QUYỀN MƯU QUAN TRƯỜNG (tuyệt phẩm quan trường)

Trang 1/21 12311 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 201

Chủ đề: QUYỀN MƯU QUAN TRƯỜNG (tuyệt phẩm quan trường)

  1. #1
    Tham gia ngày
    May 2011
    Bài gửi
    5.816

    Thumbs up QUYỀN MƯU QUAN TRƯỜNG (tuyệt phẩm quan trường)




    QUYỀN MƯU QUAN TRƯỜNG
    Tác giả: CHỬ TỬU ĐƯƠNG NIÊN
    Nhóm dịch Masta4ever - http://metruyen.com/
    Biên tập: http://metruyen.com/
    Nguồn truyện: bokon.net



    Giới thiệu:

    Nội dung:
    Trịnh Vi Dân là một đại đội trưởng bộ đội đặc chủng, vì gánh tiếng oan cho người khác mà phải chuyển nghề về địa phương. Đáng lý ra hắn được sắp xếp làm nhân viên phòng hồ sơ ở huyện thành, thế nhưng vì có quan hệ tình yêu từ trước đó với bạn gái của Tần Tôn con trai phó chủ tịch thường vụ huyện Tần Thủ Quốc mà bị điều xuống thị trấn Ngọc Lĩnh nghèo nàn lạc hậu.

    Khi Trịnh Vi Dân xuống thị trấn Ngọc Lĩnh báo danh vì đánh đám lưu manh để lấy lại tiền mà lọt vào trong mắt chủ tịch Cao Bằng Hải, được Cao Bằng Hải chú định sẽ là người gánh vác trọng trách sửa trị trật tự trị an thị trấn Ngọc Lĩnh. Thế nhưng bí thư thị trấn Ngọc Lĩnh Trương Mậu Tùng là bạn học hơn nữa còn mang ơn phó chủ tịch Tần Thủ Quốc, hắn thề sẽ ép cho Trịnh Vi Dân không thể ngóc đầu lên được.

    Cùng đọc Quyền Mưu Quan Trường để đi theo bước tiến vượt chông gai và đạt được quyền lực đỉnh cao của Trịnh Vi Dân.

    Truyện sẽ được post ít nhất 5p một ngày!




  2. Đã có 4 thành viên nói lời cảm ơn tới DuyenKiep cho bài viết này:


  3. #2
    Tham gia ngày
    May 2011
    Bài gửi
    5.816
    QUYỀN MƯU QUAN TRƯỜNG
    Tác giả: Chử Tửu Đương Niên
    Chương 1: Xe khách từ tỉnh thành.
    Nguồn dịch: Nhóm dịch Masta4ever - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: bokon.net


    [CHARGE=0]
    Giữa hè tháng bảy nắng gay gắt như lửa, lúc này thành phố Giang Châu càng giống như một cái lồng hấp, dòng xe cộ chạy qua lại đông đúc càng phản chiếu ánh sáng, chỉ cần đưa mắt nhìn qua sẽ thấy vài bức tranh ngôi sao quảng cáo khổng lồ ở trên những ngôi nhà cao tầng, tất cả biểu hiện sự phồn hoa khí phách. Mọi người đi lại như mắc cửi trên đường phố, mỗi người đều có giấc mộng của mình, đều hối hả đi làm việc của mình.

    Lúc này có một người thanh niên cắt tóc ngắn đeo ba lô quân dụng đang cố gắng đi xuyên qua dòng người đông đúc.

    Người thanh niên kia đi lại ngẩng đầu ưỡn ngực, ánh mắt kiên định chăm chú nhìn về phía trước giống như đang đi hành quan, bước tiến rất đều đặn, đang đi về phía bến xe khách thành phố Giang Châu. Hắn chợt dừng lại nhìn đồng hồ đeo tay, sau đó nhịp bước càng thêm nhanh hơn.

    Buổi chiều còn có một chuyến xe khách cuối cùng đi thành phố Tần Đường, lúc này chỉ còn mười phút nữa là đến thời gian xuất phát, thế nên hắn cần phải đến bến xe trước khi xe xuất phát, nếu không sẽ phải ở lại Giang Châu một đêm, chỉ sợ ngày mai sẽ khó thể nào gặp mặt lãnh đạo giải quyết chuyện chuyển nghề.

    Trịnh Vi Dân vừa đi vừa thầm nghĩ, nếu như lần này không bắt được xe, hắn quyết định sẽ bỏ ra vài trăm đồng để bắt taxi đi về nhà. Đây là thói quen của hắn từ khi còn là bộ đội đặc chủng, làm việc thường cực kỳ cố chấp, quý trọng thời gian như tính mạng. Hắn muốn cho lãnh đạo địa phương có ấn tượng tốt, vì sau này hắn sẽ là cán bộ địa phương, một phần của hệ thống quan trường địa phương. Hiện tại cuộc sống của hắn trong quân ngũ đã kết thúc, mặc dù vẫn còn lưu luyến nhưng hắn vẫn phải đi về phía trước.

    Một chiếc xe khách đang dừng trong bãi đậu xe của bến xe, tài xế đưa mắt nhìn đồng hồ, sau đó mở khóa, khẽ nhấn chân ga, xe chậm rãi lui ngược ra ngoài.

    Trịnh Vi Dân xông ào vào trong bến xe, hắn nhìn qua cửa thủy tinh và thấy xe khách đi đến thành phố Tần Đường đã khởi động, thế là không khỏi la lớn:
    - Bác tài, chờ một chút.

    Thế nhưng lái xe khách bên kia giống như không nghe thấy tiếng kêu của Trịnh Vi Dân, vẫn tiếp tục lái xe đi.

    Lúc này đã không còn kịp để mua vé, thế là Trịnh Vi Dân vội vàng chạy vào.

    - Làm gì vậy? Mua vé đi đã!
    Một người phụ nữ trung niên mặc chế phục ngắn tay màu trắng, trên cổ có đeo thẻ nhân viên chợt hung hăng cản đường Trịnh Vi Dân, sau đó nàng rống lớn lên.

    - Thật xin lỗi, đồng chí, xe đã chạy rồi, làm phiền chị mua vé giúp tôi.
    Trịnh Vi Dân nhanh chóng lấy hai trăm đồng từ trong túi áo ra nhét vào trong tay người phụ nữ trung niên.

    Không chờ người phụ nữ này tiếp tục lên tiếng, Trịnh Vi Dân đã chống tay lên cây inox rồi khẽ dùng sức, cả người bay qua lan can rất nhẹ nhàng.

    - Hừ, cậu kia cũng quá ghê gớm, lan can cao như vậy mà chỉ cần chống một tay là bay qua rồi.
    Một người thanh niên đang ngồi đối diện với bạn mình chờ xe ở phía bên kia chợt nói:
    - Nhìn khí chất và hình thể của anh ấy, nếu không phải quân nhân thì cũng là vệ sĩ.

    Người phụ nữ trung niên nhìn chiếc xe đang chạy đi, trên mặt chợt lộ ra nụ cười khó có được, hai tay kéo thẳng từng tờ tiền trong tay, sau đó soi ngoài ánh sáng.

    "Rất tốt, đó là tiền thật, không phải là tiền giả!"
    Sau đó người phụ nữ trung niên giả vờ đi về phía phòng bán vé, thế nhưng thừa dịp đi đến một góc khuất không có người nào chú ý, nàng nhanh chóng nhét tiền vào trong túi của mình.

    Vì đây là chuyến xe cuối cùng để đi đến thành phố Tần Đường, mọi người đều muốn đi về nhà, thế nên trên xe có rất nhiều người, căn bản đã gần đầy người.

    Trịnh Vi Dân tìm một vị trí cuối cùng gần bên cạnh cửa sổ để ngồi xuống. Vì trước đó hắn đã đi xe lửa hơn chục tiếng, một đường phong trần mệt mỏi còn chưa được chợp mắt, hắn cảm thấy khá mệt mỏi, thế nên dứt khoát dựa lưng lên ghế để ngủ.

    Khi xe chạy ra khỏi cổng chính của bến xe thì có ba tên thanh niên giống như công nhân mỗi người cầm theo một túi đan đứng bên đường đón xe, gương mặt của bọn họ có chút lo lắng, nhìn qua giống như rất muốn bắt xe để về thành phố Tần Đường.

    Lái xe đã đi ra ngoài làm việc nhiều năm, hiểu rất rõ nổi khổ của nông dân, thế là hắn mạo hiểm bị phạt tiền và tịch thu bằng lái mà dừng lại mở cửa xe, sau đó lên tiếng thúc giục:
    - Mau lên xe đi, nếu như bị cảnh sát phát hiện thì rất phiền toái.

    Ba người thanh niên nhanh chóng lên xe, động tác gọn gàng và bề ngoài phúc hậu giống như có vài phần không tương xứng. Một người thanh niên cao hơn mét tám trong số ba người chợt dùng giọng không chút biểu cảm nói với lái xe:
    - Cám ơn.

    Giọng điệu của người thanh niên này thật sự lạnh lẽo như từ trong hầm băng truyền ra.

    Xe tiếp tục chạy về phía trước, ba người thanh niên cũng không vội tìm chỗ ngồi, bọn họ chậm rãi quét mắt khắp một lượt giống như đang đánh giá hành khách hoặc tìm chỗ chống. Ánh mắt của đám thanh niên nhanh chóng đảo qua tình huống trên xe một lần, ngay sau đó trong ánh mắt lóe lên vài phần tham lam.

    Cách chỗ ngồi của Trịnh Vi Dân hai dãy ghế có hai cô gái, bọn họ nói tiếng phổ thông, bộ dạng thanh xuân xinh đẹp, toàn thân đầy vẻ bồng bột phấn chấn, xem ra đó là hai cô gái sinh viên được nghỉ hè về quê.

