[Đô Thị - XHĐ ] Siêu Cấp Cường Giả -T/g: Phong Cuồng

Trang 1/6 123 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 57

Chủ đề: [Đô Thị - XHĐ ] Siêu Cấp Cường Giả -T/g: Phong Cuồng

  1. #1
    Avatar của chic2ken
    chic2ken đang ẩn Banned
    Tham gia ngày
    Jul 2013
    Bài gửi
    94

    [Đô Thị - XHĐ ] Siêu Cấp Cường Giả -T/g: Phong Cuồng

    SIÊU CẤP CƯỜNG GIẢ
    T/giả : Phong Cuồng

    Người dịch : chic2ken - www.metruyen.com
    Biên: www.metruyen.com
    Nguồn truyện: qidian.com


    Giới thiệu:


    Một lần ngoài ý muốn, thân là một học sinh của một trường trung học hắn đã bị Thượng Đế bug ra một lỗi lớn, nhân sinh của hắn đã bị biến đổi, tất cả sẽ phát sinh như thế nào ?

    Quyền lực? Tiền tài? Mỹ nhân?

    "Một ngày nào đó, ta sẽ cho thế giới này vì ta mà run sợ !"

    Bùi Đông Lai.




    Link down PRC 400ch đầu:
    Mã:
    http://www.mediafire.com/download/t47oewkebfec0xh/SCCG.prc
    Lần sửa cuối bởi chic2ken; 17/07/2013 lúc 21:51:39

  2. Đã có 8 thành viên nói lời cảm ơn tới chic2ken cho bài viết này:


  3. #2
    Avatar của chic2ken
    chic2ken đang ẩn Banned
    Tham gia ngày
    Jul 2013
    Bài gửi
    94
    SIÊU CẤP CƯỜNG GIẢ
    T/giả : Phong Cuồng
    Chương 401: Ngang ngược vì ai (8)
    Người dịch : chic2ken - www.metruyen.com
    Biên: www.metruyen.com
    Nguồn truyện: qidian.com






    Sau đó, mắt thấy Bùi Vũ Phu mang theo Quý Hồng tới gần, mấy thành viên của 2 nhà Tần Diệp liền sôi nổi tránh đường.

    Thấy một màn như vậy thì vẻ mặt của Diệp Tranh Vanh có chút khó coi. Hắn thật muốn mở miệng phản kích Bùi Vũ Phu nhưng mà đối mặt với khoảng cách càng lúc càng gần thì hắn chỉ cảm thấy trước ngực bị một tòa núi lớn đè lên làm cho hắn không đủ dũng khí để mở miệng. Chỉ có thể trơ mắt nhìn Bùi Vũ Phu bước qua.

    Bùi Vũ Phu đã hoàn toàn xem Tần Hồng Sơn, Diệp Thạch thành không khí, thậm chí ngay cả mấy lão nhân của 2 nhà Diệp Tần thì Bùi Vũ Phu cũng không hề để ý.

    Giờ phút này, trong mắt của hắn chỉ có con hắn cùng con dâu tương lai của hắn.

    Rốt cuộc, Bùi Vũ Phu cũng đã đến trước mặt của Bùi Đông Lai và Tần Đông Tuyết rồi dừng lại.

    - Bùi thúc thúc.

    Có lẽ thanh danh khi xưa của Bùi Vũ Phu quá lớn, có lẽ là sau khi xuất hiện thì Bùi Vũ Phu đã tạo ra hiệu quả kinh người như thế, có lẽ Bùi Vũ Phu là cha chồng tương lai của mình. Mắt thấy Bùi Vũ Phu đứng bên người thì Tần Đông Tuyết vô cùng khẩn trương.

    - Nha đầu, đây là vật gia truyền của Bùi gia truyền lại, hôm nay ta giao nó cho con.

    Bùi Vũ Phu cười cười với Tần Đông Tuyết rồi sau đó lấy từ trong lòng ra một cái hộp có phong cách cổ xưa, không có mở ra mà trực tiếp đưa đến trước mặt Tần Đông Tuyết.

    Nghe được Bùi Vũ Phu nói thế thì Tần Đông Tuyết vô cùng kích động, nàng rất rõ ràng, Bùi Vũ Phu làm như thế là đã đem nàng trở thành con dâu của Bùi gia.

    Cùng lúc đó, sắc mặt của các thành viên 2 nhà Tần Diệp đều đại biến.

    Phải biết rằng hôm nay là buổi lễ đính hôn của 2 Tần Đông Tuyết và Diệp Tranh Vanh, Bùi Vũ Phu đem đồ gia truyền của Bùi gia giao cho Tần Đông Tuyết, điều này nói lên cái gì?

    Đây là nói cho mọi người biết : Ta Bùi Vũ Phu rất hài lòng với con dâu này, ta nhận nó rồi.

    Có lẽ là do qua kích động, Tần Đông Tuyết cũng không có lấy mà vẻ mặt ửng đỏ nhìn vào Bùi Đông Lai, dường như đang muốn hỏi ý kiến của Bùi Đông Lai.

    - Lấy đi.
    Bùi Đông Lai cười cười, ý bảo Tần Đông Tuyết đón lấy.

    - Đông Tuyết.

    Bùi Đông Lai vừa nói xong, không đợi Tần Đông Tuyết đưa tay ra lấy thì Tần Hồng Sơn lại mở miệng. Trong giọng nói hắn tràn đầy vẻ tức giân, càng nhiều hơn là lo lắng.

    Ở hắn xem ra, nếu Tần Đông Tuyết tiếp nhận đồ vật này thì mặt mũi của Tần gia đã bị ném đi hơn nữa cũng không biết ăn nói với Diệp gia như thế nào.

    - Nha đầu, con đã quyết định làm con dâu của Bùi gia thì cứ yên tâm mà lấy.

    Nghe Tần Hồng Sơn nói như thế thì Bùi Vũ Phu cũng không quay đầu lại mà vẫn tươi cười như cũ:
    - Không ai có thể ngăn cấm 2 đứa ở một chỗ.

    “ Rầm!”

    Lại nghe Bùi Vũ Phu nói như thế thì cả đại sảnh liền trở nên xôn xao, sắc mặt của mọi người liền đại biến.

    - Cảm ơn Bùi thúc thúc.

    Sau đó, không đợi ai mở miệng ngăn cản, Tần Đông Tuyết đã lấy cái hộp kia rồi cúi đầu cảm ơn.

    "Tê ~ "

    Thấy một màn như vậy thì thành viên 2 nhà Tần DIệp đều tức giận hít vào một hơi. Trong đó, một ít thành viên đời thứ ba và thành viên đời thứ tư của 2 nhà Tần Diệp, nếu không phải bận tâm Tần Hồng Sơn và Diệp Thạch thì đã sớm lên tiếng ngăn cản.

    So với thành viên của 2 nhà Tần Diệp thì khi thấy Tần Đông Tuyết nhận chiếc hộp kia thì ánh mắt của Quý Hồng lại lộ ra vẻ hâm mộ và ghen tị.

    - Bùi Vũ Phu.

    Vẻ mặt của Tần Hồng Sơn tái nhợt nhìn vào Bùi Vũ Phu, giọng nói hoàn toàn lạnh xuống.

    Không để ý đến.

    Dường như Bùi Vũ Phu đã coi Tần Hồng Sơn là cái rắm.

    Hắn lại đem ánh mắt nhìn về Bùi Đông Lai, khuôn mặt lại nở ra nụ cười ngây ngô.

    - Qua tử ngốc.

    Thấy được bộ dạng kia của Bùi Vũ Phu thì trong lòng Bùi Đông Lai liền nhấc lên những tầng sóng lớn. hắn có rất nhiều chuyện muốn nói nhưng không biết nên bắt đầu nói từ đâu, chỉ là 2 mắt đỏ lên rồi cười mắng một câu.

    Bùi Vũ Phu cười cười rồi vỗ lên vai phải của Bùi Đông Lai một cái.

    Rất nhẹ.

    Nhưng cũng rất nặng.

    Tình thương của cha như núi.

    - Bùi Vũ Phu, tôi mặc kệ hôm nay ông muốn làm gì. Tôi khuyên ông nên mang con của ông rồi rời đi khỏi nơi này.
    Mắt thấy Bùi Vũ Phu hoàn toàn coi thường mình thì Tần Hồng Sơn cảm thấy quyền uy của mình đang bị khiêu khích. Lửa giận trong lòng hắn đã bạo phát, giọng nói không còn khách khí nữa, mơ hồ mang theo vài phần uy hiếp.

    Lại nghe được Tần Hồng Sơn rống to lên, Bùi Vũ Phu quay đầu lại nhìn thẳng vào mặt Tần Hồng Sơn:
    - Tần Hồng Sơn, ông nghĩ rằng Bùi gia chúng ta muốn làm xui gia với ông lắm sao?

    “ Ách?”

    Lời nói của Bùi Vũ Phu khiến cho thành viên 2 nhà Tần- Diệp đều nghi hoặc, nếu Bùi gia không muốn Tần gia trở thành xui gia thì hôm nay tới cướp cô dâu để làm gì?

