(FULL) Sử Thượng Tối Ngưu Phò Mã Gia

Trang 1/93 1231151 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 930

Chủ đề: (FULL) Sử Thượng Tối Ngưu Phò Mã Gia

  1. #1
    Avatar của hungvodich9490
    hungvodich9490 đang ẩn Trưởng Nhóm Dịch
    Tham gia ngày
    Jun 2011
    Bài gửi
    1.202

    (FULL) Sử Thượng Tối Ngưu Phò Mã Gia

    Bạn thích Bao Chửng, bạn thích Triển Chiêu?

    Bạn ghét Bàng Thái sư?

    Bạn thích Ngũ Thử, Bạch Ngọc Đường?

    Vậy bạn có còn nhớ Trần Thế Mỹ, một trạng nguyên cưới được công chúa, nhưng bỏ rơi vợ con cha mẹ ở nhà, bị Bao Chửng chặt đầu không?

    Tất cả những gì đặc sắc nhất trong Bao thanh thiên đều có ở đây, hãy xem phò mã Trần Thế Mỹ từ tương lai trở về, sẽ chạy trốn Bao Chửng như thế nào.

    Sử Thượng Tối Ngưu Phò Mã Gia
    Tác giả: Nã Cát Ma
    Chương 1: Tiếc nuối
    Nguồn dịch: Nhóm dịch hungvodich9490 - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: qidian.com



    Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
    Xin lỗi, bạn không đủ điểm để đọc bài viết này. Vui lòng nạp điểm theo hướng dẫn tại đây

    Lần sửa cuối bởi hungvodich9490; 29/05/2012 lúc 13:23:22

  2. Đã có 21 thành viên nói lời cảm ơn tới hungvodich9490 cho bài viết này:


  3. #2
    Avatar của hungvodich9490
    hungvodich9490 đang ẩn Trưởng Nhóm Dịch
    Tham gia ngày
    Jun 2011
    Bài gửi
    1.202
    Sử Thượng Tối Ngưu Phò mã Gia
    Tác giả: Nã Cát Ma
    Chương 2: Ta là Trần Thế Mỹ
    Nguồn dịch: Nhóm dịch hungvodich9490 - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: qidian.com



    Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
    Xin lỗi, bạn không đủ điểm để đọc bài viết này. Vui lòng nạp điểm theo hướng dẫn tại đây

    Lần sửa cuối bởi hungvodich9490; 26/05/2012 lúc 23:11:34

  4. Đã có 17 thành viên nói lời cảm ơn tới hungvodich9490 cho bài viết này:


  5. #3
    Avatar của hungvodich9490
    hungvodich9490 đang ẩn Trưởng Nhóm Dịch
    Tham gia ngày
    Jun 2011
    Bài gửi
    1.202
    Sử Thượng Tối Ngưu Phò mã Gia
    Tác giả: Nã Cát Ma
    Chương 3: Cá cược
    Nguồn dịch: Nhóm dịch hungvodich9490 - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: qidian.com



    Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
    Xin lỗi, bạn không đủ điểm để đọc bài viết này. Vui lòng nạp điểm theo hướng dẫn tại đây

    Lần sửa cuối bởi hungvodich9490; 26/05/2012 lúc 23:11:47

  6. Đã có 14 thành viên nói lời cảm ơn tới hungvodich9490 cho bài viết này:


  7. #4
    Avatar của hungvodich9490
    hungvodich9490 đang ẩn Trưởng Nhóm Dịch
    Tham gia ngày
    Jun 2011
    Bài gửi
    1.202
    Sử Thượng Tối Ngưu Phò mã Gia
    Tác giả: Nã Cát Ma
    Chương 4: Bán rượu
    Nguồn dịch: Nhóm dịch hungvodich9490 - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: qidian.com



    Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
    Xin lỗi, bạn không đủ điểm để đọc bài viết này. Vui lòng nạp điểm theo hướng dẫn tại đây

    Lần sửa cuối bởi hungvodich9490; 26/05/2012 lúc 23:12:08

  8. Đã có 13 thành viên nói lời cảm ơn tới hungvodich9490 cho bài viết này:


