng dù sao kiến thức về đồ cổ không nhiều lắm, không sánh bằng hai vị lão chuyên gia chân chính, đi theo hai vị lão chuyên gia thỉnh thoảng bị hỏi mấy câu, còn không bằng một mình đi xem.

    - Tốt lắm, đi một lát rồi nhớ liên lạc với chúng ta.

    Liễu lão khẽ cười một tiếng, Lý Dương muốn tách ra cũng không ngoài suy nghĩ, người trẻ tuổi cùng đi với bọn họ, người trẻ tuổi năng động. Hắn và Chu lão tới nơi này quá nhiều, chỉ biết đi mấy cửa hàng quen cũ rồi ngồi một chút, như vậy còn không bằng tách ra, để cho Lý Dương tự mình đi tìm hiểu.

    Sau khi tách ra với Liễu lão, Lý Dương cùng Lưu Cương và Ngô Hiểu Lỵ vào khu đồ cổ.

    Rải rác tầng một Vân Châu là các gian hàng có diện tích tựa như Phan Gia Viên, mỗi quầy xây dựng lên một gian hàng nhỏ, bày đầy các loại đồ nghệ thuật.

    Những thứ đồ này cũng chỉ có thể xưng là đồ nghệ thuật, Lý Dương không cần năng lực đặc biệt cũng biết bên trong sẽ không hơn lần đầu tiên đi Trịnh Châu xem đồ cổ, khi đó Lý Dương nhìn cái gì cũng giống nhau.

    Nói thực, nơi này và khu đồ cổ ở Trịnh Châu cũng thật có chút giống nhau, chẳng qua là lớn hơn nhiều so với Trịnh Châu, tầng một cũng không phải thuần túy là các gian hàng.

    Trong các gian hàng, tượng Phật bằng đồng và các tác phẩm điêu khắc chiếm đa số. Loại vật phẩm này dễ làm giả nhất, cộng thêm hàng gia truyền cũng không ít, người thích, sẽ lập tức mua về.

    Lý Dương cắm đầu vào các gian hàng, Liễu lão cùng Chu lão đều cười khẽ lắc đầu, hai người cùng nhau ngồi thang máy lên tầng bảy, từ tầng bảy trở xuống bọn họ căn bản không nhìn .

    - Đi qua đừng bỏ lỡ, tất cả đều là đồ Minh Thanh, cậu mua về nhất định mua được nhà, cưới được vợ.

    Chưa đi được mấy bước, một chủ hàng hét lên, thiếu chút nữa khiến Lý Dương té xỉu trên mặt đất, người này thật đúng là lớn giọng. Tất cả đều là đồ thời Minh Thanh, hắn cho hắn là Vinh Bảo Trai hay sao, cho là cửa hàng chuyên bán đồ cổ của Vinh Bảo Trai cũng không dám nói khoác lên đến vậy.

    - Người anh em, cậu thấy cái bình Thanh Hoa này như thế nào? Niên đại khá, giá tiền vừa phải, mua được cậu nhất định sẽ kiếm lớn.

    Thấy Lý Dương dừng lại nhìn gian hàng của mình, ông chủ này lập tức nhiệt tình giới thiệu cho Lý Dương, Ngô Hiểu Lỵ cười khổ lắc đầu một cái, không ngờ bán đồ cổ lại còn có tuyệt chiêu này.

    - Nói thật với anh vật này quả thật là đồ quý, chiếc bình này không phải là vật mang lại may mắn, tuyệt đối phải là quốc bảo.

    Lý Dương than nhẹ một tiếng, chỉ vào cái bình kia lắc đầu nói, ánh mắt người bán hàng sáng lên, vội vàng gật đầu theo:

    - Người anh em, cậu nói quá đúng, nhãn lực của cậu thật không tệ, nhìn ra những điều này, loại Thanh Hoa này vốn có hai chiếc, bây giờ chỉ có một cho nên giá trị mới rớt xuống, nếu là một đôi ở đây, thật sự là quốc bảo rồi.

    Lý Dương nhìn người bán hàng một cách kỳ quái, cái này mà là hàng thật á, mình nói ngược mà hắn lại nghe không hiểu .

    Ngô Hiểu Lỵ bây giờ không nhịn nổi nữa, tiến lên một bước, nhẹ giọng nói:

    - Anh không hiểu ý của hắn, ý của hắn là nếu đúng như anh nói có loại Thanh Hoa, đây thực sự là quốc bảo, anh nghĩ một chút, Thanh Hoa là đồ thế kỷ mười sáu, đây lại là đồ có sử dụng axit mạnh ở thế kỷ mười chín, không phải là quốc bảo thì là cái gì?

    Sắc mặt người bán hàng đột nhiên cứng đờ, axit mạnh là một chất hóa học, có tính chua hỗn hợp, hơn nữa có độc tính mạnh.

    Chất hóa học này bình thường dùng trong hàn nhiệt, nhưng mấy năm gần đây có không ít người làm giả dùng axit mạnh bắt chước các loại đồ cổ Thanh Hoa, loại đồ này với người mới vào nghề mà nói thoạt nhìn giống như là thật, nhưng chỉ cần người hiểu một chút, nhìn qua là có thể nhìn ra bí mật trong đó, là một thủ đoạn làm giả rất tinh vi.

    - Mỹ nữ, cứ nói đùa.

    Một phút sau, người bán hàng này mới lắc đầu nói một câu, ngay sau đó không để ý tới bọn Lý Dương nữa. Bọn Lý Dương có thể nhìn ra là axit mạnh thì đã là khách lâu năm, không phải là mục tiêu của hắn.

    Lý Dương lặng lẽ giơ ngón tay cái về phía Ngô Hiểu Lỵ, hắn cũng không có bất kỳ hứng thú gì ở đây, ý hắn nói đồ này là hàng nhái, hơn nữa tài nghệ làm giả không được tốt.

    Đi men theo con đường, sau khi nhìn những thứ đồ của các gian hàng này, Lý Dương thất vọng lắc đầu, cũng có vài món đồ thật, nhưng giá trị đều không phải là cao, thậm chí không đáng để sưu tầm.

    - Ở đây thật ra thì chủ yếu nhất là rèn luyện nhãn lực, khi còn bé ông ngoại công tôi đưa tôi đến Trịnh Châu rất nhiều lần, quan sát từng gian hàng một, đồ giả đã thấy nhiều, dĩ nhiên là có thể nhận ra.

    Ngô Hiểu Lỵ cũng lắc đầu, đứng ở bên cạnh Lý Dương, nhẹ giọng nói. Thấy cảnh náo nhiệt này, cô lại nghĩ tới khi còn bé ông ngoại mang mình đến những nơi thế này.

    Lý Dương kinh ngạc nhìn Ngô Hiểu Lỵ, lập tức gật đầu nói:

    - Cô nói cũng đúng, đã thấy nhiều, nhãn lực tự nhiên sẽ được nâng cao, chúng ta tới là để học tập, cũng không phải là tới săn đồ, đi thôi, tiếp tục xem.

    Bây giờ Lý Dương cần nhất chính là thực tế, bất kể thiệt giả đều muốn thực tế, những thứ kia là đối tượng thực tế tốt nhất đối với Lý Dương. Vừa rồi Lý Dương có chút thất vọng, nhưng một câu nói của Ngô Hiểu Lỵ cũng làm cho hắn nghĩ được thông suốt. Nếu hắn tới học tập, thiệt giả cũng không sao.

    Vòng vèo mấy vòng, Lý Dương cũng đã thấy mệt. Nhưng mấy vòng này không phải là vô ích. Ngô Hiểu Lỵ đang cầm trên tay một mòn đồ, cô tốn ba trăm tiền mua nó, cái ấn chương này có giá thực tế khoảng hai ngàn, coi như là Ngô Hiểu Lỵ kiếm được một chút .

    - Lên tầng hai.

    Nhìn nửa tầng một còn lại chưa đi, Lý Dương không nhịn được thở dài , đồ giả đã thấy nhiều cũng chán, học được cũng không ít.

    Ngô Hiểu Lỵ không có ý kiến, những thứ đồ này đúng là có thể rèn luyện nhãn lực, nhưng giống như cá độ vậy. Nếu ngắm hết đồ trong tầng một này, hôm nay bọn họ đừng mong nhìn thêm những thứ khác, đoán chừng mọi người đã choáng váng đầu óc, hoa mắt rồi.

    Tầng hai rất giống phố đồ cổ ở Trịnh Châu, đều là các của hàng tách ra, nhưng nơi này trang trí lộng lẫy hơn, cửa hàng cũng lớn hơn một chút , hơn nữa cửa nơi này đều là cửa kính, từ bên ngoài có thể thấy rõ ràng các đồ bày bán bên trong.

    Tầng hai không ít người, bên trong các cửa hàng đều có khách cũ, cũng không ít khách cũ không ngừng đi lại ở trong hành lang, có thể thấy rằng người chơi đồ cổ trong nước không ít.

    Lý Dương đột nhiên xoay người đi vào bên trong một cửa hàng, đây là một cửa hàng chuyên doanh tranh chữ cổ. Tranh chữ cổ tới nay vẫn là nhược điểm của Lý Dương, Hà lão nói qua một chút ý cảnh trong thư pháp và hội họa, nhưng đồ này không phải là nghe một chút là có thể hiểu được, nhất định phải nhập cảnh mới được, nếu như có thể, Lý Dương tính mua một vài bức thật về nghiên cứu.

    - Hai mươi vạn, không thiếu một xu, các ngươi không muốn thì thôi.

    Một khách trẻ tuổi đứng ở bên trong quầy đột nhiên lắc đầu kêu một tiếng, hơn nữa còn thu lại một bức họa dài từ mặt quầy. Bức họa bằng giấy kia là Tông Sắc, có vẻ giống một bộ cổ họa .

    - Chúng tôi giả cậu năm vạn đã cao rồi, đây là một bộ tranh cổ thật, nhưng giữ gìn không tốt lắm, đã bị ẩm lại mối xông, huống chi bây giờ còn không nhìn ra rốt cuộc là người nào vẽ, hai mươi vạn cậu không thể bán được đâu.

    Một người đàn ông mập, khoảng năm mươi tuổi đeo kính bên trong quầy lắc đầu noi. Sau khi nói xong liền đi ra, không để ý vị khách trẻ tuổi kia.



    [/CHARGE]
    Lần sửa cuối bởi MeTruyen.com; 20/03/2012 lúc 21:12:59

  8. Đã có 9 thành viên nói lời cảm ơn tới qiuheng cho bài viết này:


  9. #175
    Avatar của qiuheng
    qiuheng đang ẩn Cộng Tác Viên
    Tham gia ngày
    Aug 2011
    Bài gửi
    679
    Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ
    Tác giả: Tiểu Tiểu Vũ

    Chương 175: Mua tranh cổ
    Nguồn dịch: Nhóm dịch QuyVoThuong - www.metruyen.com
    Biên tập: http://www.metruyen.com

    Nguồn truyện: qidian.com


    [CHARGE=]


    - Tranh cổ, hai mươi vạn, năm vạn?

    Lý Dương nghe đối thoại của bọn họ, phút chốc hắn nhớ lại mấy chiếc bát Hồng Dụ nhỏ thu ở Bắc Kinh, bất kể mấy cái bát đó có được nung ra thật không, giá của nó đã tăng không ít.

    Lý Dương lại dùng năng lực đặc biệt, trong phút chốc bức họa kia hiện ra trước mắt Lý Dương trong hình lập thể. Cả bức tranh có bốn vòng tròn sáng màu nhạt. Quả đúng là đồ thật. Nếu không phải như vậy sợ rằng cửa hàng này sẽ không đồng ý trả năm vạn để mua bức tranh này.

    Tranh và đồ gốm sứ không giống nhau, chỉ cần có niên đại, nét vẽ đẹp, khẳng định sẽ đáng giá tiền, dĩ nhiên, nếu là người có tiếng vẽ thì càng đáng giá hơn. Rất đáng tiếc, bức tranh này không có những điều kiện đó. Như vậy thì bức tranh cổ này muốn bán với giá hai vạn e là không dễ.

    Còn có một điều, bức tranh này lại là loại tranh thần tiên, ở Trung Quốc cổ đại, tranh như loại này cũng không nhiều, hơn nữa tranh nổi danh rất ít, rất nhiều bức tranh nổi tiếng lưu truyền là phong cảnh sơn thủy, động thực vật hoặc là nhân vật.

    người trẻ tuổi kia đã cuộn xong bức tranh chuẩn bị đi ra ngoài , Lý Dương vội vàng ngăn cản hắn .

    - Này anh, xin chờ một chút , anh có phiền để chúng tôi xem qua bức tranh một chút không ?