    - Nếu không phải nha đầu này có tình ý thắm thiết với con ta thì cho dù người Tần gia các ông có đồng ý thì Bùi Vũ Phu ta cũng không đồng ý đâu.

    Bùi Vũ Phu mở miệng lần nữa, giọng nói làm cho người ta vô cùng kinh hãi.

    - Ông…..

    Nghe được lời nói ngưu bức của Bùi Vũ Phu thì Tần Hồng Sơn tức giận đến cả người run lên, đưa tay chỉ vào Bùi Vũ Phu

    - Tần Hồng Sơn, lúc trước ông lựa chọn thờ ơ lạnh nhạt, để 2 nhà chúng ta đưa ra lễ hỏi. Mặc dù hành vi ấy có chút đê tiện nhưng mà rất thông minh. Như vậy có thể đem lại cho ông lợi ích lớn nhất. Hiện giờ tuy rằng ta không biết phần lễ hỏi của Diệp gia cho ông nặng như thế nào. Nhưng mà thấy ông đã lựa chọn như vậy thì ta cảm thấy đầu ông đã tràn đầy nước trong đó rồi.

    Không đợi Tần Hồng Sơn mở miệng nói tiếp, Bùi Vũ Phu lại mở miệng, ánh mắt nhìn vào Tần Hồng Sơn giống như một thằng ngu ngốc.

    - Ách?

    Mặc dù thành viên của 2 nhà Tần Diệp đã biết được Bùi Vũ Phu là một người vô cùng cuồng ngạo. Nhưng mà, lúc này nghe được Bùi Vũ Phu nói “ Đầu của Tần Hồng Sơn tràn đầy nước trong đó rồi” thì bọn hắn hoàn toàn sợ ngây người.

    Bọn hắn thật sự muốn biết, nam nhân này dựa vào cái gì mà ngưu bức đến thế?

    - Bùi Vũ Phu, ông muốn giẫm lên vết xe đổ năm xưa sao?

    Tần Hồng Sơn giận tím mặt, rống lớn.

    - Giẫm lên vết xe đổ năm xưa ư?

    Ánh mắt Bùi Vũ Phu như đao quét về phía đám người Tần Hồng Sơn, Diệp Thạch:
    - 20 năm trước, ta không có quỳ mà bước ra khỏi Yên Kinh. Hôm nay, cho dù Thiên vương lão tử đến đây thì cũng đừng hòng khiến con ta bước ra khỏi Yên Kinh nửa bước.

    - Bùi Vũ Phu, ông thật sự cảm thấy rằng trên đời này không có ai có thể đối phó với ông sao?

    Bên tai vang lên lời nói của Bùi Vũ Phu, Diệp Thạch cười lạnh một tiếng. Ánh mắt nhìn về phía Diệp Cô Thành:
    - Người đâu, bắt tên mãng phu không biết trời cao đất rộng này lại cho ta.

    Lần sửa cuối bởi chic2ken; 17/07/2013 lúc 21:51:46

  4. #3
    Avatar của chic2ken
    chic2ken đang ẩn Banned
    Tham gia ngày
    Jul 2013
    Bài gửi
    94
    SIÊU CẤP CƯỜNG GIẢ
    T/giả : Phong Cuồng
    Chương 402: Ngang ngược vì ai (9)
    Người dịch : chic2ken - www.metruyen.com
    Biên: www.metruyen.com
    Nguồn truyện: qidian.com









    “Vù” “Vù” “Vù”

    Diệp Thạch vừa nói xong thì 8 gã thành viên tinh nhuệ của Long Nha đã động.

    Bọn hắn không có trực tiếp tấn công Bùi Vũ Phu mà là bước lên, đứng phía sau Diệp Cô Thành, đợi Diệp Cô Thành ra lệnh thì bọn hắn mới ra tay.

    Sở dĩ là như vậy là bởi vì Diệp Thạch không phải là người trong quân đội hơn nữa Long Nha lại là một chi bộ đội đặc thù. Mặc dù là người ở trong quân đội nhưng mà có thể điều động được Long Nha cũng không có mấy ai.

    "Ba!"

    Mắt thấy 8 gã thành viên Long Nha đi lên, Bùi Đông Lai buông cánh tay phải Tần Đông Tuyết ra rồi bước lên một bước, đứng bên cạnh Bùi Vũ Phu. Chiến ý trên người hắn liền bùng nổ, thanh thế kinh người.

    Không riêng gì Bùi Đông Lai mà sắc mặt của Quý Hồng cũng nghiêm túc đứng bên cạnh Bùi Vũ Phu, làm ra bộ dạng chuẩn bị ra tay.

    Thấy một màn như vậy thì tất cả mọi người của 2 nhà Tần Diệp đều lui ra lại phía sau.

    Ở giữa đại sảnh, sắc mặt của Diệp Cô Thành hiện lên một tia dao động, vẻ mặt hắn phức tạp nhìn vào Bùi Vũ Phu mà Bùi Vũ Phu cũng đem ánh mắt nhìn vào hắn.

    Gươm tuốt vỏ, nỏ giương dây.

    Không khí áp lực làm cho người ngạt thở.

    - Còn đứng ngây đó làm gì?

    Lui lại phía sau chừng chục bước, Diệp Thạch thấy Diệp Cô Thành thờ ơ thì sắc mặt có chút khó coi, quát lên.

    - Diệp Thạch, ông muốn để bọn hắn ra tay sao?

    Khí thế của Bùi Vũ Phu đột nhiên thay đổi, giống như thiên thần hạ phàm, đưa tay chỉ vào Diệp Cô Thành, cười lạnh nói:
    - Chỉ bằng hắn và đám người Long Nha kia ư?

    "*. . ."

    Bên tai vang lên lời nói khinh thường của Bùi Vũ Phu, toàn bộ mọi người đều tỏ ra ngạc nhiên.

    Chuyện gì ddaay

    18 năm trước không phải Bùi Vũ Phu bị Diệp Cô Thành phế đi một chân, đuổi ra khỏi Yên Kinh sao?

    Giờ phút này, đối mặt với Bùi Vũ Phu thì Diệp Cô Thành lại không lên tiếng, để cho Bùi Vũ Phu chủ động khiêu khích.

    Không có đáp án.

    Tất cả mọi người đều nhìn về phía Diệp Cô Thành.

    Vẫn không trả lời, Diệp Cô Thành vẫn nhìn chằm chằm vào Bùi Vũ Phu.

    Mặc dù từ tin tình báo biết được 18 năm trước, Bùi Vũ Phu đã bị Diệp Cô Thành phế đi một chân chật vật cút ra khỏi Yên Kinh nhưng mà Bùi Đông Lai vẫn không tin.

    Hắn tuyệt không tin.

    Giờ phút này, mắt thấy Diệp Cô Thành không dám hành động thiếu suy nghĩ thì Bùi Đông Lai lại càng khẳng định điều này.

    Hắn chỉ cảm thấy một ngọn lửa đang thiêu đốt lòng mình, làm cho máu hắn sôi trào lên.

    - Diệp Cô Thành, 18 năm trước ông từng suất lĩnh Long Nha đến bệnh viện vây công ta, ta từng nói với ông rằng : “ Nếu ông đại biểu cho Diệp gia mà chết thì lão tử dùng một bàn tay sẽ bóp chết ông.”

    Im lặng trong đại sảnh, giọng nói của Bùi Vũ Phu lại vang lên:
    - Hôm nay, những lời này vẫn còn hiệu lực, ông vì ai mà đến?

    Thời gian dừng lại, hình ảnh đứng yên.

    - Nếu ông đại biểu cho Diệp gia mà đến thì một tay của lão tử sẽ bóp chết ông.

    Những lời này của Bùi Vũ Phu giống như là ma pháp, không ngừng vang lên bên tai mọi người trong đại sảnh.

    Kinh ngạc.

    Choáng váng.

    Ngây người.

    Trừ Diệp Cô Thành và Bùi Vũ Phu ra thì toàn bộ mọi người trong đại sảnh đều đứng nguyên tại chỗ, trừng to hai mắt há hốc mồm, vẻ mặt không tin tưởng nổi nhìn vào Diệp Cô Thành.

    Vẫn cứ như vậy mà nhìn vào, vẫn không có nhúc nhích.

    Thấy bộ dạng khinh thường của Bùi Vũ Phu thì trong đầu Diệp Cô Thành không khỏi hiện lên hình ảnh 18 năm trước.

    Ngày đó, mưa to như trút nước, bởi vì Diệp Vãn Tình sinh Bùi Đông Lai mà chết trên bàn mổ, điều này đã làm cho Diệp gia phẫn nộ, Diệp Cô Thành suất lĩnh Long Nha đi vào bệnh viện, vây quanh phòng phẫu thuật.

    Cho đến ngày nay, Diệp Cô Thành vẫn nhớ rõ cảnh tượng hắn đi vào phòng phẫu thuật kia.

    Một màn kia giống như là đã khắc sâu vào trong lòng của hắn.

    Khi hắn mang thủ hạ tiến vào phòng phẫu thuật thì Vũ Thần người từng kiêu ngạo, đại náo Yên Kinh, cuối cùng cướp đi đệ nhất mỹ nữ từ trong tay tứ đại thiếu gia của kinh thành đang quỳ trước giường, gắt gao nắm lấy cánh tay của Diệp Vãn Tình, rơi lệ.