  9. #5
    Avatar của hungvodich9490
    hungvodich9490 đang ẩn Trưởng Nhóm Dịch
    Tham gia ngày
    Jun 2011
    Bài gửi
    1.202
    Sử Thượng Tối Ngưu Phò mã Gia
    Tác giả: Nã Cát Ma
    Chương 5: Khách hàng lớn
    Nguồn dịch: Nhóm dịch hungvodich9490 - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: qidian.com



    Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
    Xin lỗi, bạn không đủ điểm để đọc bài viết này. Vui lòng nạp điểm theo hướng dẫn tại đây

    Lần sửa cuối bởi hungvodich9490; 26/05/2012 lúc 23:12:21

  10. Đã có 15 thành viên nói lời cảm ơn tới hungvodich9490 cho bài viết này:


  11. #6
    Avatar của hungvodich9490
    hungvodich9490 đang ẩn Trưởng Nhóm Dịch
    Tham gia ngày
    Jun 2011
    Bài gửi
    1.202
    Sử Thượng Tối Ngưu Phò mã Gia
    Tác giả: Nã Cát Ma
    Chương 6: Án mạng
    Nguồn dịch: Nhóm dịch hungvodich9490 - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: qidian.com



    Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
    Xin lỗi, bạn không đủ điểm để đọc bài viết này. Vui lòng nạp điểm theo hướng dẫn tại đây

    Lần sửa cuối bởi hungvodich9490; 26/05/2012 lúc 23:12:35

  12. Đã có 15 thành viên nói lời cảm ơn tới hungvodich9490 cho bài viết này:


  13. #7
    Avatar của hungvodich9490
    hungvodich9490 đang ẩn Trưởng Nhóm Dịch
    Tham gia ngày
    Jun 2011
    Bài gửi
    1.202
    Sử Thượng Tối Ngưu Phò mã Gia
    Tác giả: Nã Cát Ma
    Chương 7: Ai là hung thủ
    Nguồn dịch: Nhóm dịch hungvodich9490 - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: qidian.com



    Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
    Xin lỗi, bạn không đủ điểm để đọc bài viết này. Vui lòng nạp điểm theo hướng dẫn tại đây

    Lần sửa cuối bởi hungvodich9490; 26/05/2012 lúc 23:13:03

  14. Đã có 15 thành viên nói lời cảm ơn tới hungvodich9490 cho bài viết này:


  15. #8
    Avatar của hungvodich9490
    hungvodich9490 đang ẩn Trưởng Nhóm Dịch
    Tham gia ngày
    Jun 2011
    Bài gửi
    1.202
    Sử Thượng Tối Ngưu Phò mã Gia
    Tác giả: Nã Cát Ma
    Chương 8: Bạch Ngọc Đường
    Nguồn dịch: Nhóm dịch hungvodich9490 - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: qidian.com



    Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
    Xin lỗi, bạn không đủ điểm để đọc bài viết này. Vui lòng nạp điểm theo hướng dẫn tại đây

    Lần sửa cuối bởi hungvodich9490; 27/05/2012 lúc 09:15:50

  16. Đã có 14 thành viên nói lời cảm ơn tới hungvodich9490 cho bài viết này:


  17. #9
    Avatar của hungvodich9490
    hungvodich9490 đang ẩn Trưởng Nhóm Dịch
    Tham gia ngày
    Jun 2011
    Bài gửi
    1.202
    Sử Thượng Tối Ngưu Phò mã Gia
    Tác giả: Nã Cát Ma
    Chương 9: Người trong thùng rượu
    Nguồn dịch: Nhóm dịch hungvodich9490 - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: qidian.com




    Ngày mai, Trương Long và Triệu Hổ tiếp tục đuổi theo hung phạm, Bạch Ngọc Đường tiếp tục chơi trò mèo đuổi chuột, chính mình thành thành thật thật mở quán, không lẫn lộn cùng bọn họ.

    Tâm thần rất loạn, nhưng lăn qua lăn lại cũng ngủ mất, đợi Trần Nguyên tỉnh lại, mặt trời vừa mới xuất hiện, Trần Nguyên đẩy cửa phòng, hít một hơi không khí mới mẻ, chứng kiến chưởng quầy cũng vừa vừa bắt đầu lau bàn, lập tức cười nói: "Lão bản dậy sớm quá! Những chuyện này để cho ta tới làm đi."