    Bây giờ Lý Dương đang rất tò mò đối với bức tranh trong tay người trẻ tuổi kia. Trong số những kiến thức về tranh cổ Lý Dương học được, thì tranh thần tiên kiểu này gần như bằng không.

    - Có thể chứ!

    Người thanh niên kia ngược lại không hề trách móc Lý Dương. Lại mở bức tranh ra. Ngô Hiểu Lỵ và Lưu Cương cũng xúm lại, họ cũng có hứng thú với bức tranh này, đặc biệt là Lưu Cương, hắn tin tưởng Lý Dương một cách mù quáng. Chỉ cần LD có hứng thú, hắn cho rằng sẽ là đồ tốt.

    Mở bức tranh cho Lý Dương nhìn rõ rõ ràng hơn, lập thể đồ đã hiện rõ hoàn toàn, nhưng cuốn lại với nhau thì thấy có cảm giác là lạ.

    Bức tranh này phải tới hai mét, rộng hơn sáu mươi cm, như vậy cũng coi là tương đối lớn trong số tranh cổ.

    Hình trên bức vẽ quả là rất quái dị , có hồ ly và người, còn có sơn tinh quỷ quái, làm cho người ta cảm giác đan xen rối rắm, cả bức tranh không có đề chữ, chỉ có một dấu ấn chương , tên người ấn chương cũng rất kỳ quái , chỉ có hai chữ “kiếm tiên”, bất kể là Lý Dương hay là Ngô Hiểu Lỵ , cũng chưa nghe nói qua trong lịch sử có một người như thế .

    Nhìn thấy tên người đề trên ấn, Lý Dương không nhịn được lắc đầu, Kiếm Tiên ư, chẳng lẽ tác giả bức tranh này cho mình là thần tiên hay sao, nhưng nhìn nội dung trong bức tranh, thật là có khả năng này.

    Nét vẽ không đến nỗi nào, nhưng không thể nói là rất tuyệt, Lý Dương nghiên cứu đối với cổ họa vốn là không sâu, lại càng nhìn không ra bức tranh này rốt cuộc là hàm chứa điều gì.

    Mép ngoài bức tranh còn bị mốc do ẩm ướt, là do giữ gìn không cẩn thận gây nên, khiến người ta thấy đáng tiếc.

    Lý Dương lắc đầu, giúp người thanh niên thu lại bức họa, nhân tiện hỏi:

    - Hai mươi vạn, đúng là đắt, tại sao cậu muốn bán ?

    Người thanh niên cười khổ lắc đầu, ánh mắt có chút sầm tối, nói:

    - Đây là tranh cổ tổ tông nhà tôi truyền lại, có thể không bán tôi thật sẽ không bán, đáng tiếc lấy vợ phải mua nhà, thiếu tiền mua nhà, bây giờ còn thiếu hai mươi vạn, thật sự là không có cách nào mới bán bảo bối tổ tông truyền, nếu là bán không tới hai mươi vạn vậy thì không bằng không bán, tiếp tục giữ lại.

    Vừa nói, người thanh niên đã cuộn lại bức tranh, ôm bức tranh đi ra ngoài. Thật ra thì chính hắn cũng hiểu, bức tranh này muốn bán hai mươi vạn sợ rằng không thể, hắn mong muốn lấy vợ lần này sợ là có chút nguy hiểm .

    - Chờ một chút.

    Lý Dương gọi người thanh niên kia lại, bức tranh cổ này mặc dù lỳ lạ, nhưng lại cho Lý Dương một cảm giác mới mẻ, tranh cổ về thần quỷ lưu truyền cũng không nhiều, Lý Dương thật thích bức tranh này, nếu là thích, giá bao nhiêu tiền cũng không sao.

    Huống chi người thanh niên này lại khiến cho Lý Dương nhớ lại mình trước kia, nếu hắn chưa vào An Thị hoặc là không có vận may thần kỳ như vậy, hắn muốn lấy vợ sợ rằng sẽ gặp khó khăn như người thanh niên này, vì chuyện nhà cửa mà phát sầu.

    - Bức tranh này của cậy, tôi lấy.

    Lý Dương chỉ vào bức tranh trên tay người thanh niên, từ từ nói , người thanh niên đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó nhìn Lý Dương không dám tin.

    - Bức tranh này của tôi, chuẩn bị bán hai mươi vạn á?

    Người thanh niên nhìn Lý Dương, lại nhấn mạnh một một câu:

    - Thấp hơn hai mươi vạn, tôi sẽ không bán.

    Lý Dương gật đầu, nói:

    - Hai mươi vạn, tôi mua.

    Người thanh niên ngơ ngác nhìn Lý Dương, còn có chút không tin, bán bức cổ họa như vậy giá hai mươi vạn quả thật không dễ dàng, hắn vốn là cũng đã tuyệt vọng, cũng không ngờ một người xa lạ lại cho hắn hy vọng. Lúc này người thanh niên kia nhìn Lý Dương một cách khẩn trương, hắn sợ Lý Dương đang nói đùa hắn.

    Lý Dương móc chi phiếu ra, viết một tờ chi phiếu hai mươi vạn tiền mặt, người thanh niên kia do dự một chút, cũng chưa dám nhận chi phiếu, có chút nghi hoặc nhìn Lý Dương.

    Thấy thần sắc người thanh niên, Lý Dương lập tức hiểu chuyện gì xảy ra, cầm lấy chi phiếu giải thích với hắn:

    - Đây là chi phiếu hai mươi vạn tiền mặt, cậu đến ngân hàng lập tức có thể lấy tiền ra.

    Người thanh niên kia không phải là thương gia, chưa nhận chi phiếu kiểu này, cũng không tin một tờ giấy nhỏ như vậy lại có thể đổi lấy hai mươi vạn .

    - Thật xin lỗi, tôi chỉ cần tiền mặt.

    Người thanh niên nhìn chi phiếu , vẫn không dám nhận, cuối cùng lắc đầu.

    Lý Dương cười khổ một tiếng, quay sang Lưu Cương nói:

    - Lưu Cương, phiền anh cực khổ một chuyến chạy đi đổi chi phiếu đổi thành tiền mặt giúp tôi.

    Trên người Lưu Cương có tiền mặt, nhưng chỉ có chừng mười vạn đang để trong túi xách của hắn, muốn hai mươi vạn tiền mặt phải đi ngân hàng đổi, cũng may bây giờ ngân hàng cũng chưa nghỉ.

    Lưu Cương không nói gì, cầm chi phiếu đi ra ngoài, người thanh niên liền đứng ở đó chờ, đối với hắn mà nói tiền mặt an toàn nhất.

    Ông chủ cửa hàng không mua bức tranh nhẹ nhàng lắc đầu. Theo ông, bức tranh cổ này năm vạn còn có thể mạo hiểm mà mua, hai mươi vạn tuyệt đối không đáng.

    Hơn mười phút sau, Lưu Cương chạy trở lại, hơn nữa mang theo một cái bao ny lon màu đen, hắn đã đem hai mươi vạn tiền mặt tới.

    Mở túi giấy ra, để cho người thanh niên kia đếm lại cẩn thận, Lý Dương mới nhận tranh cổ từ trên tay hắn, người thanh niên liên tục nói cám ơn, cuối cùng mặt đầy vui sướng ôm hai mươi vạn rời đi.

    Nhìn dáng người thanh niên đi khuất, trong lòng Ngô Hiểu Lỵ đột nhiên dâng lên một loại hâm mộ, bạn gái của hắn sắp có thể kết hôn cùng hắn, nhưng mình đây… Nghĩ tới đây Ngô Hiểu Lỵ lại nhìn Lý Dương từ phía sau, nhẹ nhàng lắc đầu .

    Mua được bức tranh này, Lý Dương không còn hứng thú với những thứ khác trong cửa hàng này. Lưu Cương cầm tranh, ba người tiếp tục đi sang những cửa hàng khác.

    Đồ tầng hai tốt hơn tầng một một chút, nhưng giống nhu tầng một cũng không ít hàng giả. Có cửa hàng hoàn toàn là hàng giả, cho dù là thật cũng chỉ bắt chước chế phẩm thời Quốc Dân hay cuối đời Thanh, giá trị đều không cao.

    Xem hết nửa tầng hai, Lý Dương liền cùng bọn họ lên tầng ba. Tầng hai nhiều nhất là thư họa và thư phòng tứ bảo. Đến tầng ba chính là thế giới đồ sứ, nhìn qua cửa kính của các gian hàng này, Lý Dương có cảm giác giống như là một gian triển lãm hơn.

    Người tầng ba không nhiều hơn tầng hai nhiều, có thể thấy được người yêu thích đồ sứ rất nhiều, chỉ tiếc đồ sứ làm giả cũng nhiều nhất, đồ sứ bên trong cửa hàng bán đồ cổ có thể nói mười thứ thì chín thứ là giả. Thứ duy nhất bạn cho rằng là thật đồ, cũng không nhất định là đồ tốt .

    Thấy các cửa hàng đồ sứ ở đây, Lý Dương lúc này cảm nhận được Vinh Bảo Trai không dễ dàng, các cửa hàng trong cả nước chỉ bán hàng thật quả là không nhiều.

    Đi dạo mấy nhà, Lý Dương và Ngô Hiểu Lỵ cùng lắc đầu, đồ sứ ở nơi này không lộ liễu như tầng một, nhưng tất cả đều là giả chế phẩm, mặc dù cũng có tài nghệ làm giả nhất định.

    - Cửa hàng này không tệ.

    Ánh mắt Ngô Hiểu Lỵ đột nhiên sáng lên, đi vào bên trong một cửa hàng phía trước, Lý Dương quay đầu nhìn lại, phút chốc cũng bị đồ sứ cửa hàng này hấp dẫn.

    Cửa hàng này lớn hơn các cửa hàng khác khá nhiều. Vốn là hai cửa hàng thông nhau thành một cửa hàng, kích thước lớn hơn, đồ trong cửa hàng cũng nhiều hơn cửa hàng khác một chút.

    Đồng thời, khách cũ và khách tham quan cửa hàng này cũng nhiều hơn rất nhiều, lúc này trong cửa hàng có chừng mười mấy khách cũ đang chọn lựa món đồ sứ mà mình thích.

    - Ông chủ, phiền ông cho xem cái kia chút.

    Ngô Hiểu Lỵ đột nhiên chỉ vào một cái đĩa Thanh Hoa bên trong quầy, người phục vụ bên trong lập tức liền đưa cái đĩa ra, hơn nữa còn ra đứng trước mặt Ngô Hiểu Lỵ.

    Ngô Hiểu Lỵ cầm đĩa Thanh Hoa lên, cẩn thận soi về phía ánh đèn, sau khi xem còn cầm lên kính phóng đại nghiên cứu một hồi, cuối cùng khẽ gật đầu.

    Chiếc đĩa Thanh Hoa này màu sắc vô cùng thuần, hoa văn cũng vô cùng bắt mắt, bề mặt nhẵn nhụi, lớp sét thoạt nhìn dầy tự nhiên. Trên chiếc đĩa có sáu chữ “ Đại Thanh Càn Long Niên Chế” ( ra đời năm Càn Long, Đời Thanh), Ngô Hiểu Lỵ cũng đã phán đoán đây là một món hàng Thanh Hoa tinh phẩm đời Càn Long, như vậy những chiếc đĩa thế này không thấy nhiều.

    Lý Dương cũng bị cái đĩa này hấp dẫn, nhìn từ mọi phương diện đây chắc chắn là món Thanh Hoa thật, đời Càn Long. Đặc biệt là hoa văn phía trên, rất phù hợp với đặc điểm của đồ sứ đời Càn Long.

    - Cái đĩa này bán bao nhiêu tiền ?

    Suy tính một hồi, Ngô Hiểu Lỵ hỏi giá, nếu giá tiền cái đĩa này không đắt, cô tính mua về, đồ sứ Thanh Hoa, Ngô Hiểu Lỵ chưa sưu tầm được cái nào.

    - Cô gái, nhãn lực của cô thật không tệ , cái này là đĩa Càn Long Thanh Hoa, ở tiệm chúng tôi cũng không còn nhiều, giá bán là tám vạn.

    Khuân mặt nhân viên phục vụ viên lập tức lộ ra nụ cười, Ngô Hiểu Lỵ cau mày, tám vạn đồng không rẻ lắm, nhưng lại nghĩ cái đĩa này chất lượng rất tốt, Ngô Hiểu Lỵ cũng có chút do dự .

    - Rẻ chút đi, dù sao cũng là hàng nung lò, tám vạn có hơi đắt.