    Hai cô gái vừa nói vừa cười, sau đó còn chọc ghẹo lẫn nhau, biểu hiện thân mật khăng khí giống như hai chị em. Trong xã hội đầy xô bồ thế này được thấy tình hữu nghị thuần khiết giữa người và người như vậy làm cho hành khách trong xe rất hâm mộ, bầu không khí trò chuyện cũng lây nhiễm sang các hành khách khác, bọn họ cũng quay sang thăm hỏi người ngồi bên cạnh, thế là bầu không khí trong xe vui vẻ hơn rất nhiều.

    Trên xe phần lớn là phụ nữ, chỉ có mười một người đàn ông, ngoài Trịnh Vi Dân cùng ba tên thanh niên vừa lên xe thì những người đàn ông còn lại đều đã là bốn năm mươi tổi, cơ thể gầy gò hoặc rất mập mạp. Căn cứ vào bộ dạng vì khí chất của bọn họ thì thấy không giống như công nông dân, có lẽ đây là những người kinh doanh buôn bán ở thành phố.

    Ba tên thanh niên bên kia đưa mắt nhìn nhau, biểu hiện rất đắc ý.

    Xe khách chạy một giờ thì ra khỏi thành phố đến vùng ngoại thành, bầu không khí trong xe dần hạ nhiệt theo tình huống các hành khách không còn nói chuyện với nhau, lúc này ai cũng mệt mỏi cũng muốn nằm nghỉ một lát, thế nên không gian dần an tĩnh trở lại.

    Khi xe khách đi qua trạm thu phí thì phải giảm tốc độ đi chậm lại, Trịnh Vi Dân đang dựa đầu ngủ trên ghế chợt bừng tỉnh. Hắn mơ hồ mở to mắt, chợt thấy ba tên thanh niên đang xách theo ba chiếc túi đang đứng ở lối đi, đám người này lén đưa mắt quan sát hành khách, ánh mắt cay nghiệt và lạnh lùng.

    Trịnh Vi Dân làm đại đội trưởng bộ đội đặc chủng, đã nhiều lần tham gia bảo vệ nguyên thủ quốc gia, cũng nhiều lần nhận nhiệm vụ chiến đấu ác liệt, hiểu rõ các sự kiện bạo lực, thế nên tự tạo ra cho mình tính mẫn cảm nghề nghiệp, rất có năng lực phân biệt các tình huống và phần tử bạo lực.

    Ba tên thanh niên nhìn giống như công nông dân thế nhưng lại có khí chất tà ác, khí chất này lơ đãng mới bùng phát, nếu như không phải là người thường làm việc ác, căn bản khó thể có tình huống này.

    Đừng nói là một người có xuất thân đại đội trưởng như Trịnh Vi Dân, cho dù là người bình thường chỉ cần nhìn qua cũng có thể đoán được ba tên thanh niên kia không phải là công nông dân, rõ là một đám tội phạm bạo lực.

    Trịnh Vi Dân ý thức được tình huống nguy hiểm bao trùm xe khách, hắn cố gắng đề cao tinh thần, nhanh chóng quét mắt nhìn tình hình trong xe, tâm tình chợt trầm hẳn xuống. Ngoài hắn ra thì trên xe khó tìm ra được một người nào có thể phối hợp để chế phục ba tên thanh niên kia.

    "Làm sao bây giờ? Đám người kia có hung khí là gì? Động cơ và thủ đoạn của bọn họ là gì?"
    Trịnh Vi Dân căn bản không hiểu rõ ràng những thứ này, hắn tay không tấc sắt, hai tay không quyền, chỉ dựa vào phán đoán của mình và biết đối phương không phải là lưu manh bình thường, biết đâu đó là những phần tử cùng hung cực ác giết người không gớm tay?

    Trịnh Vi Dân là một quân nhân, đã trường kỳ tiếp nhận giáo dục tôn chỉ vì dân phục vụ, tinh thần này ngấm sâu vào trong xương tủy. Lúc này khi tính mạng và tài sản của nhân dân gặp nguy hiểm, hắn không thể nào bo bo giữ mình, nếu không sẽ vi phạm đạo đức nghề nghiệp, mất mặt quân nhân.

    Lúc này cho dù có nguy hiểm thì hắn cũng phải cố gắng bảo vệ tính mạng và tài sản của hành khách trên xe, Trịnh Vi Dân biết dựa vào thân thủ của mình đối đầu với ba tên thanh niên kia ở một không gian nhỏ hẹp như trên xe, hắn không thể nào thi triển được khả năng của mình. Trên xe chủ yếu là phụ nữ chân yếu tay mền, hắn phải làm sao để hóa giải nguy cơ này? Thật sự là một khảo nghiệm lớn với hắn.

    [/CHARGE]

    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!

  4. Đã có 5 thành viên nói lời cảm ơn tới DuyenKiep cho bài viết này:


  5. #3
    Tham gia ngày
    May 2011
    Bài gửi
    5.816
    QUYỀN MƯU QUAN TRƯỜNG
    Tác giả: Chử Tửu Đương Niên
    Chương 2: Bọn cướp rút dao.
    Nguồn dịch: Nhóm dịch Masta4ever - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: bokon.net


    [CHARGE=0]
    Khi xe khách càng rời xa nội thành thì hành khách trên xe bắt đầu dựa lưng lên ghế để ngủ nghỉ, cũng có người đang đọc báo, có người đang ngắm phong cảnh bên ngoài cửa sổ.

    Trịnh Vi Dân thấy hai cô gái ngồi ở phía trước cũng không còn nói chuyện nhiệt tình như lúc đầu nữa, chỉ nói câu được câu không mà thôi.

    Trịnh Vi Dân híp mắt quan sát hành động của ba tên thanh niên, chỉ thấy một tên khẽ đi về phía lái xe, một tên đứng bên cạnh cửa, một tên còn lại đi đến ngồi ở hàng ghế đầu.

    Trịnh Vi Dân nhanh chóng nghĩ đối sách, hắn định ra tay ngay bây giờ, thế nhưng sợ ba người kia chó cùng rứt dậu giết hại vô tội vạ. Dù sao thì lúc này đang ở trong xe, chính mình không dễ thi triển quyền cước, nếu như tình huống rối loạn và ba người kia ra tay hung ác thì mình khó thể nào khống chế được.

    Bây giờ chỉ có thể cố gắng khống chế tâm tình, xem tình hình sau này thế nào rồi xử sự theo hoàn cảnh. Hắn cần phải xem ba tên kia sẽ làm gì tiếp theo, bên trong túi của bọn họ có hung khí gì, mục đích của bọn họ là gì?

    Nếu như bọn họ chỉ đơn giản là cướp bóc thì sẽ tốt hơn, Trịnh Vi Dân đã sớm nghĩ ra đối sách để đảm bảo hành khách bình yên vô sự lại không bị tổn thất một đồng nào.

    Nếu như ba tên kia là phần tử khủng bố, mục đích lên xe là giết người, như vậy Trịnh Vi Dân sẽ quyết đoán lựa chọn hành động, hắn phải dùng tốc độ nhanh nhất để chế phục ba người kia, khi cần thiết phải hạ gục bọn họ. Tất nhiên trong quá trình này sẽ làm cho hành khách thương vong, đây là điều mà hắn không muốn được thấy, cũng cố gắng tránh xảy ra.

    Xe khách nhanh chóng đi đến một địa phương không nhà không người, ở bên cạnh còn có một con đường tránh.

    Đột nhiên ba tên thanh niên nhanh chóng mở túi lấy ra mỗi người một cây đao sáng loáng dài hơn năm mươi phân, bọn họ rống lớn:
    - Dừng xe lại, mau dừng lại, tất cả chúng mày đừng nhúc nhích, thằng nào động đậy tao chém chết.

    Trịnh Vi Dân ngồi ở hàng ghế cuối cùng, hắn lặng lẽ quan sát hành động của ba người kia, khi thấy bọn họ lấy hung khí ra thì hắn thầm nghĩ:
    "Khá tốt!"

    Ba người thanh niên kia không có súng, điều này không khỏi làm cho Trịnh Vi Dân thở ra một hơi, ít nhất thì ba tên kia căn bản không tạo nên uy hiếp gì quá lớn cho mình, phương diện an toàn của mình không là vấn đề.

    Lúc này trong xe đã rối loạn, đám đàn ông không dám lên tiếng, gương mặt cố gắng bảo trì sự tỉnh táo không mấy sợ hãi, thế nhưng nhịp tim rõ ràng đã nhanh hơn rất nhiều lần.

    Phụ nữ trên xe tỏ ra rất sợ hãi, gương mặt tái nhợt, toàn thân phát run, có vài người đã khóc. Một tên thanh niên chợt quát lớn với một người đang khóc:
    - Khóc cái gì? Khóc nữa ông chém chết luôn, câm miệng cho tao, đừng lên tiếng.

    Lái xe lúc này cảm thấy rất hối hận, mình mạo hiểm bị phạt tiền thu bằng để cho ba tên thanh niên kia lên xe, ai ngờ tình huống này lại xảy ra. Hắn lái xe năm sáu năm từng nghe qua tình huống này, thế nhưng chưa từng gặp bao giờ.

    Lái xe thấy ba tên thanh niên cầm đao trong tay thì không dám lên tiếng, hắn ngoan ngoãn nghe theo lời chỉ huy của tên thanh niên đang kề đao lên cổ mình, nhanh chóng bẻ tay lái rồi dừng xe ở vị trí đỗ xe khẩn cấp trên đường cao tốc.