    Nói xong liền đoạt lấy khăn lau.

    Dương chưởng quỹ nhìn hắn một cái, cũng mang dáng tươi cười nói: "Tiệm rượu kia hôm nay sẽ là của ngươi rồi, tiền thuê mỗi tháng mươi lượng bạc, thế nào?"

    Trần Nguyên ngẩng đầu nhìn hắn một cái: "Chưởng quầy, ngươi giết người à? Một tháng mươi lượng bạc, đều đủ thuê cả khách điếm này của ngươi!"

    Dương chưởng quỹ cười hắc hắc: "Mươi lượng bạc cho người khác thuê là mắc, nhưng cho Trần công tử ngươi thuê, ta còn nghĩ mình bị tổn thất nặng đó!"

    Trần Nguyên vừa lau cái bàn, thân thể tiến đến trước mặt chưởng quầy: "Trên đường, phòng ở lớn như quán rượu của ngài, một tháng tiền thuê chỉ hai ba lượng, ngài thu ta mười lượng, không phải quá đắt sao?"

    Dương chưởng quỹ cũng không dong dài cùng hắn, trong chớp mắt đã trở lại quầy: "Ngươi thích thuê thì thuê! Việc đầu tiên phải nói trước rồi, nếu ngươi không thuê, cũng không phải là ta nói, không tính toán gì hết."

    Trần Nguyên tranh thủ chạy tới quầy hàng, duỗi ba ngón tay ra: "Ta cho ngài giá thị trường cao nhất, ba lượng!"

    Dương chưởng quỹ nhìn ba đầu ngón tay hắn, chính mình đưa toàn bộ tay phải ra ngoài, đặt ở bên cạnh ba ngón tay Trần Nguyên: "Tám lượng."

    Trần Nguyên thu hồi ba ngón tay, đè ngón út Dương chưởng quỹ xuống.

    Dương chưởng quỹ dùng một tay đẩy tay Trần Nguyên ra, cái ngón út kia lại bắn đi ra: "Thấp nhất số này."

    Trần Nguyên suy nghĩ một chút, cuối cùng một dậm chân: "Được, năm lượng thì năm lượng!"

    Chưởng quầy gật đầu, cúi đầu lấy một tờ giấy trắng ra, dùng bút lông nhúng mực nước, múa bút thành văn, đồng thời nói: "Đầu tiên phải nói trước, tiền thuê nhà cuối tháng giao nộp, nếu kéo dài một ngày, thu ba phần tiền lãi. Một tháng không đến, như thu một tháng nữa, ngươi chuyển cho người khác, phải được sự đồng ý của ta, nói miệng không bằng chứng, viết biên nhận! Đến đây, điểm chỉ đi!"

    Trên tờ giấy trắng đã viết xong khế ước, chưởng quầy đẩy khế ước đến Trần Nguyên trước mặt, Trần Nguyên nhìn một chút, lắc đầu: "Có lẽ là ký tên thôi, cái điểm chỉ này làm ta có cảm giác bán mình cho ngươi."

    Dương chưởng quỹ lập tức đưa bút lông đến: "Tùy ngươi ."

    Trần Nguyên nhìn Dương chưởng quỹ: "Chưởng quầy, có thể lại cho ta mượn một ít tiền vốn hay không? Trên người của ta chỉ có bảy tiền, ngay cả một vạc rượu cũng không mua được."

    Dương chưởng quỹ cười ha ha một tiếng: "Cho ngươi mượn tiền vốn, không có vấn đề, chỉ là hiện tại không được, chờ giữa trưa ta tính toán xong rồi nói sau."

    Trần Nguyên một vỗ bàn: "Ta đây không phải vội vã đưa rượu cho Tân Nhạc lâu sao? Ngài yên tâm, rượu đưa qua, ta lập tức trả tiền cho ngài!"