    Lý Dương đi tới, cũng cầm cái đĩa lên xem cẩn thận, cuối cùng cười với nhân viên phục vụ và nói. Nhân viên phục vụ liếc mắt nhìn Ngô Hiểu Lỵ, lắc đầu, nói:

    - Thật xin lỗi, tám vạn là giá thấp nhất của chúng tôi, không thể rẻ hơn.

    Sắc mặt Ngô Hiểu Lỵ thay đổi mấy lần, tám vạn cô có , nhưng trước mắt cô để dành cũng còn dư lại có mười mấy vạn , trong đó có một phần hay là kiếm được nhờ cược thạch ở Nam Dương, mua cái đĩa này, cô cũng chỉ còn lại có mấy vạn, thấy đồ quý khác mà muốn mua thì hơi khó.

    Cuối cùng nhìn lại cái đĩa Thanh Hoa, Ngô Hiểu Lỵ rốt cục đành cắn răng gật đầu.

    Cô rất thích chiếc đĩa này, lần này bỏ qua sợ rằng sẽ hối hận, quý như vậy không bằng mua trước, gặp được những đồ khác thì tính tiếp.

    Lý Dương nhẹ nhàng lắc đầu , hắn vốn định mua lại đưa cho Ngô Hiểu Lỵ, nhưng nghĩ tính tình Ngô Hiểu Lỵ thì không nên làm như vậy, làm như vậy Ngô Hiểu Lỵ không những không chấp nhận cái đĩa này, còn có thể tức giận đối với hắn.

    Ngô Hiểu Lỵ đã lấy ra thẻ ngân hàng, đang đi cùng nhân viên phục vụ để thanh toán. Lý Dương không nhịn được dùng năng lực đặc biệt quan sát cái đĩa này, sau đó mắt Lý Dương đột nhiên trợn thật to.



    [/CHARGE]
    Lần sửa cuối bởi MeTruyen.com; 20/03/2012 lúc 21:13:10

  10. Đã có 9 thành viên nói lời cảm ơn tới qiuheng cho bài viết này:


  11. #176
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    33.604
    Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ
    Tác giả: Tiểu Tiểu Vũ

    Chương 176: Thiếu chút nữa là bị người khác lừa
    Nguồn dịch: Nhóm dịch QuyVoThuong - www.metruyen.com
    Biên tập: http://www.metruyen.com

    Nguồn truyện: qidian.com


    [CHARGE=]

    -Chờ một chút

    Thẻ của Ngô Hiểu Lỵ đã bỏ vào máy, cô cũng đang chuẩn bị nhập mật mã, Lý Dương đột nhiên kêu một tiếng, hơn nữa còn nhìn Ngô Hiểu Lỵ lắc lắc đầu.

    Nguy hiểm thật, may mắn là Lý Dương có thói quen sử dụng năng lực đặc thù và kiểm chứng vật phẩm với những gì mình đã học, nếu không thì lần này Ngô Hiểu Lị đã mua nhầm đồ dõm rồi.

    Thứ này thoạt nhìn thì rất giống với đồ thời Càn Long nhưng mà bề mặt của nó chỉ có một tầng màu vàng nhạt, thứ này khẳng định là đồ cận đại, nó là hàng giả một trăm phần trăm.

    -Làm sao vậy, Lý Dương?

    Ngô Hiểu Lỵ nghi hoặc nhìn thoáng qua Lý Dương, cô không hiểu tại sao hắn lại gọi mình.

    Lý Dương cầm lấy chiếc đĩa rồi lẩm bẩm:
    -Tôi thấy thứ này có gì đó kỳ lạ

    Nghe Lý Dương nói vậy, Ngô Hiểu Lỵ vốn định trả tiền liền rút thẻ lại, người bán hàng kia thì lo lắng đứng một bên nhưng không có biện pháp gì, hắn cũng không thể mạnh mẽ bắt Ngô Hiểu Lỵ quét thẻ được, khách hàng đang xem hàng một cách rất bình thường mà.

    Người bán hàng này thầm mắng Lý Dương trong lòng, đây là tên phá rối, nêu cái đĩa này được bán thì hắn đã lời được vài nghìn rồi, tiền sắp tới tay nay lại bay mất, hỏi xem hắn sao không tức giận chứ.

    Với giới kinh doanh đồ cổ mà nói thì tiền không đến tay thì chuyện gì cũng có thể xảy ra

    -Hiểu Lỵ, hoa văn của cái chén này không tệ, nhưng mà cô không thấy nó có chút kỳ quái hay sao?

    Lý Dương trở mình cái đĩa rồi chỉ vào mặt bên nói, Ngô Hiểu Lỵ tiếp nhận cái đĩa nhìn một chút, sắc mặt ngay lập tức thay đổi.

    Hoa văn bên cạnh đĩa có vấn đề.

    Nếu là bình thường thì hoa văn ở phần này rất đậm, mầu bụi, có chút cảm giác lịch sử tang thương, nhưng hoa văn của cái đĩa này lại rất trắng, cái đĩa nếu trải qua hơn trăm năm thì không thể nào như vậy được.

    Hoa văn có vấn đề chứng tỏ cái đĩa có vấn đề, tim Ngô Hiểu Lỵ đột nhiên nhảy lên, vừa rồi cô chỉ chú ý hoa văn và những thứ khác mà xem nhẹ chi tiết nhỏ này nên mới bị như vậy, Ngô Hiểu Lỵ đã hiểu được mọi thứ, suýt chút nữa là cô đã mua nhầm hàng giả rồi.

    Trong giới đồ cổ có một câu tục ngữ là hàng giả thì luôn có một lỗ hỗng, nhưng mà ngươi có thể thấy được lỗ hỗng này hay không. Cái đĩa này làm rất giống thật, hoa văn cơ hồ là giống nhau như đúc, không hề có chút tỳ vết nào, nhưng mà chính vì vậy nên nó lại tự tạo thành lỗ hỗng cho mình.

    -Thực xin lỗi, tôi không thích cái chén này, tôi từ bỏ

    Hiểu được mọi thứ, sắc mặt của Ngô Hiểu Lỵ vô cùng khó coi, hôm nay nếu không phải Lý Dương đi theo thì cô đã mua nhầm hàng giả rồi, tám vạn đối với Lý Dương thì không có gì nhưng đối với cô thì đây là một số tiền không nhỏ.

    -Từ bỏ? Ngài có nhìn nhầm gì không, thứ này của chúng tôi tuyệt đối không có vấn đề gì

    Sắc mặt của người bán hàng có chút lo lắng, vụ làm ăn thế này không ngờ lại xảy ra vấn đề vào phút cuối, lúc này hắn hận không thể bắt Lý Dương đánh cho một trận.

    -Tôi nói không mua là không mua, còn nhìn cái gì nữa?

    Tâm tình của Ngô Hiểu Lỵ đang rất không tốt, người bán hàng này không ngờ lại muốn gạt cô mua đồ dõm, Ngô Hiểu Lỵ hét to một tiếng rồi đi ra ngoài, Lý Dương và Lưu Cương vội vàng đi theo, những khách hàng trong tiệm vốn đang định mua hàng thì có chút do dự, cuối cùng tất cả đều ly khai cửa hàng này.

    Người bán kia sững sờ đứng đó, Ngô Hiểu Lỵ thì đã di ra tới bên ngoài, vụ lừa gạt này thất bại còn kèm theo việc mất vài mối làm ăn, việc này làm cho người bán tức giận thiếu chút nữa học máu.

    -Hiểu Lỵ, đừng nóng giận, giới đồ cổ không phải là như thế sao, Lưu lão vẫn dạy chúng ta phải cẩn thận, lần này coi như là một bài học đi, huống hồ cô cũng không bị thiệt hại gì

    Lý Dương vội vàng đi tới bên người Ngô Hiểu Lỵ rồi nhỏ giọng khuyên bảo, chuyện vừa rồi thật sự nguy hiểm, nếu là Ngô Hiểu Lỵ quét thẻ xong thì cho dù hắn thấy được có vấn đề cũng chẵng làm được gì, người ta từ đầu đến cuối đều không có noi thứ này có từ thời Thanh, chính là mình tự xem như vậy, bị lừa thì có thể trách ai.

    -Không, tôi không tức giận, đúng rồi, sao anh thấy được vậy?

    Ngô Hiểu Lỵ lắc lắc đầu, cảm xúc có chút giảm bớt, nghĩ lại thì lần này quả thật là may mắn, ngay lúc cuối cùng thì Lý Dương nhận ra thứ này có vấn đề nên đúng lúc thu tay lại mới có thể tránh được tổn thất.

    -Nhìn kỹ thì có thể nhìn ra thôi, cái chén này ngay từ đầu đã làm tôi có chút nghi ngờ, hoa văn quả thật là vẽ thủ công, hơn nữa cũng vô cùng xinh đẹp, nếu không phải phát hiện lỗ hổng thì tôi cũng không nhìn ra

    Lý Dương than nhẹ một tiếng rồi chậm rãi nói, kỳ thật Lý Dương tự mình biết là nếu không có năng lực đặc thù thì, Lý Dương căn bản nhìn không ra nó là đồ dõm.

    -Anh nói rất đúng, cái đĩa này làm giả quả thật quá giống, tên làm giả quả thật là hại người mà

    Ngô Hiểu Lỵ thở dài, từ kỹ thuật làm giả cho thấy thứ này cũng thuộc hàng cao cấp chứ chẳng chơi, phí tổn để làm thứ này tuyệt đối hơn ba nghìn, nếu như nó là một món hàng nghệ thuật thì thật sự sẽ có nhiều người tìm mua, nhưng đáng tiếc là nó lại dùng để lừa người khác.

    -Đúng vậy, cho nên lần này tôi tới Thượng Hải là để tìm những thứ hàng giả này hoặc là những thứ có trình độ làm già cao hơn

    Lý Dương đồng ý gật đầu, Lý Dương đã hiểu sâu hơn dụng ý của Hà lão, hiện tại Lý Dương cũng bắt đầu hận những tên làm giả này rồi.

    Tôi nghe anh Trịnh nói anh lần này tới Thượng Hải là để tìm vòng phảng cổ, lần này nếu như thấy được thì anh nhất định phải vạch trần đấy

    Ngô Hiểu Lỵ nhìn thoáng qua Lý Dương rồi nhỏ giọng nói.

    -Việc này cô cứ yên tâm, đây là việc cũng là trách nhiệm của tôi

    Lý Dương cười gật gật đầu, đây là lần đầu tiên hắn ý thức được trách nhiệm của mình. Vòng giả và những vật phẩm giả khác được làm rất tinh vi, chúng nó đủ sức lừa gạt đại đa số người trên thế giới, chỉ có số ít người là có thể nhận ra chúng là giả, nếu không có những người này thì bọn người kia sẽ đem giả làm thành thật vậy thì giới đồ cổ sẽ rất bi ai.

    Gặp việc như vậy nên Lý Dương và Ngô Hiểu Lỵ đều không có lòng dạ nào đi tham quan tiếp nên trực tiếp đi lên lầu bốn.

    Lầu bốn có rất nhiều thứ, bên trong có một ít đồ cổ, trong này cũng có rất nhiều đồ giả nhưng loại hàng giả cao cấp như vừa rồi thì có không nhiều, Lý Dương và Ngô Hiểu Lỵ hiện tại đang muốn học tập nên có thể không ra tay thì họ sẽ không làm gì.

    Người lầu bốn ít hơn người ở lầu ba, ba người Lý Dương đi vào một cửa tiệm không có khách hàng, ba người vừa tiến vào thì có một người trung niên hơn bốn mươi tuổi bước ra đón

    -Mấy vị muốn mua gì, hàng hóa từ thời Chu tới thời Ngũ Đại chỗ này đều có, Phật tượng Nam Bắc Triều, Phật tháp, lư hương thời Tống, lò thời Minh, ngài muốn cái gì đều có cả

    Tài ăn nói của chủ tiệm không tồi, chỉ nói mấy cuâ thôi thì bọn họ đã có cảm giác đây là một viện bảo tàng vậy, muốn cái gì có cái đó.

    -Chúng tôi muốn nhìn một chút

    Lý Dương tất nhiên là không tin tưởng những gì hắn nói mà đi vào bên trong cẩn thận quan sát.

    Cửa hàng này quả thật có rất nhiều đồ, Lý Dương dùng đặc thù năng lực nhìn một chút thì phát hiện ra phần lớn những thứ này đều chỉ có một tầng màu vàng nhạt, đều là tác phẩm phỏng chế thời hiện đại cả.

    Nhưng mà trong đó quả thật có vài món màu đỏ hoặc là màu cam, những thứ này đều là hàng chính phẩm, Lý Dương nhìn kỹ những món này một chút rồi lắc lắc đầu. Những thứ này tuy thật sự là đồ cổ nhưng chất lượng thì khỏi phải nói, toàn là hàng thô thiển, giá trị không hề cao.