    Thấy một màn kia thì Diệp Cô Thành không có hạ lệnh cho thủ hạ công kích Bùi Vũ Phu mà là lẳng lặng đứng thủ ở trước cửa phòng phẫu thuật.

    - Diệp Cô Thành, nếu ông đại biểu cho Diệp gia mà chết thì lão tử dùng một bàn tay sẽ bóp chết ông.

    Ở trong lúc Diệp Cô Thành và thủ hạ đứng đợi trước phòng phẫu thuật thì Bùi Vũ Phu cũng không có lau đi những giọt nước mắt trên mặt mà đột nhiên đứng giật, nhìn vào Diệp Cô Thành.

    Lúc ấy, Bùi Vũ Phu vừa mới thốt lên xong thì thành viên của Long Nha liền nổi giận.

    Nhưng mà lúc ấy không đợi thành viên Long Nha động thủ, trên người Bùi Vũ Phu đã tràn ra một cỗ sát ý làm cho người ta không thể thở được, cỗ sát ý này đã làm cho toàn bộ thành viên Long Nha lúc ấy đứng đơ lại, 2 chân mềm nhũn ra.

    - Là vì Vãn Tình mà đến.

    Đối mắt với sát ý của Bùi Vũ Phu thì Diệp Cô Thành trả lời một câu:
    - Trong lòng tôi, mặc dù nó không cùng huyết thống nhưng nó vẫn là em gái của tôi.

    - Tuy rằng, tôi biết tôi không phải là đối thủ của ông nhưng tôi vì em gái của mình, tôi phải giáo huấn ông.

    Ngày đó, nói ra những lời này rồi Diệp Cô Thành ra lệnh cho thủ hạ của mình đi ra ngoài, kết quả là đám thành viên Long Nha lo lắng một mình đấu với Bùi Vũ Phu thì tương đương với chịu chết cho nên đã chống lại mệnh lệnh của Bùi Vũ Phu, đem họng súng nhắm vào Bùi Vũ Phu.

    Sau đó, ở cái nhìn chăm chú của mọi người, sát ý trên người Bùi Vũ Phu liền biến mất, ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ.

    Mãi đến khi thành viên của Long Nha hiểu ra thì Bùi Vũ Phu bỗng nhiên huy chưởng, tự đoạn một chân của mình.

    Một màn kia, khiến cho mọi người rung động.

    Sau khi tự đoạn một chân, Bùi Vũ Phu không nói gì chỉ ôm lấy Diệp Vãn Tình rồi rời đi.

    Lúc ấy.

    Đám người Diệp Cô Thành không có ngăn trở, bọn hắn tránh đường trơ mắt nhìn Bùi Vũ Phu kéo theo một chân, ôm Diệp Vãn Tình rời khỏi phòng phẫu thuật.

    Diệp Cô Thành vĩnh viễn cũng không quên được ngày nào đó.

    Ngày đó.

    Hắn mất đi một người em gái của mình là Diệp Vãn Tình.

    Ngày đó.

    Diệp Cô Thành mới thật sự biết được thực lực chân chính của Bùi Vũ Phu. Hắn biết nếu Bùi Vũ Phu không trọng tình trọng nghĩa, áy náy ở trong lòng mà là đại khai sát giới thì hắn và toàn bộ thành viên Long Nha lúc ấy sẽ chết. Ở trước mặt Bùi Vũ Phu, ngay cả cơ hội nổ súng thì bọn hắn cũng không có.

    Lúc này, nghe Bùi Vũ Phu nói lại câu nói 18 năm trước thì Diệp Cô Thành nhớ lại sự việc năm đó. Mặc dù bây giờ Diệp Cô Thành không cảm nhận được một chút sát ý nào trên người của Bùi Vũ Phu nhưng mà trực giác nói cho hắn biết, thực lực của Bùi Vũ Phu hôm nay đã đáng sợ hơn, cường đại hơn.

    - Cô Thành, không cần bởi vì hắn từng ở chung một chỗ với Vãn Tình mà khiến cậu không đành lòng xuống tay.

    Diệp Cô Thành trầm mặc làm cho Diệp Thạch nghĩ đến cảm tình của Diệp Cô Thành giành cho Diệp Vãn Tình, hắn nói:
    - Ngược lại, sở dĩ Diệp Vãn Tình đi sớm như thế là bởi vì tên mãng phu này. Hắn chẳng những hại chết Vãn Tình mà hôm nay hắn lại dẫn nghiệt chủng đến đây quấy rối, nhất định phải khiến hắn trả giá thật nhiều.

    - Vũ Phu, trong lòng tôi trước có quốc, sau có gia.

    Không để ý đến Diệp Thạch, sắc mặt Diệp Cô Thành nghiêm túc nhìn vào Bùi Vũ Phu:
    - Chỉ khi nào tổ quốc cần thì Long Nha mới xuất động. Hôm nay, tôi chỉ vì quốc, không vì gia.

    - Tục ngữ có câu “ Vì nước quên dân” Vũ Phu, năm đó tôi cảm thấy ông là một người anh hùng nên mới để ông đem Vãn Tình đi. Hôm nay, tôi vẫn cảm thấy rằng ông là một người anh hùng, tôi tin tưởng, ông sẽ không khiến chúng tôi phải khó xử.

    Nói xong, Diệp Cô Thành vẫn không nhúc nhích mà nhìn vào Bùi Vũ Phu.

    - Ông yên tâm, hôm nay tôi đến đưa lễ hỏi cho con trai của tôi, để con trai tôi mang con dâu về nhà. Việc vui mừng như vậy sẻ không phát sinh ra sự việc đổ máu gì cả.
    Bùi Vũ Phu lộ ra nụ cười ngây ngô.

    Nghe được Bùi Vũ Phu cam đoan, Diệp Cô Thành không nói gì nữa mà trực tiếp mang 8 thành viên Long Nha xoay người rời đi.




    Lần sửa cuối bởi chic2ken; 17/07/2013 lúc 21:51:53

  5. #4
    Avatar của chic2ken
    chic2ken đang ẩn Banned
    Tham gia ngày
    Jul 2013
    Bài gửi
    94
    SIÊU CẤP CƯỜNG GIẢ
    T/giả : Phong Cuồng
    Chương 402: Ngang ngược vì ai (10)
    Người dịch : chic2ken - www.metruyen.com
    Biên: www.metruyen.com
    Nguồn truyện: qidian.com








    - Cô Thành, cậu có phải là người của Diệp gia không?

    Mắt thấy Diệp Cô Thành muốn đi, Diệp Thạch nổi trận lôi đình, trầm giọng quát.

    - Bùi Vũ Phu giết tôi như giết gà.

    Ở dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Diệp Cô Thành cũng không dừng bước lại mà mở miệng chậm rãi, giọng nói không lớn nhưng vẫn đủ để mọi người nghe thấy:
    - Đồng dạng, chỉ cần hắn nguyện ý thì trước khi cứu binh đến đây hắn sẽ huyết tẩy cả nơi này rồi thoải mái rời đi.

    “ Rầm!”

    Câu nói của Diệp Cô Thành giống như là một quả bom, nổ vang lên khắp đại sảnh làm cho mọi người trợn tròn mắt.

    Choáng váng sao?

    Đúng vậy!

    Đối với đám người Diệp Thạch, Tần Hồng Sơn mà nói thì bọn hắn vẫn cho rằng 18 năm trước Diệp Cô Thành dẫn người Long Nha đi vây công Bùi Vũ Phu, phế đi một chân của Bùi Vũ Phu rồi khiến cho Bùi Vũ Phu cút ra khỏi Yên Kinh.

    Mà hiện giờ, Diệp Cô Thành lại nói Bùi Vũ Phu có thể giết hắn như giết gà.

    Loại tương phản hoàn toàn này làm cho đám người DIệp Thạch, Tần Hồng Sơn khiếp sợ, quả thật là không thể dùng từ nào để hình dung được.

    Dưới ánh đèn.

    Bọn hắn há to miệng, vẻ mặt ngây ngốc nhìn vào bóng lưng Diệp Cô Thành, cảm giác kia như đang hỏi: “ Điều này sao có thể được?”

    Không riêng gì bọn hắn mà ngay cả 8 gã thành viên Long Nha phía sau cũng thất kinh hồn vía.

    Bọn hắn không tham gia vào chuyện 18 năm trước nhưng mà bọn hắn cũng biết được tin tức năm đó.

    Cho nên, ở bọn hắn xem ra sở dĩ Diệp Cô Thành không động thủ là bởi bì sợ liên lụy đến đám người DIệp Thạch, Tần Hồng Sơn ở bên cạnh, sẽ khiến cho quốc gia bị ảnh hưởng.

    Hiện giờ, nghe được Long Vương Diệp Cô Thành nói ra “ Bùi Vũ Phu giết tôi như giết gà” thì sự rung động trong lòng bọn hắn so với đám người Diệp Thạch, Tần Hồng Sơn lại càng rung động hơn.

    Không thể dùng ngôn từ nào để hình dung được sự rung động trong lòng bọn hắn làm cho bọn hắn không kìm lòng được mà quay đầu lại, nhìn vào nam nhân một chân kia.