    Trịnh Vi Dân cũng không nóng lòng hành động, hắn muốn tiếp tục quan sát hành động của ba tên kia. Vừa rồi hắn đã nhìn qua vị trí dừng xe khẩn cấp trên đường, cũng thấy lái xe dừng lại rất đúng chỗ, hắn thầm nghĩ ba tên kia đã có mưu đồ sẵn, ít nhất cũng có vài ngày nghiên cứu địa hình ở nơi đây.

    Trịnh Vi Dân vừa rồi thông qua cửa sổ xe khách để thấy hiện tượng khả nghi bên đường cao tốc, hắn càng thêm kiên định với phán đoán của mình, đây là một nhóm tội phạm có mưu đồ từ trước.

    - Lấy hết tiền trên người ra đây nhanh lên.
    Tên cướp đứng ở hàng ghế đầu tiên vung dao lên chỉ vào một người đàn ông trung niên mập mạp hói đầu rồi quát lớn.

    - Này anh bạn, các anh làm vậy là phạm tội có biết không? Các anh có nghĩ đến hậu quả không?
    Người đàn ông trung niên giống như không tình nguyện lấy bóp ra, hắn nhìn tên cướp mà không khỏi dùng giọng run rẩy nói.

    Người đàn ông trung niên còn chưa nói dứt lời thì đã bị tên cướp lấy sống dao đập lên đầu, rõ ràng là một đòn hơi nặng tay, chỉ nghe một tiếng thét vang lên, người đàn ông trung niên dùng hai tay ôm lấy đầu, gương mặt cực kỳ đau đớn.

    - Đứng lên cho tao, nếu không tao chém chết.
    Tên cướp vừa rồi dùng dao đập lên đầu người đàn ông trung niên quát lớn. Lúc này tên cướp đứng bên cạnh lái xe hùng hổ xách dao đi đến nói:
    - Hổ Tử, nếu như đứa nào nói không, cứ chém nó một nhát rồi tính sau.

    Lúc này bầu không khí trong xe cực kỳ căng thẳng.


    [/CHARGE]

    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!

  6. Đã có 6 thành viên nói lời cảm ơn tới DuyenKiep cho bài viết này:


  7. #4
    Tham gia ngày
    May 2011
    Bài gửi
    5.816
    QUYỀN MƯU QUAN TRƯỜNG
    Tác giả: Chử Tửu Đương Niên
    Chương 3: Ra tay.
    Nguồn dịch: Nhóm dịch Masta4ever - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: bokon.net


    [CHARGE=0]
    Người đàn ông trung niên đang dùng tay ôm đầu bị tên cướp từ bên cạnh lái xe đi đến xách cổ lên, sau đó là một cái tát vang dội, hắn vừa đánh vừa mắng:
    - Con bà mày, dám tranh luận nữa sao? Còn dám nói không nữa không? Ông lấy đầu của mày bây giờ.

    Tên cướp nói rồi vung dao lên cho ra tư thế sẽ chém xuống đầu người đàn ông trung niên.

    Người đàn ông trung niên tranh thủ lên tiếng cầu xin tha thứ, sau đó nhanh chóng lấy bóp của mình ra, động tác còn nhanh hơn cả dân móc túi chuyên nghiệp. Hắn mở bóp, định lấy tiền bên trong đưa cho tên cướp.

    Không chờ người đàn ông trung niên lấy tiền ra, tên cướp nhanh chóng giật lấy ví, sau đó lấy một xấp tiền bên trong ra bỏ vào trong túi quần của mình.

    Bên trong ví không những có tiền mặt còn có một thẻ ngân hàng và một chứng minh nhân dân, tên cướp xem xét một chút, sau đó cầm thẻ ngân hàng lên quơ quơ trước mặt người đàn ông trung niên, hắn dùng giọng hung hăng nói:
    - Mật mã là gì?

    Người đàn ông trung niên nhanh chóng nói ra vài con số, đúng lúc này một tên cướp ở bên cạnh lên tiếng nhắc nhở:
    - Hổ Tử, lấy thẻ của hắn làm gì? Ai biết hắn nói thật hay nói giả, trả lại cho hắn đi.

    Tên cướp ở bên kia thấy đồng bọn của mình nói có lý, thế là bỏ thẻ vào trong ví.

    Sau đó tên cướp cầm lấy ví đập lên đầu người đàn ông trung niên, người đàn ông cố gắng chịu đâu, ông rên lên vài tiếng, lúc này mới tranh thủ nhặt ví tiền đang bị rơi dưới đất để bỏ vào trong túi quần. Sau đó hắn ngồi lên ghế, dùng tay khẽ vuốt đỉnh đầu đã sưng đỏ, biểu hiện rất đau, thật sự là khóc không thành tiếng vì rất tiếc hai ngàn đồng vừa bị mất của mình.

    Đây là số tiền tối qua hắn đánh mạt chược với đám bạn học cũ ở tỉnh thành mà có được, không ngờ còn chưa kịp về nhà báo tin vui cho vợ thì đã bị cướp.

    Đám cướp này rất càn rỡ, không những cướp tiền còn đe dọa làm nhục hành khách. Trịnh Vi Dân rất căm tức, hắn muốn đứng lên thu thập đám khốn kiếp kia, thế nhưng sau đó nghĩ lại và thấy nên nhịn nếu không sẽ loạn mưu lớn. Hắn từng xử lý nhiều nhiệm vụ phức tạp, lúc này có chút chuyện xảy ra cũng không nên kích động quá mức.

    Chỉ cần không đến mức vượt khỏi tầm kiểm soát là được, như vậy mình sẽ có được kết quả tốt, Trịnh Vi Dân thầm nghĩ như vậy và cố gắng nhẫn nại.

    - Tôi là công nhân nghỉ việc, năm ngàn đồng này là tôi mượn của người thân ở tỉnh thành về chữa bệnh cho con gái, bây giờ nó còn đang nằm ở bệnh viện, tôi cầu xin các anh tha cho tôi.
    Một người phụ nữ bốn mươi lăm bốn mươi sáu tuổi thấy kẻ bắt cóc định lấy đi tiền được bọc trong khăn tay của mình, nàng tranh thủ thời gian bụm lấy ngực rồi nức nở cầu xin.

    - Con bà mày, lấy ra cho tao, nếu không ông sẽ chém chết mày, mày muốn tiền hay muốn mạng?
    Tên cướp tên là Hổ Tử nhanh chóng đưa tay vào để lấy tiền. Tuy trời mùa hè rất nóng nhưng trong xe có mở điều hòa thế nên người phụ nữ trung niên mặc áo khoác mỏng màu vàng, bên trong túi ở ngực có đựng tiền.

    Bộ ngực của người phụ nữ trung niên này khá đầy đặn, tên bắt cóc đưa tay và không quên xoa nắn một chút, người phụ nữ không chút phản kháng. Nàng thầm nghĩ chỉ cần tên kia thích như vậy, biết đâu sẽ bỏ qua cho mình, chỉ cần tên cướp không lấy tiền của nàng, cho dù làm gì nàng cũng được.

    Thế nhưng rõ ràng là người phụ nữ này đã đánh giá cao phẩm hạnh của tên cướp, hắn căn bản đã không còn vài phần tính người, hắn chỉ dừng lại vài giây ở bộ ngực của người phụ nữ, sau đó trực tiếp rút túi khăn tay ra, bên trong đúng là năm ngàn.

    Người phụ nữ ngồi ngay bên cạnh lối đi, khi thấy tên cướp lấy khăn tay bọc tiền của mình ra thì đã hoàn toàn tan vỡ. Nàng cố gắng giữ chặt tay của tên cướp, sau đó nhanh chóng quỳ xuống.

    - Tôi van xin cậu, con gái của tôi đang ở bệnh viện, nó cần số tiền này để được cứu chữa, tôi cầu xin cậu tha cho tôi.
    Người phụ nữ khóc lóc nói.

    Tên cướp tất nhiên không nghe thấy, hắn tiếp tục dùng dao chỉ vào một nam hành khách ở phía sau. Người phụ nữ thấy tên cướp không quan tâm đến lời cầu xin của mình, nàng dứt khoát ôm lấy chân của hắn tiếp tục van xin.

    Tên cướp khẽ cau mày, hắn dùng sức rút chân ra, sau đó xoay người giẫm lên ngực người phụ nữ trung niên một cái. Một đạp của tên cướp rất mạnh, người phụ nữ chợt nằm ngữa người ra rồi thét lên đau đớn, sau đó nàng muốn đứng lên, thế nhưng cơ thể chỉ hơi cử động một chút, ngay sau đó lại ngã xuống sàn, gương mặt cực kỳ đau đớn.

    Trịnh Vi Dân chợt thấy trong mắt tên cướp lóe lên hàn quang lạnh lẽo, bàn tay đối phương nắm chặt cán dao, gương mặt bừng bừng sát khí. Trịnh Vi Dân đã không thể ngồi yên được nữa, nếu như hắn không ra tay vào lúc này, chỉ sợ người phụ nữ kia sẽ bị tên cướp ra tay sát hại.

    Khi ý nghĩ này lóe lên trong đầu Trịnh Vi Dân, hắn cũng không có nhiều thời gian để suy xét, cơ thể hắn chợt bắn tung lên. Hắn cắn răng xông về phía tên cướp ở phía trước.


    [/CHARGE]

    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!

  8. Đã có 6 thành viên nói lời cảm ơn tới DuyenKiep cho bài viết này:


  9. #5
    Tham gia ngày
    May 2011
    Bài gửi
    5.816
    QUYỀN MƯU QUAN TRƯỜNG
    Tác giả: Chử Tửu Đương Niên
    Chương 4: Quần chúng nhát gan.
    Nguồn dịch: Nhóm dịch Masta4ever - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: bokon.net


    [CHARGE=0]
    Khi thấy có người xông lên thì tên cướp ở trước mặt chợt nhắc nhở đồng bọn:
    - Hổ Tử, chú ý, phía sau có người.