    Nhưng mà có một món làm cho Lý Dương chú ý, tiếc là nó đã bị hỏng nên có chút đáng tiếc.

    Ngô Hiểu Lỵ sau khi nhìn vài món cũng nhịn không được lắc lắc đầu, cô cảm thấy muốn đi vào đây đào bảo càng ngày càng khó, còn không bằng đi chợ quỷ thử thời vận nữa.

    Lý Dương thu hồi năng lực đặc thù lại rồi đi ngang vài bước, trong những cửa hàng thì những thứ đặt sâu bên trong mới là hàng tốt.

    Vừa mới đi vài bước thì Lý Dương nhất thời có chút ngẫn người, ở trước mặt có đặt vài cái lò, những cái lò này thoạt nhìn cũng không tệ, Lý Dương cũng không có dùng năng lực đặc thù để quan sát, nhưng mà muốn nói những thứ này đều là thật thì hắn không thể nào tin tưởng được, viện bảo tàng cố cung cũng không có nhiều như vậy nữa là.

    -Coi trọng cái lò này à? Nói cho mọi người biết, chỗ tôi là nơi bán loại lò có chất lượng tốt nhất đấy, lò từ thời Minh tới thời Thanh tôi đều có, tất nhiên chúng đều là hàng mà người dân thời đó làm giả

    Ông chủ tiệm cười ha hả nhìn Lý Dương, Lý Dương có chút sững sốt, ông chủ tiệm này thoạt nhìn không giống với những người khác, người khác đều nói hàng mình bán là hàng thật, không ngờ ông chủ này lại nói mình đang bán hàng giả.

    Nhưng mà Lý Dương nghĩ một chút liền hiểu được, nếu hắn nói tất cả đều là hàng thật thì tên ngốc cũng không tin, hàng giả thời Thanh và hàng giả thời hiện đai tuy rằng đều là hàng giả nhưng chúng dù sao cũng có giá trị lịch sử, có thể bán với giá cao hơn một chút.

    Mười mấy cái lò này hình thức cũng không giống nhau, Lý Dương nhìn kỹ một chút thì phát hiện trong đó có hai kiện là mới được làm giả và ba kiện là được làm giả từ thời thanh, những thứ còn lại thì là hàng phỏng chế hay là hàng giả thì hắn không biết.

    -Thích thứ nào thì tôi lấy cho ngài xem

    Thấy Lý Dương thật sự muốn mua nên chủ quá nói thêm một câu, hôm nay việc làm ăn không tốt, khách hàng quá ít, nếu không thì hắn cũng sẽ không nhiệt tình như vậy.

    -Trước chờ một chút đi

    Lý Dương nhẹ nhàng nói, trong đầu nháy mắt xuất hiện hình ảnh lập thể, mười mấy cái lò trong nháy mắt xuất hiện trong đầu Lý Dương, ngay sau đó mọi bí mật của chúng đều lộ ra.

    Tổng cộng có mười ba cái lò, đồ cổ không ngờ có sáu cái, tỉ lệ này cũng tương đối kinh người rồi, ngay cả Lý Dương cũng cảm thấy có chút kinh ngạc.

    Trong sáu món đồ cổ không ngờ có một cái có chính tầng màu vàng, tính toán ra thì nó có từ giữa thời Minh.

    Lý Dương nhịn không được hơi nheo mắt lại rồi dùng mắt thường để nhìn cái lò này, từ mắt thường nhìn ra thì không ngờ cái này lại là thứ mà hắn nhận định là làm giả thời Thanh, Lý Dương không ngờ lại gặp một chuyện kỳ lạ như vậy.

    [/CHARGE]
    Lần sửa cuối bởi MeTruyen.com; 20/03/2012 lúc 21:13:22
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng

  12. Đã có 10 thành viên nói lời cảm ơn tới MeTruyen.com cho bài viết này:


  13. #177
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    33.604
    Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ
    Tác giả: Tiểu Tiểu Vũ

    Chương 177: Cậu và chuyên gia cổ ngọc Lý Dương cùng tên
    Nguồn dịch: Nhóm dịch QuyVoThuong - www.metruyen.com
    Biên tập: http://www.metruyen.com

    Nguồn truyện: qidian.com


    [CHARGE=]

    Lý Dương nhịn không được lại đối chiếu một chút, hắn không có nhìn lầm, trong hình ảnh lập thể thì cái lò này quả thật là có chín tầng màu vàng, nhưng khi dùng mắt thường nhìn thì nó lại có đặc thù của đồ phản cổ thời Minh.

    -Ông chủ, lấy cái lò kia cho tôi xem một chút

    Lý Dương vươn tay chỉ chỉ về phía cái lò, khi chủ tiệm lấy tới đặt trước mặt thì tim hắn không nhịn được đập nhanh hơn.

    Từ trước tới giờ hắn luôn thấy những đồ làm giả thành đồ cổ nhưng hắn lại chưa từng thấy đồ cổ lại làm giả thành mới, có lò trước mắt này đã dánh vỡ nhận thức từ trước tới nay của Lý Dương.

    Sau khi nhìn kỹ Lý Dương rốt cục cũng xác định được là cái lò này đã bị người động tay động chân, người đó đem một cái lò thời Minh làm thành đồ giả thời Thanh, thật không là ai lại bị thần kinh như vậy nữa.

    -Huynh đệ, nhãn lực không tệ, cái này tuy rằng là hàng phản Thanh nhưng mà làm giả rất giống, nhìn rất thật, cho dù là trong những loại đồ phản Thanh thì cũng là tinh phẩm

    Chủ tiệm cười giới thiệu cho Lý Dương, khuôn mặt Lý Dương lộ ra một tia cổ quái, chủ quán này đang làm ăn thua lỗ, đây chính là một cái lò thời Minh thật sự, nó còn có thể là đồ dùng trong cung nữa, không ngờ thứ như vậy là bị xem là đồ giả thời Thanh.

    Nhưng mà như vậy cũng tốt, giá cả của đồ cổ thời Minh và hàng giả thành thời Thanh chênh lệch rất lớn, dùng giá của hàng phản Thanh để mua đồ thật thời Minh thì chắc chắn là có lời, hơn nữa còn là lời lớn.

    -Quả thật là không tệ, hàng phản Thanh tinh phẩm, ông chủ, ra giá đi

    Lý Dương gật gật đầu rồi đặt cái lò xuống, thấy đồ tốt giá rẽ mả không mua là tên ngốc.

    -Huynh đệ đã thành thật như vậy thì tôi cũng nói giá gốc luôn, một giá mười vạn

    Chủ tiện giơ mười ngón tay lên, nếu đây thât sự là đồ phản Thanh thì cái giá mười vạn này không rẽ chút nào.

    Lý Dương nói:
    -Mười vạn rất đắt, cái lò này tuy rằng tốt, nhưng cũng không thể nào giá mười vạn được, nhiều nhất là sáu vạn mà thôi

    Mười vạn kỳ thật Lý Dương cũng muốn trả rồi, nhưng mà nếu đáp ứng dễ dàng như vậy thì sẽ bị chủ tiệm nghi ngờ, như vậy thì chuyện này sẽ có thay đổi, nếu như khách hàng đáp ứng quá dễ dàng thì chủ tiệm sẽ lại tăng giá, việc này không phải là chưa từng xảy ra.

    Tăng giá thì Lý Dương không sợ, thứ hắn sợ là chủ tiệm sẽ không bán, như vậy thì hỏng bét. Cho nên Lý Dương thà rằng trả giá lãng phí thời gian một chút cũng không muốn có thêm phiền toái.

    -Sáu vạn không được, quá thấp, ít nhất cũng phải chín vạn?

    Chủ tiệm lắc mạnh đầu

    -Tám vạn, nếu tăng giá nữa thì tôi không mua

    Lý Dương lại lắc đầu rồi tiếc hận liếc nhìn cái lò kia một cái, giá tám vạn tuyệt đối là cao hơn giá thị trường, Lý Dương làm như vậy chính là cố ý cho chủ tiệm biết hạn mức của hắn.

    -Tốt, nêu huynh đệ có thành ý như vậy thì tôi không làm khó nữa, tám vạn thì tám vạn

    Quả nhiên, chủ tiệm khi thấy biểu hiện của Lý Dương liền rất dứt khoát, hơn nữa hắn còn tìm cho Lý Dương vài tấm vải để tiện cho việc cầm cái lò rồi mới bỏ cái lò vào trong hộp.

    Lý Dương lấy ra tờ chi phiếu rồi trực tiếp điền tám vạn vào, thấy tờ chi phiếu của Lý Dương chủ quán liền hối hận. Vừa rồi hắn bị quần áo của Lý Dương lừa gạt, không ngờ người trẻ tuổi trước mặt lại là người có tiền, loại chi phiếu này chủ tiệm rất quen thuộc, không có một ngàn vạn gửi ngân hàng thì căn bản không thể có được loại chi phiếu này.

    Chỉ tiếc là bây giờ hối hận cũng đã muộn, Lý Dương giao tiền xong liền nhận lấy cái lò, một cuộc giao dịch đã chấm dứt.

    Dùng tám vạn mua một cái lò thời Minh, Lý Dương ngẫm lại thì thấy rất hưng phấn, lúc đi trên đường tâm trạng hắn cứ lân lân, việc này làm cho Ngô Hiểu Lị và Lưu Cương thấy rất kỳ quái.

    Ngô Hiểu Lỵ cuối cũng cũng nhịn không được mà bước lên hỏi:
    -Lý Dương, anh cười cái gì thế?

    -Không, không có gì, chỉ nhặt được một bảo bối thôi, chúng ta đi tìm bọn người Liễu lão đi

    Lý Dương cười ha hả lắc lắc đầu, dấu vất che dấu của cái lò này có thể xóa đi, nhưng mà trước khi xóa thì phải cho bọn người Liễu lão xem một chút để xem bọn họ có nhìn ra cái gì không.

    -Bảo bối, anh nói là cái lò hay là bức họa?

    Ngô Hiểu Lỵ nghi hoặc hỏi, cái lò này cô cũng đã nhìn qua, nhưng mà nhìn thế nào thì nó cũng chỉ là hàng phản Thanh, thật sự nghĩ không ra nó là bảo bối gì, dù sao thì cô cũng không cho rằng nó là hàng thật.

    Nhưng mà có một việc làm cô phiền lòng chính là cũng dùng tám vạn để mua đồ nhưng cô phải cân nhắc rất lâu mới đưa ra quyết định, Lý Dương thì chỉ trực tiếp trả tiền mà chẳng cần suy nghĩ gì, dường như tiền đối với hắn chỉ là giấy lộn vậy, hiện tại tài lực của cô đã không thể nào so sánh với Lý Dương được rồi.

    -Đương nhiên là cái lò này rồi, đi thôi, tôi phải gọi điện thoại cho Liễu lão

    Lý Dương hưng phấn nói, Ngô Hiểu Lỵ càng thêm kỳ quái, nhưng mà chưa kịp hỏi gì thì Lý Dương đã bước vào thang máy.

    Bọn người Liễu lão hiện đang ở tầng tám, từ tầng bốn tới tấng tám không có thang máy rực tiếp nên chỉ có thể tới lầu bảy rồi leo thang bộ lên.

    Bước ra thang máy, Lý Dương có chút sửng sốt, lầu bảy hoàn toàn khác với những lầu ở dưới, nơi này có một cái đại sảnh rất rộng lớn, chung quanh cũng có cửa hàng nhưng trang trí rất xa hoa, hơn nữa những thứ bên torng làm cho người khác có cảm giác rất kỳ lạ.

    Trừ bỏ nhửng thứ này thì từng cửa hàng đều có chiêu bài riêng của mình chứ không giống với những cửa hàng bên dưới chỉ có được mỗi cái tên.

    Nhìn kỹ một chút, Lý Dương liền mang theo Ngô Hiểu Lỵ và Lưu Cương đi tới thang bộ, Lý Dương bây giờ mới biết lầu bảy đều bán những thứ tinh phẩm, nơi này giống với lầu ba của Quang Vinh Bảo Trai, nếu sớm biết vậy thì trực tiếp tới nơi này là được rồi.

    Nhưng mà nghĩ lại thì cũng không tốt, nếu như biết trước thì hắn đã không mua được cái lò thời Minh này rồi, ở dưới đào bảo tuy rằng có chút mệt nhưng mà nếu đào ra bảo thì sẽ có thu hoạch rất lớn.

    Nếu trực tiếp lên lầu bảy thì muốn chiếm tiện nghi là việc hâu như không thể nào xảy ra, nếu không thì Quang Vinh Bảo Trai cũng sẽ không có nhiều năm như vậy mà chẵng ai chiếm được tiện nghi.