    Bọn hắn thật sự muốn biết thực lực của nam nhân kai đã đạt đến trình độ nào mới khiến cho Long Vương nói ra những lời như vậy.

    “Bá!"

    Cùng lúc đó, toàn bộ thành viên của 2 nhà Diệp Tần cũng thất kinh nhìn về phía Bùi Vũ Phu.

    - Tần Hồng Sơn, hẳn là ông nên đợi Bùi gia xuất ra lễ hỏi rồi mới làm quyết định.

    Nhìn thấy khuôn mặt kinh hãi của từng người, Bùi Vũ Phu đem ánh mắt nhìn về phía Tần Hồng Sơn:
    - Bởi vì ông ngu xuẩn nên mới khiến cho Tần gia vĩnh viễn mất đi cơ hội đứng ở trên đỉnh của nước cộng hòa.

    “ Két”

    Bùi Đông Lai nói xong những lời này, cửa đại sảnh đã bị người khác đây ra.

    Lễ hỏi của Bùi gia đến đây.

    Bởi vì nghe được sự thật 18 năm trước từ trong miệng của Diệp Cô Thành nên thành vien của 2 nhà Tần Diệp đều khiếp sợ không thôi.

    Nhưng mà.

    Nổi khiếp sợ trong lòng của mọi người lại khác nhau.

    Ở trong lòng thành viên của đời thứ tư và một ít thành viên đời thứ ba của 2 nhà Tần Diệp thì hành động của Bùi Vũ Phu chỉ có thể dùng 2 chữ “ Nghịch thiên” để hình dung, nếu không có gì bất ngờ thì Tần Đông Tuyết sẽ bị cha con Bùi gia mang đi, 2 nhà Tần Diệp sẽ mất hết mặt mũi.

    Mà đối với Tần Hồng Sơn, Diệp Thạch và đám lão nhân đã lui xuống, thậm chí thành viên trung tâm của 2 nhà Tần Diệp thì tuy rằng Bùi Vũ Phu đã bức bách Diệp Cô Thành, làm cho Diệp Cô Thành và quân bài Long Nha trong tay hắn bại, chủ động rời đi. Nhưng mà, đối với quốc gia TQ cùi chó như thế này, chỉ lấy quan chức làm tối thượng thì Bùi Vũ Phu muốn phá hư buổi lễ đính hôn hôm nay cũng không dễ gì.

    Dù sao.

    Nếu việc Bùi Vũ Phu dùng vũ lực cướp đi Tần Đông Tuyết truyền ra ngoài thì thanh danh của Bùi gia cũng chưa chắc sẽ tốt hơn. Ngược lại, còn có thể bị quan trên nói là cường đạo, mang tiếng ác ở trên người.

    Như vậy, tuy rằng bọn hắn bị Bùi Vũ Phu làm cho tức giận nhưng mà bọn hắn cũng không nhận thua, mà là đợi thế lực ẩn dấu của Bùi Vũ Phu trồi lên mặt nước.

    Ở hắn xem ra, thực lực ẩn dấu của Bùi Vũ Phu mới là quyết định quan trọng trong lần giao phong lần này.

    "Bá!"

    Lại nghe cửa đại sảnh mở ra, trừ Bùi Vũ Phu và Bùi Đông Lai ra thì toàn bộ mọi người trong đại sảnh đều nhìn về phía trước.

    Lúc này đây, đẩy cửa ra là một nam nhân trung niên.

    Sau khi mở cửa ra thì nam nhân trung niên lui về phía sau từng bước, để người phía sau đi vào.

    Cùng lúc đó, mọi người đều thấy rõ người đến.

    "Ách. . ."

    Thấy người đi ở đằng trước thì không riêng gì thành viên 2 nhà Tần DIệp, mà ngay cả Tần Hồng Sơn, Diệp Thạch cùng với mấy vị lão nhân đã lui xuống cũng bị sợ ngây người.

    Bởi vì, cho dù lúc nãy Bùi Vũ Phu không nói câu kia thì các vị này cũng sẽ không tới đây.

    Thậm chí, bọn hắn có đủ lý do để tin rằng, mặc dù đây là buổi lễ kết hôn của dvt và Tần Đông Tuyết thì những vị này cũng không tự mình tham gia tiệc cưới. Nhiều lắm cũng chỉ là gọi điện đến chúc mừng, nếu hơn nữa thì cũng thầm đến thăm 2 nhà Tần Diệp rồi chúc mừng mà thôi.

    Sở dĩ là như vậy là bởi vì…thân phận của bọn họ quá hiển hách.

    Trong bọn họ, trừ mấy vị đại lão đứng ở trên đỉnh quyền lực giống với Diệp Thạch, Tần Hồng Sơn ra thì còn có mấy vị đại lão mặc dù đã lui xuống tuyến 2 nhưng mà vẫn có ảnh hưởng đến hướng đi của TQ.

    Có thể nói không khoa trước chút nào, trừ Tiêu gia ta thì toàn bộ các vị đại lão đến đã đến đây.

    Là vì Bùi gia mà đến.

    Điều này đã làm cho toàn bộ thành viên 2 nhà Tần Diệp rung động hơn câu nói “ Bùi Vũ Phu giết tôi như giết gà” của Diệp Cô Thành.

    Thấy vị đại lão số một dẫn đầu đoàn người đi vào đại sảnh thì Quý Hồng và Bùi Đông Lai cũng bị cả kinh, mặc dù bọn hắn biết được lúc này Bùi Vũ Phu sẽ vận dụng thế lực của mình nhưng mà một màn này cũng khiến 2 người bọn họ trợn tròn mắt, há hốc mồm.

    2 người bọn họ không kìm lòng được mà quay đầu nhìn vào Bùi Vũ Phu.

    Thấy được ánh mắt khiếp sợ và nghi hoặc của Quý Hồng và Bùi Đông Lai thì Bùi Vũ Phu chỉ cười cười, cảm giác giống như tất cả chuyện này không đáng để nhắc tới.

    Không đáng giá nhắc tới sao?

    Khiếp sợ qua đi, toàn bộ thành viên của nhà Tần Diệp liền đem ánh mắt thu lại, rồi nhìn về phía Bùi Vũ Phu.
    Lần sửa cuối bởi chic2ken; 17/07/2013 lúc 21:52:01

  6. #5
    Avatar của chic2ken
    chic2ken đang ẩn Banned
    Tham gia ngày
    Jul 2013
    Bài gửi
    94
    SIÊU CẤP CƯỜNG GIẢ
    T/giả : Phong Cuồng
    Chương 403: Ngang ngược vì ai (11)
    Người dịch : chic2ken - www.metruyen.com
    Biên: www.metruyen.com
    Nguồn truyện: qidian.com








    Lúc này đây.

    Trong ánh mắt của bọn hắn không còn vẻ phẫn nổ nữa.

    Mà thay vào đó là kính sợ.

    Mà thân là người cầm quyền của Tần gia Tần Hồng Sơn lại cảm thấy được câu nói trước kia của Bùi Vũ Phu thật sự quá buồn cười. Ở hắn xem ra, cho dù thủ trưởng số một cũng không có tư cách nói để cho Tần gia đứng vào đỉnh quyền lực a?

    Dù sao, thì một gia tộc hoặc một người muốn đứng ở trên đỉnh quyền lực thì cũng cần những người khác, gia tộc khác gật đầu đồng ý. Căn bản không thể vì một câu nói của một người nào đó mà có thể làm được.

    Nhưng mà.

    Giờ phút này thấy được cảnh tượng trước mắt.

    Tần Hồng Sơn một trận hết hồn, càng nhiều hơn là hối hận.

    Đúng vậy.

    Hắn hối hận.

    Tuy rằng hắn không biết Bùi Vũ Phu dựa vào cái gì mà có thể để cho các vị đại nhân vật này đi đến đây nhưng mà lý trí nói cho hắn biết nếu hắn không nóng vội làm ra quyết định với Diệp gia. Mà là đợi chơ Bùi Vũ Phu xuất ra lễ hỏi, như vậy lấy thực lực của Bùi gia và thực lực hiện có của Tần gia thì Tần Tranh hoàn toàn có khả năng bước lên đỉnh của quyền lực. Lúc ấy, Tần gia sẽ trở thành một gia tộc đệ nhất của nước cộng hòa.

    Lúc này, khi Tần Hồng Sơn cảm thấy hối hận thì trên mặt của Diệp Thạch cũng đã tái xanh, nụ cười trên mặt hắn cũng đã biến mất.

    Giờ phút này.

    Vẻ mặt của hắn trở nên ngưng trọng.

    Tuy rằng hắn và Tần Hồng Sơn giống nhau, cũng không biết vì sao Bùi Vũ Phu lại có thể khiến cho mấy vị đại lão này xuất hiện ở đây. Nhưng mà hắn lại rõ ràng, những người này đối với Diệp gia mà nói thì tuyệt đối không phải là chuyện tốt, thậm chí sẽ khiến cho Tần gia mất đi mặt mũi.

    Trong lúc nhất thời, cả đại sảnh liền trở nên im lặng, im lặng đến nỗi có thể nghe rõ tiếng bước chân của mấy vị đại nhân vật kia.