    Trần Nguyên ngày hôm qua đã nghĩ rất rõ ràng, chỉ cần buổi sáng mình đưa vạc rượu cho Tân Nhạc lâu, lại có thể lợi nhuận một lượng bạc, phối hợp bảy tiền chính mình lợi nhuận ngày hôm qua, có thể một lần nữa làm sinh ý quán rượu. Cái bàn cao cao kia nhất định phải có, như vậy mới có thể để cho khách hàng không có cảm giác xa cách, lại để cho con mắt khách hàng có thể nhìn thấy mình mua rượu như thế nào, gia tăng cảm giác tín nhiệm của khách hàng đối với chính mình.

    Mặt khác, còn muốn kiếm một ít cái ghế đến đặt ở cửa ra vào, cho những người không vội về nhà kia nghỉ ngơi một chút, tốt nhất là thương lượng một chút cùng thằng lùn bán đồ ăn đối diện kia, đưa toàn bộ thức ăn của hắn sang cho chính mình bán.

    Về phần mua rượu mà nói, mình có thể đi thuê xe ở phía trong tác phường, thời gian hai ngày, chính mình đi ba chuyến, tiểu nhị tác phường nên bớt tiền cho mình.

    Tất cả ý định đều đã có, lấy vạc rượu kia làm tiền vốn.

    Trần Nguyên tại Biện Kinh không có người quen biết, Trần Thế Mỹ cũng không có, tất cả mọi việc, hắn chỉ có thể nghĩ cách từ trên người Dương chưởng quỹ.

    Nhìn bộ dạng Dương chưởng quỹ rất quyết liệt, Trần Nguyên có chút nóng vội.

    Hắn không có thời gian bày vẻ khốn khổ cùng chưởng quầy, Sài Dương bảo cho mình sáng sớm đưa rượu đi, tự nhiên là càng sớm càng tốt.

    Ngay tại thời điểm Trần Nguyên khó xử, bỗng nhiên cảm giác có người kéo quần áo mình ở phía sau, hắn còn chưa kịp quay đầu lại, thanh âm Lăng Hoa liền vang lên ở bên cạnh hắn, không phải nói chuyện với hắn.

    Lăng Hoa lại nhẹ nhàng kéo quần áo Trần Nguyên một chút, Trần Nguyên biết rõ, nàng có khả năng có lời gì muốn nói với chính mình, chỉ là không tiện để cho phụ thân nàng nghe thấy.

    Lăng Hoa nói với Dương chưởng quỹ: "Phụ thân, tiền thế chấp ba gian phòng ốc phía tây vẫn còn trên quầy, có thể có người đến đòi hay không?"

    Dương chưởng quỹ khoát tay chặn lại: "Tiền thế chấp đã đặt, gian phòng không lấy, mặc kệ có người hay không có người, người ta đã trả tiền, ta liền đem giữ lại phòng ở cho người ta, thẳng đến lúc sử dụng hết tiền thuê nhà."

    Lăng Hoa gật đầu: "Cái gian phòng kia cần quét dọn hay không?"

    Dương chưởng quỹ nghĩ chốc lát, nói: "Mấy ngày nay không cần phải quét, ngày hôm qua quan gia đã nói rồi, sự tình chết người xảy ra, nếu như quan phủ lại đến xem xét, không tốt lắm."

    Lăng Hoa nói xong, trong chớp mắt đã rời đi, Trần Nguyên trông thấy ngón tay của nàng vẫy vẫy chính mình, ý bảo chính mình cùng đi qua, lập tức cũng giả bộ như quét dọn vệ sinh, đi theo đằng sau Lăng Hoa.

    Hai người chậm rãi thoát ra khỏi ánh mắt Dương chưởng quỹ, Lăng Hoa bỗng nhiên quay đầu lại, đặt một cái bọc ở trong tay Trần Nguyên, Trần Nguyên ước lượng một chút, là bạc, chừng năm lượng.

    Lăng Hoa cúi đầu, một câu cũng không nhiều lời, giống như có chút sợ hãi nói chuyện cùng Trần Nguyên.

    Trần Nguyên vốn là sửng sốt một chút, tiếp theo cười nói: "Cảm ơn Lăng Hoa muội tử! Ngươi yên tâm, đợi thời điểm cuối tháng, ta trả lại ngươi gấp bội."