    Thang bộ từ lầu bảy lên lầu tám rất lớn, cũng rất sáng, lầu tám thực ra là dùng để phục vụ cho những công ty bán đấu giá, bên torng có một đại sảnh rất lớn. Có một việc Lý Dương không biết đó là nơi kiểm tra ngọc ngày mai chính là tổ chức ở đây, Liễu lão và Chu lão đều biết việc này nhưng họ lại quên nói cho Lý Dương, hai ông lão đều bỏ qua việc Lý Dương lần đầu tiên đến Thượng Hải.

    Trên cầu thang có ba người tuổi trẻ đang đi xuống, ba người Lý Dương thì đang đi lên, tuy vậy nhưng thang bộ rộng thùng thình vẫn đủ sức chứa sáu người bọn họ.

    -Ngô Hiểu Lỵ?

    Sáu người vừa chạm mặt nhau thì ngay lập tức có một người kêu lên, Lý Dương quay đầu lại nhìn, người vừa mới gọi kia chính là người trẻ tuổi đi ở giữa.

    -Âu Dương Lượng?

    Ngô Hiểu Lỵ quay đầu lại rồi mừng rỡ kêu lên, sau đó cô nhanh chóng bước lại.

    -Âu Dương học trưởng, sao anh lại ở đây?

    Ngô Hiểu Lỵ đánh giá Âu Dương Lượng vài lần, khuôn mặt đầy sự hưng phấn, vẻ mặt của Âu Dương Lượng cũng không khác cô bao nhiêu.

    -Tôi đang công tác ở Thượng Hải, làm chủ quản của công ty bán đấu giá Hộ Hoa, còn cô, sao cô lại ở đây?

    Lúc Âu Dương Lượng nói chuyện còn theo một chút kiêu ngạo, Hộ Hoa chính là công ty bán đấu giá lớn nhất nhì Thượng Hải, có thể ở một công yt như thế làm chủ quản, Âu Dương Lượng quả thật là có tiền vốn để kiêu ngạo.

    -Tôi à, đúng rồi, quên giới thiệu cho anh biết

    Ngô Hiểu Lỵ vừa định nói gì thì chợt nhớ ra Lý Dương còn đang ở bên cạnh, dựa theo thân phận thì Lý Dương hiện nay vẫn là lãnh đạo của cô, chỉ tiếc là Ngô Hiểu Lỵ từ trước tới nay chưa từng xem Lý Dương là lãnh đạo.

    Ngô Hiểu Lỵ chạy nhanh tới chỗ Lý Dương rồi kéo hắn tới chỗ Âu Dương Lượng, khi thấy cảnh này Âu Dương Lượng đột nhiên căn thẳng nhưng nụ cười trên mặt vẫn giữ nguyên không chút thay đổi.

    -Lý Dương, tôi giới thiệu cho anh một chút, đây là bạn học của tôi, là xã trưởng xã đoàn đồ cổ của trường, Âu Dương Lượng. Lý Dương, Âu Dương Lượng tiếp xúc với đồ cổ từ rất sớm, lúc hơn mười tuổi thì đã có danh tiếng, lúc còn ở trường anh ta là cao thủ nổi tiếng torng lĩnh vực này, có gì thì anh nên tham khảo một chút

    Ngô Hiểu Lỵ có chút hưng phấn giới thiệu với Lý Dương, có thể ở đây nhìn thấy bạn học củ làm cho cô rất hưng phấn, những thứ khác cô cũng không suy nghĩ nhiều.

    -Âu Dương học trưởng, đây là đồng nghiệp của tôi, Lý Dương

    Nói tới đây Ngô Hiểu Lỵ đột nhiên dừng một chút, trước kia họ là đồng nghiệp không giả, nhưng hiện tại Lý Dương đã là ông chủ của cô, chẳng qua Ngô Hiểu Lỵ vẫn quen giới thiệu như vậy nên trong nhất thời vẫn chưa sửa được.

    -Âu Dương tiên sinh, xin chào

    Lý Dương cũng không để ý mà vương tay ra, bạn học của Ngô Hiểu Lỵ chứng minh anh ta cũng tốt nghiệp đại học Thanh Hoa, nơi đó chính là trường đại học tốt nhất trong nước, mỗi người đều là con cưng của trời, thân phận của Lý Dương đặt trước mặt họ quả thật là có chút tự ti.

    -Lý Dương phải không, xin chào, tên của anh thật không tệ, không ngờ lại cùng tên với chuyên gia cổ ngọc Lý Dương

    Âu Dương Lượng cũng vươn tay ra bắt, sau đó lại rút về. Lý Dương hơi hơi sửng sốt sau đó lắc đầu cười khổ một tiếng, Âu Dương Lượng trước mắt này không ngờ lại biết chính mình, đáng tiếc là hắn không nhận ra người mà hắn nói và Lý Dương trước mặt hắn lại là một.

    -Hiểu Lỵ, cô đang làm việc ở đâu?

    Sau khi chào hỏi với Lý Dương xong thì Âu Dương Lượng không để ý tới Lý Dương nữa, Âu Dương Lượng biết lần này có một chuyên gia tên Lý Dương tới Thượng Hải, chẳng qua hắn chưa từng nghĩ tới người đó chính là người đứng trước mặt. Ở đây Trung Quốc người trùng tên trùng họ rât nhiều, đặc biệt là cái tên Lý Dương, không có một vạn thì cũng có tám nghìn, gặp vài ngươi giống tên cũng là chuyện bình thường.

    -Tôi đang làm ở công ty bán đấu giá Lợi Đạt ở Trịnh Châu, chức vụ trợ lý tổng tài

    Ngô Hiểu Lỵ cười cười, đắc ý nói.

    -Không tồi a, đã trở thành trợ lý tổng tài cơ à, lợi hại

    Âu Dương lượng cười gật gật đầu, tuy rằng khen ngợi nhưng hắn cũng không để ý. Hắn ở công ty bán đấu giá làm rất lâu rồi nhưng công ty Lợi Đạt này hắn chưa từng nghe qua, đoán chừng đây chỉ là một công ty không lớn mà thôi, một trỡ lý tổng tài như vậy không thể nào so sánh với chủ quản như hắn được.

    -Công ty của chúng tôi vừa mới thành lập thôi, làm gì lợi hại được như anh, đúng rồi, anh đang đi đâu thế?

    Ngô Hiểu Lỵ lắc lắc đầu, Lý Dương thì bị bọn họ bỏ qua một bên, Lý Dương đứng một bên không nhịn được cười khổ, hắn đi tới chỗ Lưu Cương chò Ngô Hiểu Lỵ nói chuyện với bạn học xong rồi mới tiếp tục đi.

    -Ngày mai chuyên gia từ Bắc kinh tới phải xem xét cổ ngọc, tôi đi bố trí hội trường, cô ty Hộ Hao chúng ta có cổ ngọc nhiều nhất nên rất coi trọng lần kiểm tra này, mà tôi lại là chủ quản nên việc này tôi phải làm

    Âu Dương Lượng nói rất oán hận nhưng giọng điệu thì lại rất tự hào, lần này ngay cả Ngô Hiểu Lỵ cũng đã nghe ra.

    [/CHARGE]
    Lần sửa cuối bởi MeTruyen.com; 20/03/2012 lúc 21:13:35
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng

  14. Đã có 10 thành viên nói lời cảm ơn tới MeTruyen.com cho bài viết này:


  15. #178
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    33.604
    Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ
    Tác giả: Tiểu Tiểu Vũ

    Chương 178: Choáng váng đầu
    Nguồn dịch: Nhóm dịch QuyVoThuong - www.metruyen.com
    Biên tập: http://www.metruyen.com

    Nguồn truyện: qidian.com


    [CHARGE=]

    Âu Dương Lượng nói giống như là đang làm việc rất khổ cực, hơn nữa việc cực khổ này không phải ai cũng có thể làm, nghênh đón chuyên gia Bắc kinh vào những chuyên gia địa phương đối với một công ty bán đấu giá thì đây là việc rất quan trọng. Công ty bán đấu giá Hộ Hoa ũng không dễ dàng để có được công việc này, Âu Dương Lượng lại được phái tới chủ trì công việc, việc này càng nói lên sự coi trọng của công ty đối với hắn.

    Nhìn Âu Dương Lượng đang mặt mày hớn hở, Ngô Hiểu Lỵ đột nhiên có cảm giác không nói ra lời.

    Làm công tác quét dọn nghênh đón chuyên gia mà còn đắc ý như vậy, không biết khi hắn biết mình đang làm việc hàng ngày vói vị chuyên gia kia thì sẽ nghĩ sao nhỉ.

    Ngô Hiểu Lỵ lại nghĩ tới Lý Dương, Lý Dương không chỉ mỗi ngày ở cùng một chỗ với chuyên gia mà còn biến thành một chuyên gia, hơn nữa đây còn là chuyên gia cao cấp nhất. Nhưng cô chưa từng phát hiện ra Lý Dương có biểu hiện đắc ý, hơn nữa khi trở thành ông chủ, trở thành chuyên gia thì vẫn đối xữ với mình như củ.

    Người với người quả thật là quá khác nhau rồi, người từng được Ngô Hiểu Lỵ sùng bái, Âu Dương đại tài tử hiện nay không hể có cht1 khác biệt nào với người thường.

    Nhìn bộ dáng ngây người của Ngô Hiểu Lỵ, Âu Dương Lượng còn tưởng rằng cô bị những lời của mình là cho sợ hãi nên hưng phấn nói:
    -Hiểu Lỵ, cô biết không, Liễu lão và Chu lão ở bắc Kinh đã đến. Bọn họ hiện đang ở trên lầu tám, nếu cô muốn gặp thì tôi có thể hỏi xin thử một lần, có thể nhìn thấy hai lão tiền bối là phúc của chúng ta

    Ngô Hiểu Lỵ có chút chất phác gật gật đầu, hai người này cô đã sớm gặp qua, người ta còn thiếu chút nữa thì đã nhận cô làm cháu gái rồi, không biết còn có phúc gì nữa đây.

    Âu Dương Lượng trong hiện thực và trong trí nhớ của cô hoàn toàn khác nhau, tâm trạng của Ngô Hiểu ỵ cũng không còn hưng phấn như lúc đầu nữa, hiện tại cô cũng chỉ xem hắn là bạn học bình thường mà thôi.

    Quay đầu lại cô thấy Lý Dương đã đến chỗ của Lưu Cương lên cô vội vàng chạy qua.

    -Âu Dương học trưởng, thực xin lỗi, chúng tôi đến đây còn có việc, sau này chúng ta sẽ nói chuyện sau

    Ngô Hiểu Lỵ uyển chuyển từ chối.

    -Không có việc gì, Hiểu Lỵ, cô chờ tôi một chút, tôi đi lấy vài món rồi dẫn cô đi gặp hai vị tiền bối. Hiểu Lỵ, hai người này rất khó lường, một vị là chuyên gia viện bảo tàng Cố Cung, một vị là Phó hội trưởng hiệp hội sưu tầm đồ cổ, bình thường căn bản không có cơ hội nhìn thấy, cơ hội như vậy ngàn vạn lần không được bỏ qua

    Đáng tiếc là Âu Dương Lượng không có nghe ra ý của Ngô Hiểu Lỵ, hắn còn tưởng rà cô sợ hắn khó xử. Âu Dương Lượng nói xong liền mang hai người kia chạy xuống lầu rồi chạy vào một trong những cửa hàng ở phía dưới.

    Ngô Hiểu Lỵ ngơ ngác đứng ở bên cạnh Lý Dương, cô cười khổ lắc đầu rồi nhìn Lý Dương bằng ánh mắt xin lỗi, chuyên gia viện bảo tàng Cố Cung ngày nào cô cũng có thể nhìn thấy, việc này cũng chẳng đáng gì.

    -Bạn học củ của cô thật nhiệt tình, hay là chúng ta chờ một chút đi

    Lý Dương thở dài, Ngô Hiểu Lỵ thì cảm kích nhìn hắn, cô biết Lý Dương đang giữ gìn mặt mũi cho mình, đó là ban học củ của cô, người ta lại có ý tốt như vậy nếu từ chối thì cũng không tốt.

    Vài phút sau Âu Dương Lượng cầm hai cầm hòm trở về, khi thấy Ngô Hiểu Lỵ vẫn đứng đó chờ thì hắn cười một cách sáng lạn.

    Cầu thang từ lầu bảy lên lầu tám cũng không cao, Âu Dương Lượng không biết là vô tình hay cố ý nữa mà đi ở giữa hai người Lý Dương và Ngô Hiểu Lỵ, thỉnh thoảng hắn còn bắt chuyện với cô.