    Tên cướp này nói xong thì cùng một tên khác lao về phía đồng bọn Hổ Tử.

    Trịnh Vi Dân không chờ cho tên cướp kịp phản ứng, hắn nhanh chóng chụp lấy tay của tên cướp, sau đó khẽ vặn một cái, đao của đối phương đã nằm trong tay của hắn. Hai tên cướp còn lại vốn đã vọt đến trước mặt Trịnh Vi Dân, nhưng khi thấy Trịnh Vi Dân giữ chặt lấy tay của tên đồng bọn, chúng cũng không dám tiến lên ra tay.

    - Không sợ chết thì đến đây, ông chết đi là anh hùng là liệt sĩ, chúng mày có chết cũng vô ích.
    Trịnh Vi Dân nhìn gương mặt hai tên cướp đối diện, hắn muốn dùng tâm lý chiến, thế là rống lớn.

    - Mau bỏ dao xuống, nếu không thì ông sẽ giết nó.
    Khi thấy hai tên cướp đối diện cầm chặt dao dùng ánh mắt hùng hổ nhìn mình, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể xông lên cứu người, Trịnh Vi Dân không khỏi nắm chặt lấy cánh tay của tên Hổ Tử rồi nâng dao lên nói.

    Hai tên cướp bên kia có tố chất rất tốt, cũng không nghe theo lệnh của Trịnh Vi Dân. Ánh mắt tên cướp cao hơn mét tám khẽ động, hắn quét mắt một lượt, chợt thấy ở ghế bên cạnh cửa sổ cách mình không xa có một cô gái hai mươi hai hai mươi ba tuổi đang dùng điện thoại đi động để nhắn tin.

    Tên cướp cao mét tám chợt xông đến, hắn cướp lấy điện thoại của cô gái để đọc qua nội dung. Sau đó hắn ném mạnh điện thoại xuống sàn xe, điện thoại vỡ tung tóe, hắn thở phì phò mắng:
    - Con khốn nạn, dám nhắn tin báo cảnh sát, ông cho mày biết tay.

    Tên cướp này nói xong thì tát một cái thật mạnh lên mặt cô gái trẻ, cô gái đau đến mức bụm mặt, nước mắt chảy dài. Nàng chợt quát lên:
    - Các người sẽ gặp quả báo.

    - Con bà nó chứ quả báo, mày muốn ăn đao sao?
    Tên cướp cao mét tám dùng thân dao lạnh như băng vỗ lên mặt cô gái, điều này làm cho cô gái sợ hãi đến mức gương mặt tái nhợt, nàng không dám lên tiếng, chỉ biết khóc nức nở mà thôi.

    Lúc này tất cả mọi người trên xe đều kinh ngạc trợn mắt há mồm, bọn họ không biết bước tiếp theo tên cướp sẽ làm gì với cô gái trẻ tuổi xinh đẹp kia.

    - Ái chà, cô nàng có vẻ xinh đẹp đấy, không chơi một chút thì cũng lãng phí.
    Tên cướp cao mét tám nói xong thì đưa tay vào ngực cô gái, hắn xoa nắn hai lượt, sau đó hôn lên mặt cô gái một cái. Cô gái cố gắng vùng vẫy, không cho tên bắt cóc thực hiện được hành vi của mình.

    Sau đó tên cướp đặt dao lên cổ của cô gái, hắn dùng giọng uy hiếp nói:
    - Đứng im cho tao, nếu không ông sẽ rạch vài đường trên mặt mày.

    Cô gái giống như hoảng sợ vì lời nói của tên cướp, nàng nhắm mắt lại, nước mắt liên tục chảy xuống.

    Tên cướp cũng không phải dồn hết lực chú ý lên người của cô gái, hắn nghĩ đến nội dung tin nhắn vừa rồi mà không khỏi sốt ruột, hắn tranh thủ thời gian quát Trịnh Vi Dân:
    - Thằng khốn nạn kia, đừng lo chuyện bao đồng, mau thả người ra rồi ném dao đến đây, nếu không ông sẽ giết con điếm này.

    Lúc này cô gái sinh viên buộc tóc đuôi ngựa là một trong hai cô gái sinh viên đang ngồi ở hàng ghế phía sau lưng Trịnh Vi Dân chợt trở nên lớn gan, nàng lén lấy điện thoại ra, hành động của nàng rất kín kẽ, ngay cả người bạn ngồi bên cạnh cũng không phát hiện ra được. Nàng lén chụp vài tấm hình hiện trường, sau đó bỏ điện thoại vào trong túi mà không ai hay biết.

    Khi tên cướp bắt lấy cô gái bên kia làm con tin thì Trịnh Vi Dân cảm thấy tình thế rất nghiêm trọng, hắn có chút hối hận vì vừa rồi mình quá xúc động và lỗ mãng. Hắn biết rõ đám người này rất độc ác, chuyện gì cũng có thể làm được, chính mình không nên liều lĩnh xông lên khi chưa đúng lúc.

    Nhưng lúc này cũng không còn biện pháp nào khác, nếu như hắn không ra tay, chỉ sợ người phụ nữ trung niên đang nằm trên mặt đất sẽ bị tên cướp Hổ Tử kia gây thương tổn, điều này hắn dựa vào kinh nghiệm của mình để nhận định.

    Lúc này Trịnh Vi Dân đâm lao phải theo lao, sự việc đã đến nước này thì chỉ có thể hành sự theo hoàn cảnh, có một số việc kế hoạch biến hóa rất nhanh, không phải là mình có thể thay đổi được.

    Trịnh Vi Dân đối mặt với tình huống trước mắt, điều hắn có thể làm được chỉ có thể là đảm bảo mình không bị thương tổn, cũng sẽ cố gắng chế phục tên cướp, giảm bớt thương vong của hành khách. Còn hắn làm được đến mức nào thì không thể cho ra đáp án ngay được, quyền quyết định chủ yếu nằm trong tay của tên cướp đang giữ con tin kia.

    - Các người đang làm việc phạm pháp, hy vọng các người đình chỉ hành vi phạm tội của mình, sau đó đi đầu thú, sẽ được nhận khoan hồng, nếu không bị cảnh sát bắt được thì hậu quả rất nghiêm trọng.
    Trịnh Vi Dân muốn tấn công vào ý chí của đám cướp.

    - Con bà nó, thằng khốn nạn đừng nói nhảm, đừng dọa trẻ con như vậy, mày tranh thủ thả người ra, nếu không ông sẽ chém người.
    Tên cướp lùn đứng ở đằng sau tên cướp cao dùng ánh mắt tam giác nhìn Trịnh Vi Dân, sau đó dùng dao chỉ vào Trịnh Vi Dân rồi lớn tiếng nói.

    Lời nói của tên cướp lùn giống như chọc vào tổ ong vò vẽ, đám hành khách ngồi ở gần bên hắn chợt co đầu rụt cổ, gương mặt tái nhợt, toàn thân phát run, hàm răng lập cập, sợ mình sẽ thành quỷ dưới dao của tên cướp.

    Trịnh Vi Dân nhìn đám đàn ông sợ như chuột nhắt mà có chút thất vọng, lúc này chỉ cần có một người cam đảm đứng ra chặn tên cướp lùn, phân tán lực chú ý của tên cướp cao, như vậy hắn có thể xông lên chế ngự tên kia, sau đó nhanh chóng giải quyết tên lùn.

    - Tôi là đại đội trưởng bộ đội đặc chủng, chỉ bằng vào các người không là đối thủ của ta, hy vọng các người không nên dựa vào nơi hiểm yếu để chống lại, nếu không tự gánh lấy hậu quả.
    Trịnh Vi Dân lớn tiếng quát.

    Mặc dù Trịnh Vi Dân biết rõ đám hành khách kia sẽ không bao giờ đứng ra hỗ trợ, thế nhưng hắn vẫn cố ý để lộ ra thân phận của mình để cổ vũ bọn họ, để xem có kỳ tích gì xuất hiện hay không?


    [/CHARGE]

    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!

  10. Đã có 5 thành viên nói lời cảm ơn tới DuyenKiep cho bài viết này:


  11. #6
    Tham gia ngày
    May 2011
    Bài gửi
    5.816
    QUYỀN MƯU QUAN TRƯỜNG
    Tác giả: Chử Tửu Đương Niên
    Chương 5: Tranh đấu trên xe.
    Nguồn dịch: Nhóm dịch Masta4ever - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: bokon.net


    [CHARGE=0]
    Mặc dù Trịnh Vi Dân đã ném ánh mắt cổ vũ cho đám đàn ông trong xe, thế nhưng hầu như mọi người đều co đầu rụt cổ, cơ thể co rút như một con nhím, ai cũng cố gắng bảo vệ lấy mình, nào dám ngẩng đầu nhìn Trịnh Vi Dân.

    Lúc này có một tình huống bất ngờ xuất hiện, hai chiếc xe máy chợt xuất hiện từ một đường rẽ bên cạnh đường cao tốc rồi nhanh chóng chạy đến xe khách. Khi xe máy còn chưa dừng lại ổn định thì hai tên lái xe đã nhảy xuống.

    Hai người kia giống như những tên cướp trên xe khách, cũng không quá cao, chỉ khoảng mét sáu, một người đi đến cửa sổ xe kiểng chân lên nhìn vào bên trong. Khi hắn thấy tình thế bên trong không ổn, hắn tranh thủ thời gian vỗ lên cửa kính, giống như có chuyện quan trọng muốn báo với đồng lõa bên trong.