    Trong đại sảnh, trong lòng toàn bộ thành viên của nhà Tần Diệp đang hỏi: “ Rốt cuộc là Bùi Vũ Phu dựa vào cái gì mới có thể làm được tất cả những chuyện này?”

    Không trả lời.

    Ở cái nhìn chăm chú của mọi người, lấy vị thủ trưởng số một dẫn đầu, đi phía sau là Cổ Bồi Nguyên, Miêu lão gia tử cùng với Cô Độc Phong Ảnh dẫn đầu mấy vị gia chủ của các đại thế gia võ học, đi về phía Bùi Vũ Phu.

    "Bá!"

    - Thủ trưởng, tốt.

    Diệp Cô Thành cũng bị đoàn người đi đến làm cho kinh sợ nhưng mà thân là thủ lĩnh của Long Nha, được xưng là Long Vương thì tâm lý của hắn đã vượt xa thường nhâ. Ngắn ngủi khiếp sợ tổi qua, hắn liền cúi chào, vấn an thủ trưởng số một.

    "Bá!"

    - Thủ trưởng, tốt.

    8 gã thành viên Long Nha như ở trong mộng tỉnh dậy, vội vàng cúi chào.

    - Mọi người đi ra ngoài đi.

    Thủ trưởng số một trả lễ, giọng nói hờ hững nhưng mà làm cho người ta có một loại cảm giác không thể cãi lệnh.

    - Vâng, thủ trưởng.

    Diệp Cô Thành liền lĩnh mệnh, sau đó mang theo 8 gã thành viên Long Nha rời đi.

    Say đó, trên đường đi lên, thủ trưởng số một cũng đã gặp thoáng qua Tần Hồng Sơn, Diệp Thạch, âm thầm trao đổi ánh mắt, sau đó mang theo mọi người đi đến trước mặt Bùi Vũ Phu.

    Thấy mấy vị này thì cho dù Tần Đông Tuyết xuất thân từ Tần gia cũng bị cả kinh trợn mắt há hốc mồm!

    Nàng không ngờ rằng thế lực chân chính của Bùi Vũ Phu lại có thể lay động được hai đại gia tộc Tần Diệp.

    So sánh với Tần Đông Tuyết mà nói thì rung động trong lòng Tiếu Ái Linh chỉ nhiều hơn chứ không ít.

    - Cậu đã gọi tôi một tiếng dì như vậy tôi cũng gọi cậu là Đông Lai. Đông Lai, tôi đã từng nghe Đông Tuyết nói qua cậu là một con người vĩ đại hoàn toàn xứng với nó thậm chí nói về năng lực cá nhân thì cậu còn tốt hơn so với Diệp Tranh Vanh.

    - Nhưng mà… Đông Lai, cậu nên biết muốn trở thành chồng của Đông Tuyết thì chỉ lấy năng lực cá nhân thôi là không đủ.

    Nghĩ đến những lời nói trước đây mình nói với Bùi Đông Lai thì nàng chỉ cảm thấy có một bàn tay vô hình tát vào mặt nàng làm cho khuôn mặt của nàng trắng bệch, hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào.

    Cùng lúc đó, nàng liền đem ánh mắt nhìn về Diệp Tranh Vanh.

    Ngay sau đó.

    Nàng thấy được khuôn mặt anh tuấn của Diệp Tranh Vanh đã không còn vẻ kiêu ngạo, không còn điểm khinh thị đối với Bùi gia nữa là là khiếp sợ cùng sợ hãi.

    Thân là nhân vật chính của buổi lễ đính hôn hôm nay thì Diệp đại thiếu gia Diệp Tranh Vanh run lên, cả người giống như là bị điện giật vậy.

    Hắn rất muốn hét lớn lên rằng tất cả chuyện này đều là ảo giác, tất cả chuyện này không hợp với lẽ thường nhưng mà thấy mấy vị đại lão đứng trước Bùi Vũ Phu thì lý trí nói cho hắn biết hết thảy mọi chuyện đều là sự thật.

    - Vũ Phu, vị này là con của cậu à?
    Dừng bước lại, thủ trưởng số một cũng không có để ý đến đám người Tần Hồng Sơn, Diệp Thạch mà là nhìn thoáng qua Bùi Đông Lai, cười hỏi.

    Đối mặt với câu hỏi của vị thủ trưởng số một, Bùi Vũ Phu cười ngây ngô, nói:
    - Ừh, đây là con trai, còn đây là con dâu.

    Lời kia của Bùi Vũ Phu vừa mới thốt lên thì thành viên của Tần gia liền vui sướng.

    So sánh với thành viên Tần gia mà nói thì toàn bộ thành viên Diệp gia đều căng thẳng.

    Bọn hắn ngừng thở, trừng to mắt, vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào thủ trưởng sổ một, chờ thủ trưởng số một mở miệng.

    Mặc dù trong lòng bọn hắn đã biết được thắng bại trong cuộc tỷ thí ngày hôm nay nhưng mà bọn hắn vẫn ôm tâm lý hy vọng, hy vọng ảnh hưởng của Diệp gia mà khiến cho thủ trưởng số một thay đổi quyết định.

    - Rất xứng đôi.

    Thủ trưởng số một mỉm cười, nói ra 3 chữ, cũng đã biểu lộ thái độ của đoàn người mình.

    "Bá!"

    Nghe thủ trưởng số một nói như thế thì sắc mặt toàn bộ thành viên Diệp gia đều biến đổi. Trong đó Diệp Tranh Vanh giống như là bị tát mấy trăm cái vào mặt vậy, niềm kiêu ngạo của hắn đã bị đập nát, trước mắt tối sầm, thiếu chút nữa là lăn ngã xuống đất.

    Sau đó hắn dùng lực cắn vào lưỡi mình một cái, dưới sự đau đớn này thì ý nghĩ của hắn đã thanh tỉnh lại mộ ít. Sau đó đem ánh mắt nhìn về phía ông nội của mình.

    Hắn biết, lúc này, chỉ có Diệp Thạch mới có thể thay đổi thế cục mà thôi.

    Lúc này đây, sắc mặt Diệp Thạch đã trở nên âm trầm, khóe mắt không ngừng nhảy lên. Trong con người lóe lên tinh quang dường như hắn đã quyết định một điều nào đó.

    2s sau.

    Hắn bước lên, hướng về vị thủ trưởng số một.


    Lần sửa cuối bởi chic2ken; 17/07/2013 lúc 21:52:08

  7. The Following User Says Thank You to chic2ken For This Useful Post:


  8. #6
    Avatar của chic2ken
    chic2ken đang ẩn Banned
    Tham gia ngày
    Jul 2013
    Bài gửi
    94
    SIÊU CẤP CƯỜNG GIẢ
    T/giả : Phong Cuồng
    Chương 404: Ngang ngược vì ai (12)
    Người dịch : chic2ken - www.metruyen.com
    Biên: www.metruyen.com
    Nguồn truyện: qidian.com









    "Bá!"

    Khi Diệp Thạch bước chân đi lên thì toàn bộ mọi người đều không kìm lòng được mà nhìn về phía Diệp Thạch.

    Vừa rồi, thủ trưởng số một nói một lời đơn giản như thế nhưng cũng đã biểu lộ thái độ của mình mà các vị đại lão, lão nhân bên cạnh cũng tỏ rõ lập trường.

    Lúc sau, Diệp Thạch lại bước lên đi tới thủ trưởng số một, điều này làm cho mọi người ý thức được cái gì.

    Trong lúc nhất thời, không khí trong đại sảnh liền yên tĩnh trở lại, chỉ nghe thấy những tiếng bước chân của Diệp Thạch.

    Một bước, hai bước, ba bước.

    Cuối cùng, Diệp Thạch cũng đã bước đến trước mặt thủ trưởng số một.

    - XXX, các vị đến đây cũng không thông báo một tiếng. Cũng may tôi cùng lão Tần kịp nghênh đón các vị.

    Dừng bước lại, Diệp Thạch liền vấn an thủ trưởng số một, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, dường như muốn dùng phương thức này để chứng minh cái gì.

    - Đến lúc làm ra quyết định thì chưa kịp thông báo cho mọi người biết.
    Thủ trưởng số một ảm đảm cười, lời nói thật khó hiểu, cố gắng nhắc nhở Diệp Thạch cái gì đó.

    Quả nhiên, nghe được thủ trưởng số một nói như thế thì Diệp Thạch trầm mặc, ánh mắt lóe lên dường như đang suy nghĩ đến Bùi Vũ Phu dựa vào cái gì mà có thể khiến cho thủ trưởng số một cùng các vị đại lão đi đến đây?

    Nhưng mà, Diệp Thạch vắt hết óc cũng không nghĩ ra được.

    - Lão Diệp, chuyện giữa nha đầu Tần gia và Diệp Tranh Vanh thì tôi cũng có nghe qua.

    Mắt thấy Diệp Thạch không lên tiếng, thủ trưởng số một trầm ngâm một lát rồi mở miệng:
    - Lão Diệp a, hiện tại người trẻ tuổi cũng không giống với chúng ta trước đây. Bọn nó được tự do yêu đương, tục ngữ có nói “ Dưa xanh hái không ngọt” nếu nha đầu Tần gia không muốn cùng Tranh Vanh nhà ông ở chung một chỗ thì ông cùng lão Tần cũng đừng nên ép buộc nữa.