    Lầu tám còn tinh xảo hơn so với lầu bảy, ở giữa có một hội trường rộng hơn một nghìn mét vuông, noi này là nơi mà những người ưa thích đồ cổ thường tới đây để tụ hội. Có đôi khi noi này được công ty bán đấu giá thuê làm nơi đấu giá, việc xem xét trong ngày mai sẽ được tổ chức ở nơi này.

    Ngoại trừ hội trường và phòng hội nghị còn có phòng nghỉ ngơi, Liễu lão và Chu lão hiện đang ở trong phòng nghỉ ngơi, lúc tới cửa, Âu Dương Lượng nhẹ nhàng gõ cửa, chờ khi có người cho phép hắn mới đi vào.

    Lý Dương đang muốn đi theo thì Âu Dương Lượng đột nhiên trừng mắt nhìn Lý Dương một cái rồi nói:
    -Mọi người ở ngoài chờ, tôi vào hỏi ý kiến một chút rồi nói sau

    Âu Dương Lượng nói xong cũng không để ý tới Lý Dương nữa mà tự mình đi vào, hơn nữa hắn còn thuận tay đóng cửa lại.

    Lý Dương ở bên ngoài ngơ ngác há miệng, ngay cả Lưu Cương đều là bộ dáng không thể tin được, Ngô Hiểu Lỵ thì đứng một bên cười khổ.

    -Quên đi, vào đi thôi, bọn ngươi Liễu lão đã chờ rất lâu rồi

    Lý Dương nhẹ nhàng lắc lắc đầu rồi bước tới mở cửa, vừa rồi Liễu lão đã gọi điện thoại nói cho hắn biết nơi này hắn có thể trực tiếp đi vào, Liễu lão và Chu lão cố ý đến phòng nghỉ chờ hắn.

    Phòng nghỉ rất lớn và sáng, hơn nữa không khí bên trong rất tươi mát, Liễu lão và Chu lão lúc đang ngồi uống trà, hai người nhỏ giọng nói chuyện, thỉnh thoảng còn cười cười.

    Âu Dương Lượng thì đang đứng trước mặt bọn họ, bộ dáng rất là cung kính, chỉ là cái gì cũng chưa nói, cũng không có xin phép gặp như hắn đã nói.

    Sau khi Liễu lão buôn chén trà xuống, Âu Dương Lượng vừa muốn nói gì thì đột nhiên quay đầu lại, kinh ngạc nhìn về phía Lý Dương, khuôn mặt còn mang theo một tia tức giận.

    Tên Lý Dương này không ngờ lại tự mình đi vào, một chút lễ phép cũng không có, một lát nữa nếu để hai vị tiền bối biết người không lễ phép này là do hắn mang đến thì không tốt.

    Âu Dương Lượng đang muốn đi lên ngăn lại Lý Dương và giải thích quan hệ thì Liễu lão và Chu lão đột nhiên đứng lên rồi cười kéo tay Lý Dương.

    -Tiểu Lý, tiểu Ngô, hai người đến đây, nói đi, đã đào được món bảo bối gì rồi? Nói ra để hai ông lão này mừng nào

    Liễu lão cười đón Lý Dương, Âu Dương Lượng thì đứng đờ ở đó, hắn kinh ngạc nhìn về phía Lý Dương.

    -Liễu lão, Chu lão, hai ông nhìn kỹ món đồ này nhé

    Lý Dương cười khẽ đem cái lò lấy ra, đồ mói làm giả thành đồ cũ là chuyện thường, nhưng đồ cũ làm thành đồ mới thì đây là lần đầu tiên, đào được một món bảo bối như vậy hắn quả thật là rất vui vẻ.

    - Nhanh, lấy ra đi, nhưng mà nếu không thể làm cho hai ông lão này bất ngờ thì cậu sẽ bị phạt đó

    Chu lão cười ha hả vuốt vuốt râu, hai vị lão tiền bối rất hòa ái với Lý Dương, thái độ giống như là đối với bạn cũ vậy, hơn nữa hai người dường như không có chút phản cảm nào đối với việc Lý Dương ngồi bên cạnh họ.

    Càng làm cho Âu Dương Lượng không thể tin là Ngô Hiểu Lỵ không ngờ cũng ngồi xuống, hơn nữa là ngồi bên cạnh Chu lão, chỉ có người thanh niên kia là vẫn còn đứng bên cạnh Lý Dương thôi.

    -Lò Tuyên Đức, hàng phản Thanh, không tệ

    Lý Dương mở hộp, cái lò xuất hiện, Liễu lão gật gật đầu rồi nghi hoặc nhìn thoáng qua Lý Dương, tuy cái lò này không tệ nhưng cũng không đáng để Lý Dương xem nó là một sự ngạc nhiên. Lý Dương chính là người chiếm tiện nghi của Quang Vinh Bảo Trai, nếu nói đây là một kiện bình thường thì Liễu lão cũng không tin.

    -Đúng vậy, tiểu Lý, có phải là cậu còn thứ khác nên cố ý lấy thừ này ra để lừa chúng tôi phải không

    Chu lão cũng nghi hoặc hỏi một câu, Ngô Hiểu Lỵ cũng kỳ quái nhìn Lý Dương, vừa rồi cô đã hỏi có lài này có gì kỳ lạ nhưng Lý Dương vẫn giữ bí mật mà không nói.

    -Chu lão, tôi nào dám lừa hai vị, hai người cẩn thận nhìn một lần đi

    Lý Dương cười ha hả lắc lắc đầu, khó trách cái lò này vẫn bị người khác xem là hàng phản Thanh tới tận lúc này, ngay cả Liễu lão và Chu lão liếc mắt một cái cũng không nhìn ra, xem ra lúc trước người làm giả này rất cao minh, không ngờ là có thể làm cho một hàng thật thời Minh biến thành hàng giả thời Thanh.

    -Tôi đến xem

    Liễu lão nghi ngờ nhìn thoáng qua Lý Dương nhưng ông vẫn cẩn thận cầm lên nhìn, đây là một cái lò có ba chân hai tay vịn, bên trên có khắc năm chữ "Đại Minh Tuyên Đức Lô", chữ rất có lực nhưng nhìn có chút không thoải mái.

    Thân lò có màu đồng xanh, miệng lò có màu than nâu, quan trọng là bên trong lò có những đốm xám trắng, đây chính là những dấu hiệu rõ ràng của đồ được là giả thời Thanh.

    Liễu lão nhìn kỹ một vòng nhưng không nhận ra cái gì rồi ngẩn đầu nhìn thoáng qua Lý Dương.

    -Tôi cũng nhìn một lần

    Chu lão đột nhiên lấy cái lò từ trên tay Liễu lão, hơn nữa còn mang kính mắt cẩn thận nhìn, Liễu lão am hiểu nhất chính là ngọc cổ, mà Chu lão am hiểu nhất chính là những thứ hỗn tạp và đồ đồng cổ. Tuyên Đức Lô Chu lão cũng có sưu tập vài cái nên có nghiêm cứu khá sâu về thứ này.

    Chu lão càng xem xét thì càng nghiêm túc, cuối cùng còn cầm kính lúp lên nhìn, vừa nhìn vừa lắc đầu.

    Âu Dương Lượng ở một bên có chút choáng vàng đầu, hắn cảm giác đang nằm mơ, hai vị tiền bối mà mình phải cẩn thận chiếu cố không ngờ lại quen thuộc với Lý Dương và Ngô Hiểu Lỵ như vậy.

    Sắc mặt Âu Dương Lượng đột nhiên biến đổi, hắn nhớ tới tên Lý Dương rồi lại lắc lắc đầu, hắn tuyệt đối không tin vị chuyên gia kia lại là Lý Dương này. Dựa vào tin tức mà Bắc Kinh truyền tới thì vị Lý Dương Lý chuyên gia kia rất lợi hại, trên phương diện Cổ Ngọc thậm chí còn lợi hại hơn Liễu lão và Chu lão, là người làm chủ trong hoạt động xem xét lần này. Lý Dương cho dù là nghiên cứu cổ ngọc từ trong bụng mẹ thì cũng không thể đạt được trình độ như thế.

    -Tiểu Lý, cái lò này là mới mua?

    Khoảng mười phút sau Chu lão nhẹ nhàng đặt cái lò xuống rồi nghiêm túc hỏi Lý Dương.

    -Mới mua ở dưới, Chu lão, ngài có nhìn ra cái gì không?

    Lý Dương lúc này có một tia kích động trong lòng, cái lò này Liễu lão cũng không nhìn ra vân đề, không ngờ Chu lão lại nhìn ra, chỉ là phải dùng hơn mười phút mà thôi.

    -Đúng vậy, tôi thấy một ít vấn đề, nếu tôi không nhầm thì cái lò này đã bị người dùng Hiện Ẩn Pháp để thay đổi, bây giờ tôi chưa nhìn ra nó thuộc niên đại nào nhưng chắc chắn nó không phải là hàng phỏng chế thời Thanh.

    Chu lão yên lặng gật gật đầu, Lý Dương rât bội phục nhì thoáng qua Chu lão, hắn phải dùng năng lực dặc thù mới có thể nhìn ra còn Chu lão thì lại dùng ánh mắt của mình là có thể nhìn ra, lão tiền bối quả thật là không thể khinh thường, người nào cũng đều có kiến thức uyên bác cà.

    -Hiện Ẩn Pháp

    Liễu lão sửng sốt một chút rồi vội vàng cầm lên nhìn, khuôn mặt lúc này của ông đã lộ ra một tia sợ hãi.

    ... ... ... ... ... ...

    [/CHARGE]
    Lần sửa cuối bởi MeTruyen.com; 20/03/2012 lúc 21:13:48
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng

  16. Đã có 9 thành viên nói lời cảm ơn tới MeTruyen.com cho bài viết này:


  17. #179
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    33.604
    Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ
    Tác giả: Tiểu Tiểu Vũ

    Chương 179: Chính Tông Tuyên Đức Lô
    Nguồn dịch: Nhóm dịch QuyVoThuong - www.metruyen.com
    Biên tập: http://www.metruyen.com

    Nguồn truyện: qidian.com


    [CHARGE=]

    Hiện Ẩn Pháp là một trong những thủ đoạn để che dấu bảo bối, đến nay vẫn có truyền lưu, chẳng qua là thực hiện rất phiền phức nên rất ít người dùng.

    Cái gọi là Hiện Ẩn Pháp chính là đem đồ cổ ngụy trang thành hàng giả hiện đại.

    Ở thời cổ đại có một số người có được bảo bối vốn không nên có, hoặc là không đủ năng lực để bảo vệ bảo bối cho nên vì bảo tồn nó họ đã dùng tới thủ đoạn ngụy trang. Họ đem đồ tốt biến thành đồ xấu, đem đồ cổ biến thành đồ hiện đại, như vậy thì sẽ không có ai dòm ngó chúng, họ có thể an toàn lưu giữ nó.

    Hiện Ẩn Pháp có từ nguyên nhân này, nó do ai phát minh thì không biết, nhưng từ thời Tống là đã có Hiện Ẩn Pháp, chúng thịnh hành nhất là vào thời Thanh. Tới thời hiện đại do pháp luật đã hoàn mỹ hơn nhiều, phương pháp bảo tồn cũng nhiều hơn xưa cho nên phương pháp này rất ít người sử dụng.

    Liễu lão biết Hiện Ẩn Pháp nhưng chưa bao giờ tận mắt thấy một món đồ như thế, chờ Chu lão nói đến thì ông mới nhìn kỹ cái lò một lần nữa, rốt cục ông cũng thấy được chỗ không đúng của nó.

    -Tiểu Lý, cậu thật lợi hại, vật thế này mà cậu cũng tìm được, xem ra chúng tôi không phục là không được rồi

    Sau khi xem hiểu, Liễu lão cảm thán một câu, Chu lão cũng có cảm giác như vậy, nếu không có Lý Dương luôn nhắc nhở thì ông cũng không thể nhìn ra thứ này có gì không đúng.

    -Ngài đừng nói như vậy, tôi chỉ là may mắn mà thôi

    Lý Dương có chút đỏ mặt, đây là lần đầu tiên hắn nghe nói tới Hiện Ẩn Pháp, nhưng mà hắn sẽ không chủ động nói ra điều này, nếu không thì hắn sẽ gặp phiền toái khi phải giải thích nữa.

    -Vận may nữa, bọn tôi cũng muốn có được vận may như cậu đấy

    Chu lão liếc mắt xem thường, Nguyệt Đăng, Tuyên Đức Lô dùng Hiện Ẩn Pháp, còn có những cao cấp Phỉ Thúy đã giải ra, vận may của Lý Dương làm cho hai ông lão có chút ghen tị rồi.