    Lăng Hoa không nói chuyện, đầu chỉ gật hai cái, còn thấp hơn so với vừa rồi.

    Trần Nguyên nói ra: "Như vậy đi, ta tới viết biên lai mượn đồ cho ngươi."

    Lăng Hoa lắc đầu, rốt cục dùng thanh âm rất nhỏ nói ra: "Trần đại ca, ta tin tưởng ngươi."

    Nói chuyện cùng Trần Nguyên thật sự là một chuyện rất kinh khủng sao? Tiểu nha đầu mới nói một câu này, cả người bỗng nhiên chạy đi trong chớp mắt.

    Như thế lại làm cho Trần Nguyên có chút ngoài ý muốn, cầm cái túi bạc kia, sửng sốt một lúc, sau đó mới để vào trong ngực, hiện tại, tất cả kế hoạch của hắn đã có thể áp dụng.

    Diện tích quán rượu kỳ thật không nhỏ, khoảng hơn 20 m2, bố cục không phải rất hợp lý, quầy hàng kia chiếm rất nhiều vị trí, hơn nữa vạc rượu và những bầu rượu kia, toàn bộ bày trên mặt đất, rất chiếm dụng không gian, người ở bên trong đi lại cũng không được thuận tiện.

    Trần Nguyên tìm mấy công tượng đến, đóng mấy tấm ván gỗ trên vách tường, chuyên môn để chút ít bầu rượu chén rượu và các loại dụng cụ pha rượu.

    Sau đó đập phá quầy hàng, để mấy cái ghế vào.

    Những việc này đều do công tượng làm, hiện tại Trần Nguyên phải đi đưa rượu cho Tân Nhạc lâu, sớm đi một chút, có thể không cần xe ngựa, dọc theo đường còn xem xem có thể tìm được khách hàng như Tân Nhạc lâu hay không.

    Tân Nhạc lâu hiển nhiên cũng là quán rượu mở cửa tương đối sớm, thời điểm Trần Nguyên kéo rượu tới cửa, mấy tiểu nhị đang quét dọn.

    Rất thuận lợi đưa hàng cho bọn hắn, quán rượu lớn như Tân Nhạc lâu tự nhiên không thiếu tiền thưởng cho Trần Nguyên.

    Hắn tin tưởng mình cho dù không đi khảo thi trạng nguyên cũng có thể cuộc sống phi thường hạnh phúc, chỉ là, hắn thật có thể thoát khỏi quỹ tích vận mệnh hay không?

    Hắn đi vào Đại Tống, rốt cuộc chính là đi con đường Trần Nguyên, hay là y nguyên men theo bước chân Trần Thế Mỹ?

    Vừa mới đi xa một chút, bỗng nhiên nghe thấy một hồi tiếng bước chân ầm ĩ, Trần Nguyên ngẩng đầu nhìn lên, lại là một đội Bộ khoái chạy vội đến.

    Hắn vội vàng kéo xe sang ven đường, chờ đợi những này các đại gia đi qua mới lại đi tiếp.

    Dẫn đội rõ ràng là Triệu Hổ, Trần Nguyên rất là phiền muộn, hắn không muốn tiếp xúc cùng người bên cạnh Bao Chửng, nhưng vì cái gì đi ở trên đường cái đều có thể đụng bọn họ?

    Triệu Hổ hiển nhiên cũng nhìn thấy Trần Nguyên, dừng lại nói: "Này, Trần, Trần, kia…….!"

    Trần Nguyên vội vàng thả xe đẩy, nói: "Tiểu sinh Trần Thế Mỹ."

    Triệu Hổ gật đầu: "Ngươi tới nơi này làm gì?"

    Trần Nguyên trả lời: "Tiểu sinh vừa mới đi Tân Nhạc lâu đưa rượu, hiện tại chở thùng không đêm qua về."

    Triệu Hổ đi tới, nhìn thùng rượu kia: "Bên trong không giấu người chứ?"

    Trần Nguyên cười ha ha một tiếng, sải bước đến trên xe, mở mở nắp thùng ra: "Ở đâu có thể giấu người? Quan gia đi lên nhìn một chút xem."