    “ Tê!”

    Nghe thủ trưởng số một nói như thế thì Diệp Thạch tức giận đến hít vào một hơi, những thớ thịt trên khuôn mặt hơi run lên.

    Hỗn đến vị trí này thì so với bất kỳ kẻ nào bọn hắn đều rất rõ ràng. Hai đại thế gia đám hỏi là đại biểu cho cái gì, mà thủ trưởng số một lại nói cái gì là tự do yêu đương, dưa xanh hái không ngọt, điều này đã tỏ ra lập trường của hắn, hơn nữa cũng đã tát một bạt tai vào mặt hắn.

    - XXX, ngài nói không sai.

    Tức giận rất nhiêu nhưng Diệp Thạch không có biểu hiện ra ở trên mặt mà thản nhiên:
    - Vì hạnh phúc của bọn nhỏ ngày sau mà người làm trưởng bối như chúng ta đây cần phải quan tâm đến, hy vọng ngài thông cảm cho nổi khổ tâm của tôi cùng với lão Tần.

    “ Ách?”

    Nghe được Diệp Thạch nói như thế thì thủ trưởng số một nhíu mày lại, mà mấy vị đại lão, lão nhân bên cạnh đều dùng ánh mắt phức tạp nhìn vào Diệp Thạch.

    Hiển nhiên, bọn hắn cũng hiểu được, đứng càng cao thì cần phải cân bằng lại các thế lực, các thế lực tranh đấu cũng phải yên lặng tuân thủ quy tắc này.

    Đối với việc này, bọn hắn đều rõ ràng, tuy thủ trưởng số một đã tỏ thái độ lập trường nhưng Diệp Thạch không cam lòng. Tuy rằng điều này đã khiến cho thủ trưởng số một không thoải mái, nhưng mà quy tắc “ Cân bằng” lấy thủ trưởng số một dẫn đầu thì bọn hắn vì đại cũng cũng không có khả năng vạch mặt với Diệp gia.

    - Lão Diệp, lời của ông cũng không sai.

    Trầm ngâm một lát, thủ trưởng số một cười cười, nói:
    - Như vậy đi, chúng ta hỏi thử lão Tần, nghe một chút ý kiến của lão ấy.

    “ Lộp bộp!”

    Nghe thủ trưởng số một nói như vậy thì trong lòng Tần Hồng Sơn chấn động, sau đó bước nhanh đi lên phía trước.

    Trong lúc bước đi, Tần Hồng Sơn có thể cảm nhận được ý tứ trong mắt của Diệp Thạch và thủ trưởng số một, hắn rõ ràng, quyết định này của hắn sẽ đại biểu cho cái gì của Tần gia sau này.

    Thậm chí ở hắn xem ra, sự việc hôm nay thậm chí là có khả năng đến vận mệnh cùng xu thế của Tung cẩu trong tương lai.

    - XXX.

    Rất nhanh, Tần Hồng Sơn đã đến trước người thủ trưởng số một rồi vấn an.

    - Lão Tần, ông muốn cho Tần nha đầu cùng với Tranh Vanh ở chung một chỗ? Hay là muốn cho Tần nha đầu cùng con của Vũ Phu là Đông Lai ở chung một chỗ?
    Mắt thấy Tần Hồng Sơn đứng lại, thủ trưởng số một liền hỏi ngắn gọn.

    Thủ trưởng số một vừa hỏi xong thì trừ Tần Hồng Sơn và Diệp Thạch ra thì toàn bộ thành viên 2 nhà Tần Diệp đều căng thẳng.

    Hiển nhiên, bọn hắn đều rõ ràng, quyết định của Tần Hồng Sơn sẽ đại biểu cho cái gì.

    “ Két!”

    Đột nhiên, cửa đại sảnh lại bị đẩy ra.

    “ Ách?”

    Lại nghe tiếng mở cửa, trừ Bùi Đông Lai đã biết rõ ra thì toàn bộ mọi người đều nhìn về phía trước cửa.

    Ngay sau đó.

    Lão nhân của Tiêu gia, công thần khai quốc của nước cộng hòa được Tiêu Nam đỡ lấy, mang theo nhân vật số hai trong quân đội là Tiêu Nguyên Thanh xuất hiện ở trước cửa.

    Mặc dù thấy đám người thủ trưởng số một đến đây đã làm cho thành viên 2 nhà Tần Diệp rung động thật lớn. Nhưng mà lúc này nhìn thấy lão nhân kia, người tranh giành thiên hạ, chứng kiến TQ quật khởi, lấy trí tuệ và máu của mình để khiến Tiêu gia quật khởi, để Tiêu gia trở thành một trong 4 đại gia tộc ở nước cộng hòa thì vô luận là Tần Hồng Sơn, Diệp Thạch, hay thành viên của 2 nhà Tần Diệp cũng run rẩy.

    Ngoài ra, đoàn người của thủ trưởng số một thấy được vị lão nhân có lực ảnh hưởng lớn nhất trong quân đội xuất hiện thì sắc mặt của bọn họ cũng hơi đổi. Đồng thời dư quang nhìn về phía Bùi Vũ Phu, giống như đang muốn hỏi Bùi Vũ Phu : “ Vì sao không nói cho bọn họ biết, lão thái gia của Tiêu gia cũng tới?”

    Hiển nhiên, bọn hắn cho rằng Tiêu lão thái gia là bị Bùi Vũ Phu mời xuống núi.

    Thấy được ánh mắt của đám người thủ trưởng số một, Bùi Vũ Phu cười khổ không thôi. Hắn không có mời Tiêu lão thái gia tới a.

    Cười khổ rất nhiền, Bùi Vũ Phu liền nhìn về phía Bùi Đông Lai. Đối với Bùi Đông Lai mà nói thì trong tay hắn có một lá bài tẩy quan trong, hắn muốn dùng là bài tẩy này để được Tiêu gia ủng hộ, nhưng mà ngay đó chưa đợi hắn lộ ra con bài tẩy thì Tiêu lão thái gia đã chủ động ra mặt giúp hắn, khiến cho hắn theo bản năng cho rằng Bùi Vũ Phu đã âm thầm ra mặt.

    Lúc này, thấy được Bùi Vũ Phu nhìn mình thì trong lòng Bùi Đông Lai cũng đầy nghi hoặc, nghi hoặc rất nhiều hắn cũng chỉ cười khổ.

    Sau đó, không đợi thành viên 2 nhà Tần Diệp lấy lại tinh thần thì thủ trưởng số một đã bước đi, hướng Tiêu lão thái gia đi tới.

    Mắt thấy thủ trưởng số một bước lên thì Tần Hồng Sơn, Diệp Thạch, gia chủ Bạch gia là Bạch Hà Sầu cùng các vị đại lão cũng đi theo.

    Dưới ánh đèn, vẻ mặt của Tần Hồng Sơn vẫn khiếp sợ, mà vẻ mặt Diệp Thạch cùng với những lão nhân ủng hộ Diệp gia lại cảng trở nên ngưng trọng.

    Nguyên bản, khi đám người thủ trưởng số một xuất hiện thì đã khiến cho bọn họ có chút chống đỡ không nổi. Hiện giờ thấy Tiêu lão thái gia mang theo Tiêu Nguyên Thanh đến đây thì vô luận là Diệp Thạch hay là những lão nhân ủng hộ Diệp gia liền không cam lòng.

    Trong đầu bọn hắn chỉ có một suy nghĩ : “ Bùi Vũ Phu dựa vào cái gì, chẳng những khiến cho thủ trưởng số một và các đại nhân vật, ngay cả vị Tiêu lão thái gia, người không hỏi thế sự này cuối cùng lại ra mặt làm chỗ dựa cho Bùi Đông Lai?”

    - Lão thủ trưởng, tại sao ngài tới đây?

    Không đợi đám người Diệp Thạch nghĩ ra nguyên nhân, thủ trưởng số một vấn an Tiêu lão thái gia, giọng nói vô cùng cung kính.

    - Xảy ra sự việc quan trọng như thế này mà các ông lại không cho ta biết, các ông không biết xấu hổ khi phải hỏi ta câu này ư?
    Tiêu lão thái gia tức giận, nói.

    Đối mặt với chất vấn của Tiêu lão thái gia, thủ trưởng số một lộ ra vẻ xấu hổ, cười khổ nói:
    - Tôi đây không phải là không muốn kinh động đến lão nhân gia ngài sao?

    - Quên đi.

    Tiêu lão thái gia khoát tay áo, nói:
    - Hôm nay ta đến đây là bởi vì từng hứa với tiểu tử Bùi gia một lời hứa.

    “ Ách?”

    Nghe Tiêu lão thái gia nói thế thì tất cả mọi người lại càng khẳng định Tiêu lão thái gia đến đây là vì Bùi gia. Nhưng mà bọn hắn không biết được bí mật Tiêu lão thái gia đến đây không phải là do Bùi Vũ Phu mời đến.

    Trong đám người, Tần Hồng Sơn là người hối hận nhất.