    Tên cướp cao mét tám thấy có âm thanh truyền đến từ cửa sổ xe thì chợt quay đầu nhìn, đây là cơ hội khó có được, Trịnh Vi Dân là người giỏi nắm bắt thời cơ, hắn cũng không còn thời gian để suy xét.

    Trịnh Vi Dân dùng sức đẩy tên cướp đã không kịp thở trong lòng mình sang một bên, sau đó cầm chặt đao chạy nhanh đến tên cướp bên kia. Hắn ra đao cực kỳ nhanh, mũi đao đâm về phía cánh tay đang giữ con tin của tên cướp. Khi tên cướp bên kia còn đang ngây người thì mũi đao đã đến ngay bên cạnh.

    Trịnh Vi Dân biết rõ đây là tình huống sinh tử anh sống tôi chết, thế nên không được phép có chút nhân từ. Mũi đao trong tay hắn đâm vào vai tên cướp, máu tươi bắn ra tung tóe.

    Tên cướp cao mét tám đau đến mức trợn mắt há mồm, tay phải mất đi lực lượng, con tin trong tay hắn tranh thủ thời gian ngồi xuống, thế là thoát khỏi tầm tay của tên cướp.

    Lúc này tên Hổ Tử ở phía sau lưng Trịnh Vi Dân đã xông lên, hắn muôn ôm lấy phía sau Trịnh Vi Dân. Tên cướp gầy lùn còn lại ở phía trước thấy tình hình như vậy thì cũng đỏ mắt, hắn cũng không quan tâm mà giơ đao chém về phía Trịnh Vi Dân.

    Trịnh Vi Dân đối mặt với tình huống tập kich trước và sau, lúc này sự quyết đoán và năng lực của một đại đội trưởng bộ đội đặc chủng chợt bùng phát, hắn hầu như tốc hành cho ra biện pháp đối phó.

    Trịnh Vi Dân nhấc chân lên đạp thẳng về phía tên cướp đang vung dao chém ở phía trước, hắn ra chân rất nhanh, tên cướp gầy lùn vì không chuẩn bị kịp mà ngã ngửa ra phía sau, văng ra xa hai mét.

    Lúc này trong xe đã rối loạn, mọi người đều cố gắng chạy về phía đầu xe, lái xe thấy bên ngoài có hai tên cướp chạy xe máy, thế nên không dám mở cửa cho hành khách xuống bên dưới.

    Những hành khách ở đuôi xe đều bị tình huống đang xảy ra làm cho sợ hãi, gương mặt của bọn họ tái nhợt, đều không dám lên tiếng. Có người còn dứt khoát vùi đầu vào người hành khách bên cạnh, chỉ có duy nhất một nữ sinh viên to gan bên kia đang liên tục chụp ảnh.

    Tên cướp ngoài xe thấy bên trong đã ra tay thì cũng cầm đao chuẩn bị xông lên, thế nhưng hắn không mở được cửa xe. Thế là hắn tranh thủ thời gian chạy ra đầu xe, dùng sức vỗ đao lên cửa sổ thủy tinh, yêu cầu lái xe mở cửa, thế nhưng lái xe lại không quan tâm, thế nên tên cướp chỉ có thể đứng bên ngoài gào thét mà thôi.

    Trịnh Vi Dân thấy tên cướp gầy lùn đã ngã xuống, hắn cũng không vội vàng tiến lên áp chế. Lúc này tên cướp Hổ Tử ở phía sau đã ôm được lưng của hắn, chỉ nghe thấy tên Hổ Tử rống lên với tên cướp gầy lùn vừa ngã xuống:
    - Hầu Tử, tiến lên chém nó đi.

    Tên cướp gầy lùn ôm lấy ngực tranh thủ đứng lên, biểu hiện giống như thật sự cố hết mức, có lẽ đã bị nội thương. Hắn thất thểu đi về phía Trịnh Vi Dân, nhưng khi thấy ánh mắt của Trịnh Vi Dân thì lại không dám tiến lên.

    Hành vi của tên cướp gầy lùn bên kia căn bản không tạo thành uy hiếp gì với Trịnh Vi Dân, chỉ thấy hắn vung cùi chỏ lên, tên Hổ Tử ở phía sau nhanh chóng buông hắn ra, hai tay bụm lấy mũi.

    Trịnh Vi Dân xoay người tung một cước đá văng Hổ Tử bay ra phía sau, ở phía sau có vài hành khách phụ nữ, khi thấy Hổ Tử ngã dưới chân mình, bọn họ sợ hãi dùng tay che mặt, nhanh chóng rúc hết về phía sau.

    Trịnh Vi Dân cầm đao vọt về phía tên cướp gầy lùn, tên kia giống như chó cùng rứt giậu, hắn chuẩn bị phóng về phía người đàn ông trung niên mập mạp đầu hói để bắt làm con tin.

    Người đàn ông trung niên thấy thế cục đã định, thầm nghĩ hai ngàn đồng của mình còn trong tay tên cướp, thế là chợt bùng phát dũng khí, hắn xông lên ôm lấy cơ thể thất thểu của tên cướp gầy lùn. Hắn dùng sức quá mạnh nên hai mắt lồi ra, mặt tím tái như gan heo. Khi hắn thấy những người bên cạnh còn ngây ngốc đứng nhìn thì tranh thủ quát lên:
    - Là đàn ông cũng đừng hèn nhát, mọi người cùng nhau xông lên, đánh chết đám khốn nạn này đi.

    Lúc này đám đàn ông thấy có người dẫn đầu thế là dũng khí tăng lên, bọn họ phóng về phía vài tên cướp như hổ dữ xuống núi.



    [/CHARGE]

    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!

  12. Đã có 4 thành viên nói lời cảm ơn tới DuyenKiep cho bài viết này:


  13. #7
    Tham gia ngày
    May 2011
    Bài gửi
    5.816
    QUYỀN MƯU QUAN TRƯỜNG
    Tác giả: Chử Tửu Đương Niên
    Chương 6: Nữ sinh mạnh mẽ.
    Nguồn dịch: Nhóm dịch Masta4ever - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: bokon.net


    [CHARGE=0]
    Đám đàn ông biểu hiện uy phong thì thật sự lợi hại, mọi người giật lấy đao trong tay tên cướp, sau đó phân tán ra hai người một tên cướp, liên tục đấm đá.

    Ba tên cướp bị đám đàn ông đánh cho lắn qua lăn lại gào thét, Trịnh Vi Dân thấy bộ dạng của mọi người như vậy thì cười rồi lắc đầu, thầm nghĩ nếu không cản bọn họ lại thì chỉ sợ sẽ sinh ra tai nạn chết người, thế là hắn lớn tiếng nói:
    - Mọi người cũng nên cho bọn họ một con đường sống, nếu như ra tay quá mạnh sẽ phát sinh án mạng không hay.

    Người đàn ông trung niên nghe thấy hai chữ án mạng thì chợt nghĩ đến cảnh sát, thế là sợ đến mức thu tay lại, lúc này hắn mới ý thức được vừa rồi mình phát tiết quá thoải mái mà không ý thức được hậu quả, thế là không khỏi cảm thấy sợ hãi. Đám người đều đã dừng tay, bọn họ quay đầu nhìn Trịnh Vi Dân giống như những chiến sĩ đang chờ đợi lệnh của thượng cấp.

    Trịnh Vi Dân nhìn qua cửa sổ xe, lúc này hai tên cướp chạy xe máy đã không còn tiếp tục ở lại, hai tên leo lên xe chạy đi như bay.

    Trịnh Vi Dân chợt ý thức được điều gì đó, hắn quay lại nhìn qua cửa kính sau xe, nhìn về phía thành phố Giang Châu rồi cười nói với lái xe:
    - Bác tài, mở cửa ra đi, cảnh sát đến rồi.

    Trịnh Vi Dân vừa nói dứt lời thì hai chiếc xe cảnh sát và một chiếc xe cứu thương chạy đến, cảnh sát xuống xe nhanh chóng chạy đến xe khách, ba gã cảnh sát cầm súng xông lên xe, sau đó là một viên cảnh sát cầm theo máy ảnh lên theo.

    Cảnh sát thấy trên sàn xe là ba tên thanh niên đầy máu trên người đang nằm bất tỉnh, lại thấy Trịnh Vi Dân cầm ba thanh đao, thế là ba tên cảnh sát cầm súng chĩa vào Trịnh Vi Dân rồi quát lớn:
    - Đừng nhúc nhích, giơ tay lên.

    Trịnh Vi Dân biết rõ trước khi cảnh sát chưa điều tra rõ chân tướng thì mình không nên cho ra hành động thiếu suy nghĩ, nếu không sẽ bị cảnh sát bắn chết mà không biết vì sao mình chết. Hắn buông ba thanh đao rơi xuống sàn xe, sau đó giơ tay lên mỉm cười nhìn cảnh sát.

    Tên cảnh sát cầm máy ảnh liên tục chụp hình hiện trường.

    - Các anh hiểu lầm rồi, anh ấy không phải là hung thủ, nếu không phải anh ấy ra tay cứu giúp, chỉ sợ không biết bây giờ hậu quả là thế nào.
    Cô gái vừa rồi bị tên cướp cao mét tám bắt làm con tin chợt hô lớn với nhóm cảnh sát đang cầm súng.

    Nhóm đàn ông trung niên ở bên cạnh chỉ vào ba tên cướp rồi nói:
    - Ba tên này mới là cướp, vừa rồi may mà đồng chí kia ra tay giúp đỡ, nếu không thì có chuyện lớn rồi.

    - Đám khốn nạn này đúng là không ra gì, cướp tiền giữa ban ngày.