    Vừa mới mở nắp thùng ra, Trần Nguyên lập tức ngây người, hắn phát hiện rượu trong thùng thật sự có một người!

    Chuẩn xác mà nói, hắn chỉ nhìn thấy một đầu người!

    Lần sửa cuối bởi hungvodich9490; 27/05/2012 lúc 13:56:56

  18. Đã có 14 thành viên nói lời cảm ơn tới hungvodich9490 cho bài viết này:


  19. #10
    Avatar của hungvodich9490
    hungvodich9490 đang ẩn Trưởng Nhóm Dịch
    Tham gia ngày
    Jun 2011
    Bài gửi
    1.202
    Sử Thượng Tối Ngưu Phò mã Gia
    Tác giả: Nã Cát Ma
    Chương 10: Suýt bị lộ
    Nguồn dịch: Nhóm dịch hungvodich9490 - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: qidian.com




    Trần Nguyên bị sợ hãi, thiếu chút nữa lớn tiếng kêu lên, chỉ là, trong giây lát nghĩ đến, nếu người này là nghi phạm Triệu Hổ đang muốn tìm, lại để cho Triệu Hổ phát hiện, người đó trốn ở trong xe đẩy của chính mình, chẳng phải là không thể nói rõ ràng?

    Cũng may con mắt Triệu Hổ lúc này đang nhìn vị trí đầu phố, không chú ý ánh mắt Trần Nguyên biến hóa, nói: "Hôm qua, nàng kia bị ngươi vạch trần, buổi tối lại lộ tung tích, nàng đánh nửa canh giờ cùng một người bịt mặt tại trước phủ thái sư, thời điểm chúng ta đuổi tới, trên mặt đất chỉ có một quán vết máu, chắc là có người bị thương."

    Trần Nguyên kinh hãi lạnh mình, chậm rãi đậy cái nắp lên, nhảy xuống khỏi xe, chỉ muốn nhanh rời đi: "Quan gia yên tâm, nếu như ta phát hiện người khả nghi, tất nhiên sẽ bẩm báo cho quan gia."

    Triệu Hổ lúc này mới quay đầu nhìn hắn một cái, Trần Nguyên rất cung kính cúi đầu, lại làm cho Triệu Hổ không thấy sắc mặt hiện tại của hắn.

    Hắn chưa từng trải qua chuyện như vậy, mặc dù không có gương, nhưng là Trần Nguyên dám khẳng định sắc mặt chính mình hiện tại thật sự không dễ nhìn.

    Triệu Hổ vỗ vỗ bả vai Trần Nguyên: "Nàng kia đêm qua bắn ngươi một phi tiêu, hiển nhiên ghi hận trong lòng, chính ngươi cũng phải cẩn thận."

    Trần Nguyên đáp: "Vâng, đa tạ quan gia quan tâm."

    Triệu Hổ lại nói vài câu, lúc này mới mang theo Bộ khoái khác tiếp tục tìm tòi, ngược lại, trong thùng rượu của Trần Nguyên, hắn lại không xem xét.

    Thẳng đến thân ảnh một Bộ khoái cuối cùng biến mất trong tầm mắt của mình, Trần Nguyên mới thở ra một hơi, ngẩng đầu lên, lau lau mồ hôi trên trán, nhỏ giọng nói: "Ai nha, làm ta sợ muốn chết."

    Rốt cuộc người ở bên trong thùng rượu này là ai? Trần Nguyên nhìn chung quanh không có mấy người người đi đường, đẩy xe vào trong một hẻm nhỏ, lại xem xét mọi nơi, xác định an toàn mới dám mở thùng nắp lần ra nữa.

    Nhìn qua là một cái đầu, đầu tóc rối bời, che cả bộ mặt, vô pháp phân biệt tuổi và giới tính.

    Lại mở ra một ít, cuối cùng là nhìn thấy cả người.

    Người nọ rúc vào thùng, dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, ngực còn có chút nổi lên, hiển nhiên là nữ tử.

    Môt cây đoản kiếm rơi vào trong tay, bắt đầu từ vai có một vết thương, một mực vạch đến cánh tay phải, tổn thương vô cùng sâu, Trần Nguyên thậm chí có thể nhìn thấy xương cốt màu trắng.