    Nếu như trên thế giới này mà có bán thuốc hối hận thì hắn sẽ không mù quáng mà đáp ứng Diệp gia, đem Tần Đông Tuyết gả cho Diệp Tranh Vanh. Mà là hắn sẽ đợi cho Bùi Vũ Phu đem những con bài chưa lật mở lên, hoặc là nói nếu hắn biết thế này thì hắn sẽ đem Tần Đông Tuyết gả cho Bùi Đông Lai.

    Chỉ là, trên thế giới này không có bán thuốc hối hận.

    Một bước sai, từng bước sai.

    Dùng lời nói của Bùi Vũ Phu thì chỉ vì Tần Hồng Sơn ngu xuẩn nến mới khiến cho Tần gia mất đi cơ hội đứng ở trên đỉnh quyền lực của nước cộng hòa.

    Tần Hồng Sơn hối hận, còn Diệp Thạch lại lộ ra vẻ lo lắng.

    Tuy rằng hắn không biết Bùi Vũ Phu dựa vào cái gì để mời được những người này, tuy rằng hắn không tin Bùi Vũ Phu có thể thuyết phục những người này động thủ với Diệp gia nhưng mà dường…dường như hắn đã đắc tội với thủ trưởng số một cùng với các vị đại lão khác, mà giờ phút này, Tiêu lão thái gia cũng ra mặt làm chỗ dựa cho Bùi gia.

    Cho nên, giờ phút này cái suy nghĩ “Không ai dám động thủ với Diệp gia” trong lòng của hắn đã bắt đầu có chút dao động.

    Sau đó, Tiêu lão thái gia được Tiêu Nam đỡ lấy đi vào trong đại sảnh.

    - Tần nha đầu, cháu có nguyện ý gả cho Đông Lai không?

    Dừng bước lại, Tiêu lão thái gia liền hỏi thẳng vào vấn đề.

    Nghe được Tiêu lão thái gia hỏi như thế, nhìn vào các vị đại lão của Tiêu lão thái gia trước mặt thì Tần Đông Tuyết có cảm giác như mình đang ở trong mơ, nhất thời quên trả lời.

    Bùi Đông Lai thấy thế thì âm thầm nắm chặt tay Tần Đông Tuyết.

    Cảm nhận được lực lượng trên tay Bùi Đông Lai truyền đến, Tần Đông Tuyết ở trong mộng tỉnh lại. Nàng biết những người trước mặt đây là chỗ dựa của Bùi Đông Lai.

    - Đồng….Đồng ý.

    Hiểu được điểm này thì Tần Đông Tuyết có chút kích động, nàng giống như con gà mổ thốc mà gật đầu.

    - Tiểu tử Diệp gia, Tần nha đầu đã không muốn cùng cậu ở chung một chỗ, cậu vẫn còn muốn quấn chặt lấy nó sao?
    Nghe Tần Đông Tuyết trả lời thuyết phục thì Tiêu lão thái gia lại đem ánh mắt ném về Diệp Tranh Vanh đứng cách đó không xa, mở miệng hỏi.

    “ Đông!”

    Không trả lời.

    Vị Diệp gia đại thiếu, người được Diệp gia bồi dưỡng kia liền cảm thấy trước mặt tối sầm, 2 chân mềm nhũn, ngã xuống đất.

    Bị hù.

    Lần sửa cuối bởi chic2ken; 17/07/2013 lúc 21:52:18

  9. Đã có 2 thành viên nói lời cảm ơn tới chic2ken cho bài viết này:


  10. #7
    Avatar của chic2ken
    chic2ken đang ẩn Banned
    Tham gia ngày
    Jul 2013
    Bài gửi
    94
    SIÊU CẤP CƯỜNG GIẢ
    T/giả : Phong Cuồng
    Chương 405: Danh chấn Kinh Hoa.
    Người dịch : chic2ken - www.metruyen.com
    Biên: www.metruyen.com
    Nguồn truyện: qidian.com









    Đối với Diệp Tranh Vanh mà nói thì từ nhỏ hắn đã được người trong nhà rèn luyện, giáo huấn. Sau này cũng đã sáng lập ra Hòng Kinh hội.

    Tất cả chuyện này khiến cho Diệp đại thiếu gia Diệp Tranh Vanh có tố chất tâm lý vượt xa người thường.

    Đi theo Diệp Thạch bước vào đại sảnh, thấy Bùi Đông Lai và Tần Đông Tuyết tay trong tay, ở chung một chỗ. Nghe được Diệp Cô Thành chính miệng nói ra “ Bùi Vũ Phu giết ta như giết một con gà”. Thấy được mộ đám đại nhân vật bởi vì Bùi Vũ Phu mà xuất hiên ở đây làm chỗ dựa cho hắn.

    Bởi vì có một trái tim kiên cường nên đối mặt với 3 lần đả kích khi nãy, tuy rằng hắn khó có thể thừa nhận nhưng mà nó vẫn rơi xuống đầu của hắn.

    Nhưng mà.

    Tâm lý của hắn đã đến mức cực hạn.

    Giờ phút này, câu nói của Tiêu lão thái gia đã khiến cho trái tim kiên cường của Diệp Tranh Vanh hỏng mất, hắn liền ngã xuống đất.

    - Tranh Vanh.

    Mắt thấy Diệp Tranh Vanh ngã xuống đất thì vợ chồng Diệp Cấm liền bước lên đỡ hắn.

    Rất nhanh, vợ chồng Diệp Cấm đã đỡ hắn dậy.

    - Thật xin lỗi, Tiêu lão thái gia, thân thể của Tranh Vanh gần đây có chút không khỏe cho nên mới té xỉu.

    Sau khi được vợ chồng Diệp Cấp đỡ dậy, tuy rằng sắc mặt của Diệp Tranh Vanh có chút trắng bệch nhưng mà cả người hắn đã thanh tỉnh rất nhiều. Trước tiên hắn cúi đầu chào Tiêu lão thái gia một cái thật sâu, sau đó nói tiếp:
    - Nếu Đông Tuyết không muồn cùng ở chung một chỗ với cháu thì cháu sẽ tôn trọng ý kiến của nàng. Cũng chúc nàng được hạnh phúc.

    Nghe được Diệp Tranh Vanh nói những lời như thế thì trong lòng Bùi Đông Lai liền cảnh giác. Ở hắn xem ra, trong một thời gian ngắn như vậy mà Diệp Tranh Vanh đã lấy lại được tinh thần thì tuy rằng mặt ngoài không có gì khác nhưng mà lòng dạ của hắn thật… không thể so sánh với người thường được.

    Mà đối với Diệp Thạch, lúc này nghe được Diệp Tranh Vanh nói như thế thì vẻ mặt liễn giãn ra, trong đôi mắt hiện lên vẻ vui mừng.

    - Tiểu Tần, Tiểu Diệp, nếu người trẻ tuổi đã không có ý kiến thì các cậu cũng không có ý kiến chứ?
    Nghe Diệp Tranh Vanh trả lời như thế thì Tiêu lão thái gia liền hỏi Tần Hồng Sơn và Diệp Thạch.

    - Bẩm Tiêu thúc, cháu tôn trọng lựa chọn của bọn nhỏ.
    Tần Hồng Sơn liền đáp.

    - Tiêu thúc, cháu cũng tôn trọng lựa chọn của bọn nhỏ đồng thời cũng chúc phúc cho Tần nha đầu và Đông Lai.
    Diệp Thạch cũng mỉm cười gật đầu, khi nhắc đến 2 chữ Đông Lai thì giọng nói của hắn khiến cho người ta có cảm giác hiền hòa. Cảm giác kia giống như Bùi Đông Lai là cháu ngoại của hắn vậy.

    - Tốt, mọi người đã không có ý kiến thì như vậy hôm nay ta cũng cậy già mà lên mặt một lần. Đứng làm làm chủ của buổi lễ đính hôn của Đông Lai và Tần nha đầu.
    Nghe Tần Hồng Sơn và Diệp Thạch trả lời như thế thì Tiêu lão thái gia cười a a nói.

    Nghe được Tiêu lão thái gia nói như thế thì Diệp Thạch, Tần Hồng Sơn và những vị đại lão cũng cười lên. Mà thành viên của 2 nhà Tần Diệp đều lộ ra vẻ mặt cổ quái.

    Nhất là thành viên Diệp gia. Hôm nay bọn hắn đến đây là tham gia buổi lễ đính hôn của Tần Đông Tuyết và Diệp Tranh Vanh. Hiện giờ lại thấy cảnh đính hôn của Bùi Đông Lai và Tần Đông Tuyết, đây quả thật là điều khiến cho bọn hắn khó chịu.

    Nhưng mà khó chịu thì khó chịu, bọn hắn đều biết được việc đến nước này rồi thì đại cục đã định, không thể thay đổi.

    Sau đó, dưới sự chứng kiến của thành viên 2 nhà Tần Diệp cùng với toàn bộ các vị đại lão, dưới sự chủ trì củaTiêu lão thái gia thì Tần Đông Tuyết và Bùi Đông Lai đã tiến hành nghi thức đính hôn ngắn gọn.