    - Các đồng chí cảnh sát, các người ghên ghi công cho cậu ấy, nếu không có cậu ấy thì chúng tôi xong đời rồi.

    Tên cảnh sát đứng đầu thấy trên bờ vai của tên cướp đang nằm trên sàn xe còn chảy máu, bộ dạng không còn chút sức lực, dựa vào kinh nghiệm phá án thì hắn biết một đao kia là khá nặng, thế là không khỏi dùng ánh mắt phức tạp nhìn Trịnh Vi Dân.

    Lúc àny tất cả hành khách trên xe đã đi xuống đất, được nhân viên y tế đi theo cảnh sát băng bó và chăm sóc vết thương.

    Ngay sau đó hành khách phối hợp với cảnh sát đưa ba tên cướp cao mét tám lên cáng bỏ vào xe cứu thương, tên cướp Hổ Tử và Hầu Tử bị cảnh sát đưa lên xe phạm, tất cả đều được nữ sinh viên đứng bên cạnh ghi hình.

    Cảnh sát tiến hành lấy khẩu cung của hành khách, lại hỏi Trịnh Vi Dân đơn giản vài câu, sau đó mở còi hú chạy về phía tỉnh lị Giang Châu.

    Sau khi xe khách khởi động thì nữ sinh viên đi đến bên cạnh Trịnh Vi Dân, nàng vươn tay, Trịnh Vi Dân khẽ mỉm cười bắt tay với nàng.

    Nữ sinh viên cười nói:
    - Tôi là Kiều Tiểu Lan, anh hùng đại ca, anh không ngại khi tôi gọi như vậy chứ? Vừa rồi cảnh sát thành phố Giang Châu có hỏi tên anh, sao anh không trả lời? Có vấn đề gì sao, hay là anh muốn làm anh hùng vô danh?

    Trịnh Vi Dân bị những lời nói đơn thuần và giọng điệu trong trẻo của nữ sinh viên làm cho buồn cười, hắn thầm nghĩ tôi mới hai mươi sáu tuổi, cô cũng hơn hai mươi tuổi rồi mà còn gọi tôi là đại ca, không lẽ tôi già như vậy sao?

    Trịnh Vi Dân khẳng định có lẽ là do mái tóc cắt ngắn của mình, thế là hắn đưa tay sờ lên đầu, cảm thấy tóc như kim châm đâm vào tay. Hắn cười cười nói:
    - Cô gái, tên có là gì đâu, chỉ cần biết tôi là quân nhân thì được, mong cô tha lỗi tôi sẽ không nói tên, đây là nguyên tắc của tôi.

    Trịnh Vi Dân vừa nói xong thì Kiều Tiểu Lan có hơi cau mày, nàng thầm mắng:
    "Đúng là đồ quê mùa, đã là năm tháng nào rồi còn giả vờ thanh cao, anh cho rằng mình là đại hiệp sao?"

    - Này, anh hùng đại ca, tôi tôn trọng ý nguyện của anh, thế nhưng anh cũng phải cho tôi biết mình họ gì chứ? Anh không thấy cứ để tôi gọi là anh hùng đại ca có chút mất tự nhiên sao? Nếu như lúc này anh không chịu trả lời, tôi sẽ rất giận.
    Kiều Tiểu Lan nói xong thì bĩu môi nhìn Trịnh Vi Dân, gương mặt giống như có vài phần thẹn thùng oán trách.

    Trịnh Vi Dân thấy thật sự không lay chuyển được ý nghĩ của Kiều Tiểu Lan, hắn thầm nghĩ cô gái này đúng là quá lớn gan, vì đạt được mục đích mà bức bách mình. Nhìn khí chất và tướng mạo thì thấy cô gái này không phải tầm thường, cũng không nên dây vào làm gì, nếu như muốn biết họ thì nói cho nàng ta biết là được.

    Trịnh Vi Dân nghĩ như vậy thì nói:
    - Tôi họ Trịnh, cô đã thỏa mãn chưa?

    Trịnh Vi Dân nói xong thì ôm lấy cánh tay ngồi xuống ghế nhắm mắt dưỡng thần, cũng không quan tâm đến phản ứng của cô gái Kiều Tiểu Lan kia.


    [/CHARGE]

    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!

  14. Đã có 5 thành viên nói lời cảm ơn tới DuyenKiep cho bài viết này:


  15. #8
    Tham gia ngày
    May 2011
    Bài gửi
    5.816
    QUYỀN MƯU QUAN TRƯỜNG
    Tác giả: Chử Tửu Đương Niên
    Chương 7: Phiền lòng việc nhà.
    Nguồn dịch: Nhóm dịch Masta4ever - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: bokon.net


    [CHARGE=0]
    Trịnh Vi Dân trở lại nhà của bố mẹ ở chính là Trịnh gia trang ở thôn Đại Liễu thì đã gần sáu giờ tối. Mùa hè tối đến muộn, lúc này mặt trời vẫn còn sáng loáng treo trên đỉnh núi phía tây các thôn hơn chục kilomet.

    Mặt đất dưới ánh nắng mặt trời chợt bừng sáng như dát vàng, làm cho thôn trang yên ắng thêm ấm áp và yên bình.

    Từ xa đã nhìn thấy làn khói tỏa ra từ ống khói, Trịnh Vi Dân biết rõ lúc này mẹ hắn là Điền Tịch Mai đang nhóm lửa nấu cơm. Lúc này Trịnh Vi Dân giống như một cánh chim mệt mỏi quay về tổ ấm, trong lòng chợt bùng sáng cảm giác ấm áp và an tâm.

    Trịnh Vi Dân nghĩ đến mẹ cả đời vất vả nuôi con, bây giờ mái tóc đã dần bạc màu, thế là trong lòng chợt nóng lên, hai mắt có chút ẩm ướt.

    Nếu không phải là vì hắn có tính cách quá quật cường, chủ động yêu cầu chuyển nghề thì cũng không làm cho bố mẹ quá lo lắng. Chính hắn hoàn toàn có thể ở lại quân ngũ thời gian dài, ít nhất đến trước khi bốn mươi cũng không cần lo lắng chuyển nghề, điều này đã được chính ủy đến nói rõ ràng.

    Nhưng hắn là đại đội trưởng bộ đội đặc chủng lại được sung quân đến một nông trường quân dụng làm trợ lý viên, điều này làm hắn khó tiếp thụ được. Trước kia hắn đang học khoa công nghệ thông tin trường đại học Giang Châu và chủ động báo danh đi lính, muốn phát triển sự nghiệp trong quân ngũ, hiến thân vì nước.

    Thế nhưng vận mệnh lại bất công với Trịnh Vi Dân, trong lúc huấn luyện leo núi, vì chuẩn bị không đầy đủ, chỉ huy sai lầm nên tạo thành hậu quả hai chiến sĩ rơi xuống tử vong. Tất cả là do phó đại đội trưởng Lôi Minh tạo thành, nhưng Lôi Minh là con trai của quân đoàn trưởng, vì thế tất cả trách nhiệm dồn lên đầu Trịnh Vi Dân.

    Khi đó Lôi Minh bị xử phạt cảnh cáo, di dời công tác, chuyển sang làm cán sự phòng chính trị. Trịnh Vi Dân hắn thì lại rời khỏi chức vụ đại đội trưởng, đến nông trường rời xa thành phố làm trợ lý viên.

    Nói là di dời thực chất là sung quân, cho dù tiếp tục công tác đến năm bốn mươi tuổi thì cũng không được gì, sau này sẽ không được trọng dụng. Nếu đến nông trường để rồi lãng phí tuổi xuân thì không bằng bây giờ thừa dịp chuyển nghề về địa phương để duy trì sự nghiệp, biết đâu có thể thực hiện được khát vọng nhân sinh của mình.

    Vì vậy mà Trịnh Vi Dân quyết định chuyển nghề đến địa phương, thế nhưng hắn phải cởi quân trang thì có chút lưu luyến, có chút không muốn, hơn nữa lại còn có chút khủng hoảng và mê mang về tương lai. Hơn nữa hắn là một quân nhân duy nhất trong thôn, thế nên bây giờ quay về đối diện với người trong thôn thì có chút khó chịu.

    Trịnh Vi Dân không dám đối mặt với bố mẹ mình, vì hắn thật sự có chút áy náy. Bố mẹ hắn đều là nông dân trung trực, bọn họ không có năng lực gì khác mà cả đời làm việc tay chân vất vả kiếm tiền nuôi gia đình, cung cấp cho mình và anh trai đến trường.

    Lần này Trịnh Vi Dân chuyển nghề thì cũng có nói qua với bố mẹ, hai ông bà lo lắng hắn quay lại địa phương không tìm được việc làm thế nhưng vẫn không nói ra ý kiến phải đối, chỉ nói đường hắn hắn đi, chỉ cần sau này không hối hận, không trách bố mẹ là được.

    Dù bố mẹ có hiểu hay không thì cũng đã cho Trịnh Vi Dân đủ không gian, hắn cũng cảm thấy rất cảm kích.

    Sau khi có sự kiện đả kích xảy ra trong quân ngũ thì tư tưởng của Trịnh Vi Dân chậm rãi thay đổi, bắt đầu trưởng thành hơn, tâm khí cao ngạo trước kia và cá tính bén nhọn đã bị mài mòn. Ngay sau đó sẽ là phương diện tìm việc làm, điều này làm hắn sinh ra nhiều ý nghĩ, hắn cũng không thể không xem xét phương diện tương lai của mình.

    - Mẹ, con đã về rồi.
    Trịnh Vi Dân buông ba lô quân đội, hắn đi vào nhà bếp thấy mẹ Điền Tịch Mai đang nhóm lửa nấu cơm, thế là lớn tiếng gọi.