    Đáy thùng rượu đều là máu tươi, cũng khá tốt, cái thùng này là đựng rượu, nếu là những thùng khác, sớm đã rò rỉ vết máu.

    Trần Nguyên vén đầu tóc rối bời kia ra, rốt cục đã nhận biết, người này là nữ nhân đêm qua bắn một tiêu vào mình.

    Cả mặt nữ tử tái nhợt dị thường, Trần Nguyên dụng tay đặt ở động mạch cổ nàng, còn có thể cảm giác được mạch nhảy lên.

    Làm sao bây giờ?

    Trần Nguyên khẽ cắn răng, quyết định đẩy nữ tử này ra ngoài, ném ở ven đường, về phần về sau là bị Bộ khoái bắt, bị cừu gia giết, hay được người hảo tâm cứu, không cần quan tâm, chỉ cần mình không sao là được.

    Duỗi hai cánh tay ra, muốn lôi nàng kia ra ngoài: "Đại tỷ, ngươi chết thì chết, đừng chết tại trong thùng rượu, như vậy về sau sinh ý của ta không dễ làm đâu!"

    Vừa kéo dài tới một nửa, đầu ngõ lại bỗng nhiên xuất hiện hai Bộ khoái, hai Bộ khoái kia trông thấy Trần Nguyên, lập tức hô: "Này, làm gì đó?"

    Trần Nguyên hoảng hốt một hồi, vội làm nhét nàng kia vào trong thùng: "Ta, ta, ta lau thùng, ta lau thùng rượu!"

    Hai cái Bộ khoái liếc mắt nhìn nhau, tay cầm chuôi đao, chậm rãi đi tới hướng Trần Nguyên.

    Hiển nhiên, Trần Nguyên tìm lý do này thật là ngu ngốc, trong ngõ nhỏ này, ngay cả giếng nước đều không có, trên tay ngươi ngay cái khăn lau đều không có, ngươi lau thùng làm gì!

    "Xuống! Dựa vào tường bên cạnh đứng vững!" Hai Bộ khoái chậm rãi tới gần.

    Cả khuôn mặt Trần Nguyên đều biến hình rồi, chậm rãi rời khỏi xe: "Hai vị quan gia, ta thật sự không có chuyện gì! Ta chính là một người bán rượu, buổi sáng hôm nay vừa khai trương, ta cũng không biết gì! Thật sự, ta thật sự không biết!"

    Hắn cơ hồ đều muốn khóc lên, nhưng thần sắc hai Bộ khoái kia lại nghiêm trọng: "Dựa vào tường! Ngồi xổm xuống! Không nên lộn xộn!"

    Đối mặt cương đao sáng loáng, Trần Nguyên phi thường tự giác, cả người ngồi chồm hổm xuống.

    Một Bộ khoái đi về hướng Trần Nguyên, tên còn lại lại đi đến hướng thùng rượu kia.

    Mắt thấy Bộ khoái kia đã muốn đạp một chân trên xe, chỉ cần dùng lực là có thể đi lên trông thấy nữ tử trong thùng rượu kia.

    Vừa lúc đó, trên đường lại bỗng nhiên truyền đến một hồi tiếng đánh nhau kịch liệt, binh khí thanh thúy đánh vang vọng cả con đường.

    "Các huynh đệ! Vây lên! Đừng để cho hắn chạy!"

    Tiếng la lại làm cho hai Bộ khoái đều sửng sốt một chút, Trần Nguyên cũng ngây ngẩn cả người.

    Tiếp theo, một hắc y nhân mạnh mẽ nhảy vào trong hẻm nhỏ, đằng sau, vài Bộ khoái đuổi theo, hai Bộ khoái kia chẳng quan tâm Trần Nguyên nữa, song song đứng chung một chỗ, rút đao nghênh đón.

    Hắc y nhân kia hiển nhiên không nghĩ tới trong cái ngõ nhỏ này còn có hai Bộ khoái, bỗng chốc bị cuốn lấy, muốn thoát khỏi không phải dễ dàng.

    Trần Nguyên thấy bọn Bộ khoái và Hắc y nhân đánh nhau khó phân thắng bại, cũng không cố hơn được, nâng nắp thùng, nhanh chân đẩy đến một cái cửa ra hướng khác.