    -Chu lão, ông xem thứ này có phải là thời Tuyên Đức hay không?

    Liễu lão ngồi thẳng dậy, khuôn mặt có chút nghiêm túc, có thể sử dụng Hiện Ẩn Pháp chứng tỏ nó khogn6 phải là vật tầm thường, dùng thời Thanh để che giấu thì thứ này ít hất cũng có từ thời Minh. Nếu là vật bình thường thì không cần phải che giấu, cũng chỉ một ít vật phẩm thời Tuyên Đức mà mọi người mơ ước mới cần che giấu.

    Chu lão nói:
    -Bây giờ còn khó mà nói, cần phải xóa những che giấu trên cái lò thì mới biết được, nhưng mà tôi đoán là thứ này có từ thời Tuyên Đức

    Hiện tại ngay cả Chu lão cũng xem trọng cái lò này, thật hi vọng nó là một bảo bối thời Tuyên Đức.

    Ngô Hiểu Lỵ mở to mắt nhìn, cô không ngờ cái lò này thật sự có vấn đề, Tuyên Đức Lo thời Tuyên Đức, đây tuyệt đối là một bảo bối, không ngờ thứ này cũng bị Lý Dương phát hiện.

    Âu Dương Lượng cũng ngây dại, đối với một người làm trong công ty bán đấu giá, hắn hiểu rất rõ giá trị của cái lò thời Tuyên Đức này, vật như vậy mà bán đấu giá thì giá cả tuyệt đối là trên trời.

    -Tiểu Lý, cậu có thể tẩy lớp ngụy trang của nó để chúng tôi xem diện mạo đích thật của nó không?

    Liễu lão lại quay đầu lại nhìn Lý Dương, Chu lão so với Liễu lão còn sốt ruột hơn, ông càng khát vọng muốn biết cái lò này có phải là lò thời Tuyên Đức hay không.

    Lý Dương đỏ mặt rồi cười khổ nói:
    -Liễu lão, tôi cũng rất hi vọng muốn nhìn thấy diện mạo thật của nó, nhưng mà tôi không biết làm cách nào để tẩy lớp ngụy trang của nó

    Lý Dương nói đều là sự thật, hắn có biện pháp xóa Ngụy Trang, nhưng không thể cam đoan là không làm tổn hại tới cái lò được, cái lò này đã được mọi người nhận định có từ thời Tuyên Đức, nếu cái lò này mà có tổn thương thì sẽ làm cho mọi người đau lòng.

    Liễu lão và Chu lão nhìn nhau rồi đột nhiêu nỏ nụ cười, sau đó là cười lớn lên.

    -Ha ha, tiểu Lý, rốt cục cũng có thứ cậu không biết? Ha ha

    Liễu lão vui vẻ cười to, biểu hiển của Lý Dương từ trước tới nay làm cho bọn họ rất buồn bực, một người tuổi còn trẻ, đáng tuổi cháu của họ không ngờ ngay trên phương diện họ đắc ý nhất vượt qua họ, điều này làm cho hai ông lão rất không vui, hiện tại rốt cục cũng nhìn thấy thứ mà Lý Dương không biết.

    Nhưng mà như vậy thì mới bình thường, nếu Lý Dương thật sự cái gì cũng biết thì bọn họ về nhà ôm cháu cho xong, nhường thiên hạ lại cho người trẻ tuổi là vừa.

    -Phương pháp giải trừ ngụy trang tôi biết một chút, ngụy trang khó nhưng trừ đi ngụy trang lại dễ, chỉ cần có công cụ là được, nếu cậu đồng ý thì chúng ta ngay lập tức giả trừ ngụy trang

    Chu lão vẫn nở nụ cười, nhưng mà giọng điệu đã thoải mái hơn nhiều, Chu lão cũng có cam giác giống như Liễu lão vậy, nhìn thấy Lý Dương có chỗ không hiểu bọn họ rất vui.

    -Có thể, nếu như ông đã biết cách vậy thì làm phiền ông vậy

    Lý Dương lập tức gật đầu, bị hai ông lão cười một cái cũng chẳng có gì, huống chi bọn họ không phải thật sự là chê cười mình.

    Chu lão gật gật đầu rồi gọi hai gã nhân viên vào bào bọn họ đi mua vài thứ.

    Thừa dịp hai người đi ra ngoài, Chu lão và Liễu lão một lần nữa cẩn thận nhìn cái lò, hai người càng xem càng cảm thán.

    Không đến hai mươi phút, hai người kia đã mang về một cái chậu và một cái chai đựng chất lỏng, nhìn thấy mấy thứ này Chu lão lập tức đứng lên rồi tự mình nhận lấy.

    Ở bên kia, Liễu lão không ngờ lại ngồi pha trà, chỉ là lá trà có chút nhiều, một chén trà có tới ba bốn phần là là trà rồi.

    Liễu lão trước tiên đổ lên có lò một ít nước khoáng, sau đó dùng nước torng cái chai kia đổ vào lò theo một tỉ lệ nào đó, bên trong cái chai là thứ gì Lý Dương không biết, nhưng mà hắn ngửi được mùi cồn.

    Chu lão cẩn thận mang cái lò lại, sau đó lại lấy ra một cái khăn mặt nhẹ nhàng chấm vào thứ nước trong cái chai rồi lau bề mặt cái lò, mỗi khi lau một chút Chu lão đều cẩn thận nhìn, sau đó lúc thì thêm lúc thì bớt đi thứ nước trong cái chai kia.

    Một lát sau, Chu lão thu hồi cái chai lại rồi đem cái lò cận thận bỏ vào thùng nước rồi tiếp tục lau chùi.

    Sau mỗi lần lau chùi thì trên cái lò có cái gì đó bung ra, diện mạo thật của nó từ từ xuất hiện.

    Sau khi Chu lão lau xong thì Liễu lão mang xác trà đến rồi đặt trên thân lò từ từ chà xát. Một lát sau, màu sắc của cái lò càng thêm đậm màu đồng làm cho người khác có cảm giác hoa mắt.

    Lúc này Lý Dương mới biết được Liễu lảo pha trà là vì tẩy lớp ngụy trang của cái lò, vừa rồi Lý Dương còn tưởng rằng Liễu lão thích uống trà đậm, lúc đó hắn còn không ngừng cảm thán nữa.

    Khoảng nữa giờ sau, Chu lão cẩn thận lấy cái lò ra rồi dùng khăn mặt lau sạch sẽ, cuối cùng ông nhẹ nhàng đặt cái lò lên bàn.

    Liễu lão và Chu lão nhìn thoáng qua nhau, hai người đều thấy được trong mắt đối phương lộ ra một tia kích động, cái lò trước mắt này quả thật là Tuyên Đức Lô thời Tuyên Đức, sau khi tẩy đi lớp ngụy trang thì những điểm đặc thù của nó cuối cùng cũng lộ ra.

    -Đây là một cái Tuyên Đức Lô thật sự

    Ngô Hiểu Lỵ có chút ngây ngốc thì thào nói, Tuyên Đức Lô cô đã gặp qua vài cái nhưng không có cái nào làm cô rung động như cái này.

    Quả thật là Tuyên Đức Lô chính tông, hai người nhìn chỗ này này, thật không ngờ là người làm ngụy trang chỉ để che giấu điểm này

    Liễu lão cầm lấy cái lò rồi thở dài rồi chỉ vào những chữ ở phía dưới thân lò:
    -Tuyên Đức Lô chính tông thường có khắc ký hiệu để nhận biết, ký hiệu này ngay từ đầu đã bị che giấu nên hai ông lão chúng tôi từ đầu không thể nhìn ra cái gì

    Liễu lão hít vào một hơi rồi nói tiếp:
    -Tính tới thời điểm hiện tại thì có ba ký hiệu nhận biết Tuyên Đức Lô chính tông, cái thứ nhất chính là từ Minh, mọi người nhìn xem, phía trên từ Minh này có một bộ khẩu phải không?

    Ngô Hiểu Lỵ vội vào nghiêng đầu vào nhìn, từ Minh này quả thật là không giông bình thường, liễu lão không nói thì sợ rằng mọi người đã không chú ý tới, nhưng mà Lý Dương đã sớm biết nên cũng không kinh ngạc gì.

    -Ký hiệu thứ hai là phía trên từ Đức, mọi người nhìn thử xem

    Liễu lão lại chỉ từ Đức, Ngô Hiểu Lỵ nhìn một chút, quả nhiên là có điểm khác, phía bên trái còn lộ ra một cái biên.

    - Ký hiệu thứ ba chính là từ Niên, Tuyên Đức Lô chính tông sẽ có thêm một nét ở trên từ Niên

    Liễu lão nói xong lại tiếp tục chỉ về phía cái lò, hơn ông còn đem cái lò giao cho Chu lão.

    Sau khi Chu lão tiếp nhận thì khẽ thở dài một tiếng rồi nói:
    -Tôi sưu tầm được vài cái Tuyên Đức Lô nhưng không có cái nào là chính tông cả, mấy năm trước may mắn ở hội bán đấu giá Pháp thấy được một cái chính tông, chỉ tiếc là lại bị một người nước ngoài mua mất làm cho tôi tiếc nuối một thời gian dài. Mà cái Tuyên Đức Lô trước mắt này so với cái kia còn tốt hơn, bảo tồn càng đầy đủ, có thể nói là quốc bảo

    Chu lão nói xong thì ánh mắt đã có chút ướt át, một nhân viên bên cạnh vội vàng bước lên đưa cho ông một cái khăn mặt, Chu lão xoa xoa mặt rồi uống một ngụm trà, tâm tình kích động từ từ ổn định lại.

    -Đúng vậy, có thể như vậy thì phải kể công của Hiện Ẩn Pháp, nhưng mà quan trọng hơn là nó gặp phải tiểu Lý chư để cho hai người chúng tôi gặp thì cũng chưa chắc đã nhận ra

    Liễu lão rất là cảm thán nói, nói xong ông còn liếc mắt nhìn Lý Dương, Chu lão cũng mãnh mẽ gật đầu, hai mắt mang theo thần sắc cảm kích, hai ông lão đều rất có cảm tình với văn hóa cổ Trung Quốc nên khi Lý Dương giúp được một việc lớn như vậy thì hai người rất là cảm thán.

    [/CHARGE]
    Lần sửa cuối bởi MeTruyen.com; 20/03/2012 lúc 21:14:01
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng

  18. Đã có 10 thành viên nói lời cảm ơn tới MeTruyen.com cho bài viết này:


  19. #180
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    33.604
    Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ
    Tác giả: Tiểu Tiểu Vũ

    Chương 180: Hắn chính là chuyên gia cổ ngọc Lý Dương
    Nguồn dịch: Nhóm dịch QuyVoThuong - www.metruyen.com
    Biên tập: http://www.metruyen.com

    Nguồn truyện: qidian.com


    [CHARGE=]

    Chu lão đặt Tuyên Đức Lô trước mặt Lý Dương, hai mắt còn mang theo sự không nỡ.

    Cánh cửa đột nhiên bị mở ra, một người phụ trách hơn năm mươi tuổi đi tới, chỉ một lát như vậy mà bên ngoài trời đã tối rồi. Khi tới thời gian ăn cơm chiều nhưng người phụ trách này không thấy hai vị chuyên gia xuống nên lập tức đi hỏi, sau khi biết được hai người đang ở Thành đồ cổ Vân Châu thì hắn ngay lập tức chạy tới.

    Khi thấy ba vị chuyên gia đều ở đây nên hắn thở ra một hơi, .

    Người phụ trách đi đến rồi nhẹ nhàng khom người chào rồi nói:
    -Liễu lão, Chu lão, Lý chuyên gia, tiệc tối đã chuẩn bị xong, Triệu lão và Trần lão đều đã chờ ở bên kia khá lâu

    Triệu lão và Trần lão là hai vị đại sư của Thượng Hải, lần xem xét này hai người kia cũng tham gia, hiện tại chủ nhà đã xuất hiện thì dù có bận gì đi nữa thì ba người cũng không để người ta chờ lâu được.

    -Tốt, chúng tôi lập tức đi qua

    Liễu lão gật gật đầu, khi xem xét Cổ Ngọc thì Lý Dương là vai chính nhưng những lúc như thề này đều là Chu lão và Liễu lã ra mặt, dù sao thì Lý Dương vẫn còn rất trẻ.

    -Xe đã chuẩn bị tốt, Liễu lão, Chu lão, Lý chuyên gia, mời ba người đi theo tôi

    Người phụ trách một lần nữa khom người rồi quay ra dẫn đường, Liễu lão và Chu lão đi theo phía sau, Lý Dương thì đi sát theo sau, khi đi còn ôm theo cái Tuyên Đức Lô, Ngô Hiểu Lỵ thu thập những thứ còn sót lại nên trở thành người đi cuối cùng.