    Điền Tịch Mai ngẩng đầu, gương mặt u sầu, khi thấy con trai Trịnh Vi Dân thì miễn cưỡng nở nụ cười nói:
    - Vi Dân, con đã về rồi à? Sáng nay Tiểu Phương gọi điện thoại hỏi con đã về nhà chưa? Nó đang được nghỉ học, nó nói trước tiên đến nhà bạn nữ cùng trường chơi hai ngày, sau đó sẽ cùng bạn đến nhà chơi. Mẹ thật sự rất lo lắng, nếu đến đây thì nghỉ ngơi ở đâu? Con nhìn xem nhà mình bây giờ còn chỗ nào để ngủ nữa, không lẽ nằm dưới đất?

    - Ôi, nha đầu kia chỉ biết đi chơi mà thôi, mẹ à, đây là chuyện tốt, có bạn thân cùng trường là chuyện bình thường, như vậy sẽ có thể nâng cao khả năng giao tiếp, chỉ là như vậy làm khổ anh trai, vì có chút tiền lương trên cơ bản đều dành hết cho nó, phải chờ đến khi nó tốt nghiệp đại học ra ngoài công tác mới kiếm được tiền.
    Trịnh Vi Dân cười nói:
    - Mẹ cũng đừng quá lo lắng, để cho hai cô gái ngủ ở nhà mới của anh hai không được sao?

    - Con nói thì dễ lắm, cho dù anh của con đồng ý thì chị dâu cũng rất keo kiệt, có đồng ý hay không là khó biết được. Con cũng đừng hy vọng vào chị dâu, cả thôn này có ai không biết con dâu lớn Cúc Hoa của Trịnh gia lợi hại thế nào.
    Điền Tịch Mai nhắc đến con dâu của mình thì không khỏi thở dài.

    [/CHARGE]

    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!

  16. Đã có 4 thành viên nói lời cảm ơn tới DuyenKiep cho bài viết này:


  17. #9
    Tham gia ngày
    May 2011
    Bài gửi
    5.816
    QUYỀN MƯU QUAN TRƯỜNG
    Tác giả: Chử Tửu Đương Niên
    Chương 8: Con dâu của Trịnh gia.
    Nguồn dịch: Nhóm dịch Masta4ever - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: bokon.net


    [CHARGE=0]
    Trịnh gia xưa nay là gia đình nề nếp chất phác, người lớn nhân từ, con cháu hiếu thuận. Năm xưa Trịnh gia là địa chủ thế nhưng tổ tiên lại thích cứu giúp người khác, thế nên trong thôn có nhà ai khổ sở, thiên tai thì đều được giúp đỡ, đã cứu giúp được rất nhiều người.

    Sau cải cách ruộng đất, cán bộ và người dân trong thôn vì muốn cảm tạ ân tình của Trịnh gia thế nên nghĩ biện pháp bảo vệ. Tuy nhà đất của Trịnh gia đều bị chia ra, sau đó được xếp vào hạng trung nông, thế nhưng những năm tháng đó cũng chịu không ít khổ sở. Đến bây giờ những người có tuổi ở trong thôn vẫn còn nhắc đến thời gian năm xưa, vẫn nhắc đến việc Trịnh gia tốt đẹp thế nào.

    Cũng không biết tổ tiên có làm gì không tốt hay không thế nhưng từ sau khi con dâu Cúc Hoa đi vào Trịnh gia thì chưa từng được yên tĩnh, nề nếp trong gia đình đều bị ảnh hưởng, mới đến được nửa tháng thì đã náo loạn yêu cầu được ra ở riêng.

    Ở riêng thì ở riêng, ai cũng cho rằng ra ở riêng thì yên tĩnh hơn, thế nhưng không ai ngờ đến người con dâu này, chỉ cần có chút vấn đề không hợp ý thì sẽ ồn ào với bố mẹ chồng, làm cho Điền Tịch Mai rất phiền não.

    Con trai lớn thật sự là kẻ vô dụng, ngay cả vợ mình cũng không quản được, cả ngày bị vợ đè đầu cưỡi cổ, thật sự không ra gì. Bình thường nếu hai vợ chồng có thứ gì tốt sẽ đóng cửa trốn trong nhà ăn một mình, chỉ sợ mẹ chồng sẽ sang ăn mất.

    Việc này cũng không là gì, chồng Trịnh Tam Căn và Điền Tịch Mai đã khổ sở nhiều rồi, cũng không suy nghĩ gì. Thế nhưng quan trọng là con gái út Tiểu Phương lên học đại học, hai ông bà cũng không có đủ lực cung cấp tiền, thế nên yêu cầu hai con trai chu cấp, trước tiên phải cho em học xong, như vậy thì sau này mới có tương lai.

    Con trai cả làm thợ xây trong công trường ở thành phố cũng có tiền, thế nên cũng có vài đồng cung cấp cho em ăn học, thế nhưng con dâu Cúc Hoa nói gì cũng không chịu bỏ tiền. Sau này tất cả tiền ăn học của em gái đều do Trịnh Vi Dân bỏ ra, cung cấp cho em đi học. Trịnh Vi Dân bâ giờ cũng đã hai mươi sáu tuổi, thế nhưng căn bản chưa có bạn gái nào.

    Điền Tịch Mai nghĩ đến đây thì không khỏi có chút mệt mỏi, may mà con trai thứ hai hiểu chuyện, chưa từng oán trách hai ông bà. Thế nhưng Trịnh Vi Dân không oán trách gì thì hai ông bà càng đau lòng, cảm thấy con trai thứ có vài phần thua thiệt.

    Trịnh Vi Dân thật sự có số mệnh không được tốt, từ khi tốt nghiệp đại học đến lúc vào quân ngũ làm bộ đội đặc chủng mới được vài năm, bây giờ đã phải chuyển nghề. Hai ông bà có hỏi thăm vấn đề, thế nhưng Trịnh Vi Dân căn bản là không chịu nói rõ ràng.

    Dù sao thì hai ông bà cũng đã già rồi, chuyện của con cứ để cho chúng tự lo liệu, hai ông bà dù có muốn quản cũng không được, dù tốt dù xấu gì cũng xong.

    - Mẹ cũng không cần phải quan tâm đến việc này, mẹ không nói được thì để con nói. Tiểu Phương và bạn học cũng không ở lâu, nhiều lắm là mười ngày nửa tháng mà thôi, không có gì đáng ngại cả. Nếu như thật sự không được thì con sẽ đưa hai đứa đến ở trong nhà Lai Thủy.
    Trịnh Lai Thủy chính là bạn thời tiểu học của Trịnh Vi Dân, sau này lên cấp hai thì hai bên vẫn học chung lớp, nhưng khi thi cấp ba thì Trịnh Lai Thủy không đậu trường huyện, thế nên việc học dừng lại.

    Sau này Trịnh Vi Dân học xong cấp ba thi lên đại học, đặc biệt là vào quân ngũ thì Trịnh Lai Thủy làm công nhân cho cậu ở thành phố Tần Đường. Hai người Trịnh Vi Dân và Trịnh Lai Thủy luôn giữ liên lạc với nhau, quan hệ hai bên rất tốt, thật sự như anh em.

    Những năm này Trịnh Lai Thủy đi làm với cậu ruột tuy không kiếm được rất nhiều tiền nhưng cuộc sống không tệ, xây được một căn nhà hai tầng rất khí phái.

    - À, vài ngày trước nó có về nhà, sau đó còn đến hỏi xem con có về không? Vài ngày qua nó đến thành phố rồi, cũng không có ở nhà, thế nên con cũng đừng làm phiền bố mẹ nó, ở nhà chúng ta cũng được rồi.

    - Nếu để cho người ngoài biết chuyện thì bọn họ sẽ chê cười đấy, anh của con còn có nhà thế nhưng chúng ta lại đi mượn nhà người khác cho ở nhờ, con nghĩ người ta sẽ nói thế nào? Bố và mẹ còn mặt mũi nào không?
    Điền Tịch Mai là người phụ nữ sĩ diện, bây giờ mối quan hệ giữa mẹ chồng và con dâu phát triển đến mức như vậy, bà cũng chỉ có thể nuốt răng vào bụng mà thôi.

    Trịnh Vi Dân hiểu tâm tình của mẹ, hắn cười nói:
    - Mẹ à, cũng không còn sớm nữa, vài hôm nữa con sẽ nói với chị dâu, biết đâu chị ấy sẽ nghe con? Nếu như không được, không phải chị ấy thích tiền sao? Ở ngày nào con sẽ đưa tiền ngày ấy, như vậy là được rồi.

    Buổi tối khi ăn cơm thì Trịnh Lương Điền biết em từ trong quân quay về, thế là cố ý đến dùng cơm. Con nào cũng là con, tuy sợ con dâu thế nhưng Trịnh Tam Căn và Điền Tịch Mai vẫn thương con trai làm lụng vất vả ở bên ngoài.

    Điền Tịch Mai đi vào trong nhà lấy từ dưới gối của mình ra hai mươi đồng đưa cho chồng đến tiệm tạp hóa phía tây trong thôn mua về năm chai bia, bà muốn ba bố con vui vẻ với nhau một chút, thổ lộ tình cảm, nói về cay đắng ngọt bùi trong cuộc sống để kết nối tình cảm.

    Dương Cúc Hoa biết rõ chồng mình sẽ đến nhà bố mẹ chồng ăn cơm, thế là nàng rất vui vẻ, dứt khoát đưa con trai Chí Lâm tám tuổi cùng đến nhà ông bà nội ăn cơm.

    [/CHARGE]

    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!