    Chạy trước rồi nói sau, cho dù tình huống về sau không xong, so với bị Bộ khoái bắt lấy, ở phía trong thùng rượu giấu một nghi phạm sắp chết nhanh vẫn tốt hơn rất nhiều chứ?

    Tiếng đánh nhau dần dần xa, Trần Nguyên đã mệt mỏi, đầu đầy mồ hôi, nhưng hắn y nguyên không dám dừng lại, một hơi chạy về khách điếm, Trần Nguyên hô một công tượng đang giúp chính mình sửa quầy hàng qua: "Đại ca, giúp ta, giúp ta mang cái thùng rượu này lên phòng ta được không?"

    Công tượng nhìn một chút: "Là đầy thùng à?"

    Trần Nguyên thuận miệng đáp: "Không , à không, đầy thùng."

    Công tượng gọi một đồng bọn khác đến: "Đầy thùng một mình ta không bê được, đến đây, ba người chúng ta cùng nhau đưa lên."

    Thùng rượu được chuyển vào gian phòng Trần Nguyên, đám công tượng tiếp tục làm việc, bọn hắn nói cho Trần Nguyên, buổi trưa, cả công trình có thể hoàn thiện, không thể chậm trễ sinh ý buổi chiều.

    Trần Nguyên căn bản không nghe thấy bọn hắn nói cái gì, vào gian phòng, về sau liền an vị tại trên giường của mình, con mắt nhìn chằm chằm vào cái thùng rượu lớn kia, cũng không đi mở cái nắp ra, trong nội tâm bối rối từng đợt: "Làm sao bây giờ? Ta nên làm cái gì bây giờ?"

    Hắn chỉ là một thương gia, đời trước chỉ biết buôn bán, đời này cũng chỉ muốn làm mua bán.

    Bỗng nhiên có một "tội phạm truy nã" sắp chết sống ở phía trong gian phòng của mình, hắn thực sự không biết mình nên xử lý như thế nào.

    Lưu nàng lại? Đây không phải là tự tìm phiền toái sao!

    Báo quan?

    Nếu đi báo, chính mình sáng sớm đi đưa rượu, sau đó lại cầm thùng rượu không về, ai biết ở phía trong thùng rượu có nằm một tội phạm truy nã, thật sự trùng hợp hả? Ai tin đây?

    Trần Nguyên phát ngốc một hồi, đột nhiên một cỗ ác niệm bay lên: "Không được, ta dứt khoát giết nàng! Sau đó đưa ra ngoài, ai biết là ta giết?"

    Nghĩ lại, lại là tưởng tượng, nàng tổn thương nặng như vậy, nói không chừng hiện tại đã chết rồi? Nếu như thật sự đã chết rồi, chính mình phải nghĩ biện pháp đưa nàng ra mới được.

    Trần Nguyên hít thật sâu hai hơi, vững vàng tâm tình chính mình một tý, sau đó chậm rãi đứng lên, đi đến bên cạnh thùng rượu, lại từ từ mở cái nắp ra.

    Nữ tử bên trong vẫn nằm đó, Trần Nguyên lại sờ động mạch cổ nàng một chút, còn sống.

    Làm sao bây giờ? Thật sự giết nàng sao?

    Trần Nguyên cầm lấy đoản kiếm dưới thùng, bỗng nhiên cảm giác tay mình run phi thường lợi hại, thì ra, giết người cũng là phải có dũng khí rất lớn.

    Trần Nguyên khoa tay múa chân vài cái, thủy chung không có cách nào ra tay.

    "Ta nhắm mắt lại, một kiếm đưa qua là được."

    Hắn chăm chú nhắm con mắt lại, không dám liếc nhìn nàng kia, tay nắm lấy đoản kiếm chậm rãi với tới trước mặt.
    Lần sửa cuối bởi hungvodich9490; 27/05/2012 lúc 13:57:52

  20. Đã có 13 thành viên nói lời cảm ơn tới hungvodich9490 cho bài viết này:


Trang 1/93 1231151 ... CuốiCuối

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •  
Khung Upload nhanh