    Âu Dương Lượng lại ngây người ngơ ngác nhìn mọi thứ, chờ khi Ngô Hiểu Lỵ đi tới bên người thì hắn kéo tay cô lại hỏi.

    -Hiểu Lỵ, vị đồng nghiệp này của cô rốt cuộc là ai?

    Âu Dương Lượng nói có chút khẩn trương.

    -Anh không biết sao? Hắn chính là chuyên gia Cổ Ngọc Lý Dương, một trong những chuyên gia trong lần xem xét ở Thượng Hải lần này

    Ngô Hiểu Lỵ cười nói rồi tiếp tục đi tới mặt cho Âu Dương Lượng ngơ ngác ở phía sau.

    Phía Thượng Hải chuẩn bị quả thật là đầy đủ, họ dùng xe chuyên dụng để tiếp đón ba vị chuyên gia, tuy rằng từ đây tới nơi tổ chức tiệc chỉ cách mười tòa nhà nhưng mà dù sao thì đi xe riêng cũng tiện lợi và thoải mái hơn đi xe bus nhiều, ngày mai bọn họ cũng sẽ dùng chiếc xe này để đưa đón ba người.

    Lúc đi tốn khoảng hai mươi phút nhưng khi về thì chỉ tốn sáu bảy phút, người phụ trách nhanh chóng bước xuống mở cửa xe cho ba người, Lý Dương nhường đường cho Liễu lão và Chu lão xuống xe trước.

    Thái độ của Lý Dương hai người rất vừa lòng, không kiêu không nóng nảy, hai người đều cho rằng tương lai của Lý Dương sẽ không bình thường, đặc biệt là Liễu lão, khi ông nghĩ tới cháu của mình thì lại nhìn Lý Dương bằng ánh mắt đầy thâm ý.

    Phía Thượng Hải tổ chức một buổi tiệc tẩy trần cho ba vị chuyên gia, ngoại trừ hai vị chuyên gia ở Thượng Hải còn có vài tổng tài công ty tới tiếp khách, những người này phần lớn đều đã gặp Liễu lão và Chu lão, bọn họ tới đây chính là vì tò mò với Lý Dương.

    Sau khi bọn họ nhìn thấy Lý Dương thì mọi người đều có chút sững sốt, cho dù là bọn họ đã chuẩn bị tâm lý rất tốt nhưng khi nhìn thấy Lý Dương chỉ khoàng hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi thì bọn họ vẫn không nhịn được thở dài. Người trẻ tuổi như thế này không ngờ là đã trở thành chuyên gia cổ ngọc mà mọi người đồn đãi.

    Tuy có chút nghi ngờ nhưng những người này đều sẽ không làm trò trước mặt Lý Dương, tiệc tối vẫn được tổ chức một cách bình thường, Liễu lão và Chu lão đều không có nhắc tới chuyện Tuyên Đức Lô, hai người không nói Lý Dương lại càng không chủ động nói, sau khi tiệc tối tan thì Lý Dương chủ động trở về phòng khách nghỉ ngơi.

    Lý Dương vừa trở về phòng liền cẩn thận nhìn bức họa và cái lò một lần nữa rồi mới lên giường nghỉ ngơi.

    Sáng ngày hôm sau, một chiếc xe tới đón ba vị chuyên gia, xe trực tiếp đưa ba người tới thành dồ cổ Vân Châu, khi xuống xe ba người liền trực tiếp vào thang máy đi lên lầu bảy.

    Ở cửa thang bộ lầu bảy lên lầu tám có không ít người đã đứng chờ để hoan nghênh ba vị chuyên gia, hôm nay lầu tám đã được những công ty bán đấu giá bao trọn gói chỉ để kiểm nghiệm cổ ngọc mà không làm việc gì khác.

    Dưới sự dẫn đường của người phụ trách, ba người Lý Dương từ từ đi lên lầu tám, bên trong lầu bảy có một ít người tò mò nhìn sang bên này, có người đi ra hỏi thăm, cũng có một ít người muốn lên lầu tám, chỉ tiếc là lầu tám đã được thuê trọn gói nên bọn họ không thể đi lên.

    Lúc tới lầu tám, Liễu lão và Chu lão để cho Lý Dương đi giữa hai người bọn họ, hơn nữa còn để cho Lý Dương đi phía trước. Lần xem xét này Ly Dương dù sao cũng là vai chính, tuy bối phận của hai người cao nhưng cũng không thể tranh giành vị trí với Lý Dương được. Đồng thời họ cũng muốn tạo thế cho lý Dương, việc này hai ông lão đều rất nguyện ý, trong lòng họ, Lý Dương đã có vị trí rất cao rồi.

    Âu Dương Lượng đứng nghiêm trang trong đám người nghênh đón ở lầu tám, khi thấy Lý Dương đi giữa một dám người thì hai mắt hắn toát ra sự ghen ghét.

    Âu Dương Lượng không những không kiểm điểm hành vi của mình ngày hôm qua mà còn trách cứ Lý Dương, hơn nữa hắn còn rất bất bình, hắn nghĩ vị trí của Lý Dương lúc này phải là của hắn mới đúng. Từ nhỏ đến lớn Âu Dương Lượng đều là đối tượng để người khác học tập, mọi người đều khen hắn là con cưng của trời, hiện tại đột nhiên nhìn thấy một người cùng lứa tuổi còn lợi hại hơn hắn làm cho hắn không thể thừa nhận được.

    Hai vị chuyên gia của Thượng Hải đã ngồi bên trong, khi thấy Lý Dương bước vào họ liến đứng lên, sau khi Lý Dương tới chỗ thì họ mới ngồi xuống.

    Năm người, Lý Dương ngồi ngay giữa.

    Hoạt động kiểm tra ngọc bắt đầu, lần này Lý Dương tiếp thu lần giáo huấn ở Bắc Kinh nên khi kiểm tra xong mọi thứ thì mới ký giấy xác nhận.

    Liễu lão, Chu lão và Lý Dương đã muốn từng phối hợp qua một lần, lần này phối hợp một lần nữa nên cũng dễ dàng, dù sao thì cứ nghe Lý Dương nói là được, về phần khi gặp vòng phản cổ thì Lý Dương sẽ nói cho bọn họ biết, nếu không nói thì mọi việc đều dễ dàng rồi, bọn họ cũng không cần để ý nhiều.

    Hai vị chuyên gia của Thượng Hải đều có chút nghi hoặc về thái độ của Liễu lão và Chu lão, nhưng mà họ không thể làm gì khác ngoài phối hợp, thoạt nhìn Thượng Hải cũng đưa ra hai vị chuyên gia nhưng mà mọi người đều biết ba vị chuyên gia đến từ Bắc Kinh mới là vai chính.

    Người đầu tiên đưa ngọc ra chính là công ty bán đấu giá Hộ Hoa, cũng chính là nơi mà Âu Dương Lượng làm việc, tổng tài của công ty hắn tự mình đem ngọc cổ lên.

    Công ty Hộ Hoa có mười khối cổ ngọc cầm kiểm tra, trong đó còn có hai món là vật trang trí, từ số lượng và chất lượng có thể thấy được thực lực của công ty bán đấu giá Hộ Hoa rất mạnh.

    Khối thứ nhất không có vấn đề, Lý Dương trực tiếp giao cho Liễu lão rồi lại cầm khối thứ hai lên quan sát một chút mới dùng năng lực đặc thù xem xét thêm một lần.

    Xem xét cổ ngọc chính là một cơ hội học tập khó có, bỏ lỡ lần này thì muốn tìm nhiều cổ ngọc như vậy cũng không dễ dàng. Mỗi một cơ hội học tập Lý Dương đều nắm rất chắc, mọi người thấy Lý Dương đang chăm chú quan sát đều cho rằng hắn đang xem xét xem có phải là hàng phản cổ không nhưng mọi người đều không biết Lý Dương chỉ đang học hỏi mà thôi.

    Tám khối ngọc đầu tiên đều không có vần đề gì, Lý Dương nhịn không được gật gậu đầu, tám khối ngọc cổ này Lý Dương được lợi không ít.

    Cuối cùng là hai khối ngọc trang trí, khối thứ nhất là bức tượng phật Di Lặc bằng ngọc dài hai mươi ba li, cao bảy li, chỉnh thể do Bạch Ngọc làm thành, hơn nữa còn là Dương Chi Ngọc. Chỉ cần nguyên liệu thôi thì cũng đã vô giá, đây chính là một trong những thứ quan trọng dùng để đấu giá của công ty Hộ Hoa.

    Khi tới lượt bức tượng phật Di Lặc kiểm tra thì những nhân viên của công ty Hộ Hoa đều bắt đầu khẩn trương, đây chính là một torng những thứ quan trọng dùng để tuyên truyền của bọn họ, ngàn vạn lần không thể xảy ra vấn đề được.

    Vật trang trí đặt ở trước mặt Lý Dương, khối ngọc này nặng khoảng ba cân, khối ngọc lớn như vậy đừng nói là thời hiện đại, ngay cả thời cổ đại cũng là vật hiếm nữa là.

    Khối ngọc được điêu khác rất tinh xảo, rất sống động, dặt biệt là khuôn mặt tươi cười của phật Di Lặc, cho dù là ai thì khi nhìn thấy nó đều có cảm giác là nó đang cười với mình.

    Khối ngọc này rất mượt mà, khi vuốt ve thì rất thoải máy.

    Từ điêu khắc chạm trổ cho thấy khối ngọc này có từ thời Minh, rất có thể là thứ này thuộc về danh gia nào đó. Người chơi cổ ngọc đều biết thời kỳ đó ngọc Tô Châu rất là nổi danh, tông sư điêu khắc Lục Tử Cương cũng xuất hiện vào thời đó.

    Cũng chính vì vậy nên mọi người mới khẩn trương, hiện tại Tử Cương Ngọc đã bị làm giả nên hàng hóa thời kỳ đó không phải là không có mà là không ai dám mua, ai cũng sỡ mình mua phải hàng giả.

    Đồ vật này không tồi, xem một chút Lý Dương liền sử dụng năng lực đặc thù, ngay lập tức nụ cười của Lý Dương có chút cứng lại, hắn từ từ đặt khối ngọc này lên bàn.

    Liễu lão có chút lo lắng nhìn thoáng qua Lý Dương, Lý Dương thì nhẹ nhàng lắc đầu mà không nói gì.

    Món cổ ngọc trang trí còn lại được cầm lên, thứ này là Thanh Ngọc Trúc Lâm, cho dù là nhìn từ bên ngoài hai là dùng năng lực đặc thù thì cũng không thấy có vấn đề gì.

    Mười khối ngọc của công ty Hộ Hoa đã kiểm tra xong, Lý Dương cũng không đưa ra lời bình nào mà tiếp tục quan sát những khối ngọc của công ty bán đấu giá khác.

    Hơn một giờ sau, khi mấy vị chuyên gia nghỉ ngơi thì Liễu lão khẩn trương kéo Lý Dương lại.

    "Tiểu Lý, khối ngọc khắc hình Phật Di Lặc kia có vấn đề gì không, chẵng lẽ nó là hàng giả?"

    Chu lão ở một bên cũng trừng to mắt nhìn, hai vị chuyên gia Thượng Hải nghi hoặc nhìn về phía hai người, họ cũng không nói gì mà tiếp tục nhìn Lý Dương.

    Lý Dương lắc lắc đầu, cười khổ nói: "Không phải hàng phản cổ, là cổ ngọc thật, nhưng mà tôi thấy được dấu vết hợp lại"

    "Hợp lại "

    Liễu lão ngây người một chút rồi vội vàng hỏi: "Cậu nói đây là một khối phế phẩm được phục chế lại?"

    "Không, tôi có một nghi ngờ, hiện tại tạm thời không thể kết luận được, ta nghĩ chờ tới giữa trưa chúng ta đem nó tới nơi này kiểm tra lại một lần rồi mới đưa ra kết luận được"

    Lý Dương lại lắc đầu, khối ngọc hình phật Di Lặc này quả thật là đồ cổ, nhưng mà nó không phải là Dương Chi Ngọc thật sự, Lý Dương cũng là lần đầu tiên gặp một khối ngọc được làm giả như vậy nên tạm thời vẫn chưa thể đánh giá được.

    [/CHARGE]
    Lần sửa cuối bởi MeTruyen.com; 20/03/2012 lúc 21:14:18
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng

  20. Đã có 11 thành viên nói lời cảm ơn tới MeTruyen.com cho bài viết này:


Trang 18/134 ĐầuĐầu ... 816171819202868118 ... CuốiCuối

Tags for this Thread

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •  
Khung Upload nhanh