  18. Đã có 4 thành viên nói lời cảm ơn tới DuyenKiep cho bài viết này:


  19. #10
    Tham gia ngày
    May 2011
    Bài gửi
    5.816
    QUYỀN MƯU QUAN TRƯỜNG
    Tác giả: Chử Tửu Đương Niên
    Chương 9: Đối thoại trên bàn rượu.
    Nguồn dịch: Nhóm dịch Masta4ever - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: bokon.net


    [CHARGE=0]
    Khi biết con trai quay về thì Điền Tịch Mai có làm thịt một con gà, làm một nồi lẩu, món ăn rất đơn giản, cộng thêm một món thịt nấu đậu, đậu phụ xào cay, cà chua xào trứng, thịt kho tàu, một dĩa lạp xưởng, tổng cộng là sáu món ăn.

    Bầu không khí trên bàn rượu rất ấm áp, ba bố con mỗi người một ly bia. Điền Tịch Mai thấy cháu nội đi sang dùng cơm thì chợt nhớ đến con dâu Dương Cúc Hoa. Mặc dù mối quan hệ mẹ chồng con dâu bình thường khá căng thẳng thế nhưng dù sao thì Điền Tịch Mai cũng là trưởng bối, cũng muốn để con dâu đến ăn cơm, như vậy sẽ kết nối cảm tình giữa các bên.

    Điền Tịch Mai thấy cháu nội vui vẻ chạy đến thì tranh thủ tiến lên ôm vào lòng, sau đó vui vẻ cười nói:
    - Này, cháu Tiểu Lâm của bà lại cao lớn hơn rồi, đói bụng chưa nào?

    Điền Tịch Mai nói xong thì cầm đũa gắp một cái đùi gà cho cháu, sau đó quay đầu nói với chồng:
    - Tam Căn, anh gọi vợ của Lương Điền đến ăn cơm luôn, vì lúc này khó có cơ hội cả nhà đoàn tụ.

    Trịnh Tam Căn đồng ý, ông vội vàng đứng lên, chuẩn bị đi gọi con dâu sang ăn cơm. Lúc này con trai lớn Trịnh Lương Điền vừa nhai thịt vừa nói:
    - Bố, gọi cô ấy làm gì, đến đây cũng không làm cho người ta bớt lo, con cũng không thích cô ấy tỏ ra không phóng khoáng, thế nên để cô ấy ăn cơm ở nhà một mình đi.

    Trịnh Vi Dân thấy con trai ở bên cạnh vừa ăn vừa nghe bố nói chuyện, hắn biết rõ anh mình sợ chị dâu, sợ cháu trai nghe thấy vậy quay về nói với mẹ, thế nên tranh thủ thời gian thay đổi chủ đề:
    - Anh, nói như vậy làm gì? Chị dâu nấu cơm một mình cũng phiền toái, nếu không thì đưa sang cho chị ấy một chút thức ăn.

    Điền Tịch Mai thấy con trai Trịnh Vi Dân nói có ý, thế là buông cháu nội ra, xuống bếp bới thêm cơm, gắp thêm thức ăn gọi cháu nội Lâm Lâm đưa về cho mẹ.

    Khi thấy cháu nội đi xa thì Điền Tịch Mai quay sang dùng giọng oán hận nói với Trịnh Lương Điền:
    - Con chỉ được cái mạnh miệng, nếu để cho Cúc Hoa nghe được thì không phải sẽ phát sinh chuyện ồn ào sao? Sau khi quay về không biết nó lại ức hiếp con ra sao nữa.

    Điền Tịch Mai thở dài một tiếng rồi nói:
    - Không phải mẹ chủ ý nói con, thế nhưng con là đàn ông, con cũng cần phải mạnh mẽ lên một chút, chuyện nhà cũng không phải cứ để cho phụ nữ làm chủ, vì phụ nữ tóc dài kiến thức ngắn, ý nghĩ không được như của đàn ông.

    - Chỉ sợ sau này vẫn là như vậy mà thôi, anh à, chỉ sợ cả đời này anh cũng khó thể ngẩng đầu lên.
    Trịnh Vi Dân cười nói một câu.

    - Sau này là chuyện của sau này, anh sẽ hung ác lên một chút, nếu như cô ấy còn nói thì xem tôi xử lý thế nào.
    Trịnh Lương Điền uống một ly bia thì giống như có thêm khí thế hơn một chút.

    - Được rồi, được rồi, mẹ con các người chỉ được cái lắm miệng, tôi thấy như vậy cũng tốt, Cúc Hoa có tính cách như vậy, thế nhưng nếu như nó không xiết chặt, chỉ sợ Lương Điền khó xây được nhà lầu.
    Trịnh Tam Căn trừng mắt nhìn vợ Điền Tịch Mai rồi oán giận nói.

    Khi thấy cháu nội Chí Lâm đưa cơm cho mẹ xong và quay lại thì Trịnh Tam Căn nói:
    - Mọi người đừng nói nhiều về chuyện kia nữa, nên nói về chuyện Vi Dân chuyển nghề đi.

    - Vi Dân, em còn trẻ thì chuyển nghề làm gì, bộ đội không phải là tốt hơn sao? Tuy tiền lương không cao hơn của anh, dù có vất vả thế nhưng cũng là sĩ quan, ăn uống sinh hoạt rất thoải mái, sau này còn có cơ hội tiến lên, sẽ là ngày càng tốt mà thôi.
    Trịnh Lương Điền nâng ly lên cụng với Trịnh Vi Dân, sau đó uống cạn ly rồi nói.

    Trịnh Vi Dân thấy anh uống cạn ly thì cũng uống cạn, sau đó lại rót bia cho anh. Tuy hắn có những lời giấu trong lòng khó nói, thế nhưng lúc này trước mặt người nhà vẫn cố gắng biểu hiện sự kiên cường, hắn sẽ không nói cho người nhà biết nguyên nhân mình chuyển nghề.

    Thế là Trịnh Vi Dân cười nói:
    - Em có tính toán của em, đời người dù ở nơi nào cũng phải ăn cơm, cũng không phải là làm bộ đội cả đời, nên chuyển nghề sớm một chút thì tốt hơn. Em tin tưởng chỉ cần mình cố gắng thì nơi đâu cũng có đường, người ta cũng không thể giữ mình trên một thân cây được.

    - Vi Dân nói rất hay, bố ủng hộ con, bây giờ con đã chuyển nghề thì phải đối diện với sự thật.
    Trịnh Tam Căn nhíu mày dùng giọng lo lắng nói:
    - Lúc này điều quan trọng nhất là phải làm công tác an trí cho tốt, đây mới là việc lớn cả đời.

    Dù sao thì trong nhà cũng có một sĩ quan, mỗi lần Trịnh Lương Điền đi ra ngoài làm công thường nghe ngóng về việc chuyển nghề của bộ đội, thế nên nói:
    - Vi Dân, bố nói rất đúng, em phải cố gắng làm tốt việc của mình, cần phải tìm cách vào đơn vị tốt một chút. Em muốn vào đơn vị nào, có phương hướng sơ bộ nào không?

    - Em còn chưa nghĩ ra, chủ nhiệm phòng quân nhân chuyển nghề của huyện nói ngày mai đến gặp, hình như có lời gì có cần bàn với em, trước tiên xem anh ấy nói thế nào đã.
    Trịnh Vi Dân dùng đũa gắp đậu hũ xào bỏ vào miệng vừa nhai vừa nói.

    - Vi Dân, lần này làm việc thì trong nhà không có chút quan hệ gì, chỉ có thể dựa vào chính bản thân con mà thôi.
    Sau khi nghe nói con cần phải gặp cán bộ huyện để an trí sắp xếp biên chế thì Điền Tịch Mai dùng giọng bất đắc dĩ nói:
    - Còn việc dùng tiền, bố mẹ sẽ cố gắng nghĩ biện pháp, để xem có mượn được của thân thích vài đồng hay không?

    - Mẹ, cũng không cần nhắc đến tiền, dù thế nào thì con cũng là sĩ quan, tốt xấu gì cũng phải có công tác, cũng không chết đói được. Con không tin không bỏ tiền tìm quan hệ thì phía huyện sẽ không sắp xếp công tác cho con.
    Thật ra Trịnh Vi Dân cũng biết bầu không khí của xã hội vào lúc này, hắn chủ yếu là không muốn bố mẹ lo lắng vì mình, chỉ sợ bố mẹ sẽ mang gánh nặng tâm lý.

    Đó là tính cách của Trịnh Vi Dân, sau khi trưởng thành trong quân ngũ thì càng cảm thấy tự tin hơn, luôn nghĩ rằng chuyện của mình sẽ do mình nghĩ biện pháp giải quyết.

    - Vi Dân, mẹ con nói rất đúng, con cũng không thể nghĩ như vậy được, vì đây là thời điểm mấu chốt, nó có liên quan đến cả cuộc đời mình, không nên qua loa được.
    Trịnh Lương Điền thấy con trai ở bên cạnh chỉ biết vùi đầu vào ăn cơm, thế là cười nói:
    - Lâm Lâm, con quay về xem mẹ đã ăn cơm xong chưa đi?

    Lâm Lâm cũng đã ăn xong, khi thấy cha nói chuyện với mình, nó vội vàng đưa chén đến, muốn gắp một ít rau. Trịnh Lương Điền gắp rau và thịt cho con, khi thấy Lâm Lâm vui vẻ chạy đi, hắn mới thần bí bỏ tay vào trong túi quần, xem ra muốn lấy thứ gì đó.


    [/CHARGE]

    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!

  20. Đã có 4 thành viên nói lời cảm ơn tới DuyenKiep cho bài viết này:


Trang 1/21 12311 ... CuốiCuối

Tags for this Thread

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •  
Khung Upload nhanh