    - Đông Lai, từ này về sau Tần nha đầu là vị hôn thê của cậu. Thân là nam nhân thì cậu phải biết yêu thương nó, nhường nhịn nó.

    Trong đại sảnh, Tiêu lão thái gia làm chủ trì cười ha ha:
    - Tần nha đầu, cháu cũng phải quan tâm, ủng hộ đến Đông Lai. Ta chúc 2 cháu được hạnh phúc.

    - Cảm ơn Tiêu lão thái gia làm chủ trì.

    Bùi Đông Lai cùng Tần Đông Tuyết tay trong tay, cúi đầu cảm ơn.

    “ Bành bạch…”

    Cùng lúc đó, trong đại sảnh liền vang lên tiếng vỗ tay.

    Lúc này đây, vẻ mặt của Diệp Tranh Vanh nhân vật chính của ngày hôm nay vô cùng bình tĩnh nhưng mà những thớ thịt trên mặt hắn đã run lên, điều này đã bán đứng nội tâm của hắn. Hơn nữa 2 bàn tay của hắn cũng gắt gao nắm chặt vào nhau, cánh tay nổi lên cả gân xanh.

    Sau khi nghi thức đính hôn kết thúc, cho dù là Tiêu lão thái gia hay các vị đại lão cũng không có tham gia tiệc rượu, mà là sôi nổi cáo từ rồi rời đi.

    Chờ sau khi mấy vị đại lão đi hết thì toàn bộ thành viên của Diệp gia giống như là đám lính bại trận, vẻ mặt người nào người này cũng buồn bã mà rời khỏi đại sảnh.

    Sau khi bọn hắn rời đi, cả đại sảnh to lớn như vậy chỉ còn lại người của Tần gia, Cổ Bồi Nguyên, Miêu lão gia tử, Cô Độc Phong Ảnh cùng với các gia chủ của các thế gia võ học.

    Lúc này đây, vẻ mặt của đám người Tần gia vô cùng xấu hổ.

    So ra mà nói thì vẻ xấu hổ trên mặt vợ chồng Tần Tranh lại hiện ra rõ ràng hơn. Bọn hắn không biết nên mở miệng nói thế nào với cha con Bùi gia.

    Tần Yến là người duy nhất ủng hộ Bùi Đông Lai và Tần Đông Tuyết ở chung một chỗ.

    Đối với lần này, trên mặt nàng không lộ ra một chút xấu hổ nào mà đó chính là sự vui sướng.

    Vui sướng rất nhiều, nàng cũng phát hiện được không khí có chút xấu hổ nên cười nói:
    - Cha, anh, chị dâu, Bùi đại ca, nghi thức đính hôn cũng đã kết thúc rồi. Tiếp theo, em đi gọi người ta mang thức ăn lên nhé?

    - Được

    Tần Hồng Sơn gật gật đầu.

    - Vũ Phu, năm đó trên tình trường tôi đã thua ông. Hôm nay con gái của tôi lại bị con của ông lừa gạt vào lòng, tôi thua khâm phục khẩu phục, một lát nữa rượu lên, tôi sẽ uống 3 ly.
    Sau khi ngồi xuống, Tần Tranh thấy không khí có chút xấu hổ thì chủ động mở miệng, nhìn thoáng qua thì trông giống như là những lời nói đùa nhưng trên thực tế là đang giải thích.

    - Được.

    Bùi Vũ Phu cười, dường như không để ý đến mọi chuyện đã phát sinh lúc nãy.

    - Vũ Phu, tôi biết ông là một người rộng lượng. Một lát nữa, người của Tần gia sẽ lần lượt mời rượu ông, ông cần phải chuẩn bị sẵn sàng a.
    Tần Tranh vui đùa nói, lúc mở miệng thì khuôn mặt tràn đầy ý cười nhìn vào Bùi Vũ Phu.

    Bùi Vũ Phu biết được Tần Tranh đang dùng phương thức này để thăm dò Bùi Vũ Phu có tha thứ cho hành động của Tần gia hay không? Bùi Vũ Phu nghe thế thì vẫn cười:
    - Ai đến cũng không từ chối.

    Nghe được Bùi Vũ Phu nói thế thì Tần Hồng Sơn, vợ chồng Tần Tranh, đám người Tần Phong liền thở phào một hơi.

    Ở bọn hắn xem ra, mặc kệ sau này Bùi Vũ Phu có ủng hộ Tần gia hay không? Ít nhất bây giờ Bùi Vũ Phu sẽ không nhắm vào Tần gia.

    Giống như xác minh suy đoán của bọn hắn, sau khi rượu và thức ăn được đưa lên thì không đợi Tần Tranh tự phạt 3 chén, Bùi Vũ Phu đã chủ động hướng Tần Hồng Sơn mời rượu:
    - Tần lão, sau này chúng ta là thông gia, ta mời ngài một ly, chúc ngài thọ bỉ Nam Sơn.

    - Cảm…Cảm ơn.

    Thấy Bùi Vũ Phu chủ động mời rượu, Tần Hồng Sơn liền cười to, nói:
    - Vũ Phu, sau này chúng ta là người một nhà, Tần gia chính là nhà của cậu cùng Đông Lai, 2 người thường về nhà thăm một chút.

    Nghe được Tần Hồng Sơn nói những lời như thế, nghĩ đến cảnh lúc nãy một mình mình bước vào đây. Mặc dù Bùi Đông Lai đã biết được nhà đế vương vô tình cùng bợ đỡ nhưng mà trong lòng vẫn cười khổ không thôi.

    Hắn cũng nhớ lại một câu: “ Trên thế giới này không có bằng hữu vình viễn chỉ có lợi ích là vĩnh viễn.”

    Dường như đã nhận ra tâm tình của Bùi Đông Lai, Tần Đông Tuyết liền cầm lấy bàn tay của Bùi Đông Lai, đưa cho Bùi Đông Lai một ánh mắt xin lỗi.

    Bùi Đông Lai mỉm cười, viết trên lòng bàn tay Tần Đông Tuyết vài chữ: “ Không sao.”

    Sau khi viết xong thì Bùi Đông Lai phát hiện được trên mặt Tần Đông Tuyết đã ửng đỏ.

    Bùi Vũ Phu kính Tần Hồng Sơn một chén rượu xong thì liền cùng vợ chồng Tần Tranh uống hết một ly, Tần Tranh chủ động tự phạt 3 chén sau đó mời cụng ly cùng Bùi Vũ Phu.

    - Tần gia gia, Đông Lai cũng kính ngài một ly. Chúc gia gia mạnh khỏe, thọ bỉ Nam Sơn.
    Mắt thấy Bùi Vũ Phu không muốn mời rượu mình thì Tần Phong định mời rượu Bùi Vũ Phu nhưng mà chưa đợi hắn mở miệng nói ra thì Bùi Đông Lai đã bưng ly rượu lên, đi đến trước mặt Tần Hồng Sơn.

    - Cảm ơn Đông Lai, gia gia cũng chúc cho cháu và Đông Tuyết ân ân ái ái, đến răng long đầu bạc.

    Đối mặt với Bùi Đông Lai mời rượu, Tần Hồng Sơn giống như là đã quên mọi chuyện lúc nãy, vẻ mặt nở ra nụ cười hiền lành.

    - Chú, dì, Đông Lai cũng mời 2 người một ly. Chúc 2 người luôn khỏe mạnh, công tác thuận lợi.
    Sau khi mời Tần Hồng Sơn một ly thì Bùi Đông Lai lại mời vợ chồng Tần Tranh.

    - Đông Lai, từ nhỏ Đông Tuyết đã là người có tính tình bướng bình. Sau này, nếu nó có cãi nhau với cháu thì cháu hãy gọi điện nói cho chú biết, chú sẽ giúp cháu dạy bảo nó.
    Tần Tranh cũng giống với Tần Hồng Sơn, cũng không đề cập đến những chuyện lúc trước. Vẻ mặt hắn tỏ ra tươi cười, nói.

    So ra mà nói thì vẻ mặt của Tiếu Ái Linh lại tỏ ra khó xử, cảm giác kia hận không thể tìm được cái lỗ để chui vào.

    Bởi vì quá mức xấu hổ nên Tiếu Ái Linh chỉ cười cười mà không nói gì, bưng ly rượu lên rồi uống sạch một hơi.

    - Tiểu cô, chúc cô vĩnh viễn luôn xinh đẹp.

    Sau khi mời vợ chồng Tần Tranh xong thì Bùi Đông Lai cũng không có đi mời Tần Phong mà là mời Tần Yến, người luôn ủng hộ mình và Đông Tuyết ở chung một chỗ.

    - Đông Lai, thật là biết nói chuyện nha.

    Nữ nhân cũng thích những lời nói ca ngợi, Tần Yến cũng không ngoại lệ. Nghe được Bùi Đông Lai nói như thế thì Tần Yến cảm thấy vui vẻ, vẻ mặt nở ra nụ cười sáng lạn:
    - Tiểu cô chúc 2 đứa luôn luôn được hạnh phúc.

    Nói xong, Tần Yến một một hơi.

    Bùi Đông Lai cũng không có đi mời rượu Tần Phong hay những thành viên khác của Tần gia mà là trở lại chỗ ngồi của mình.

    Tần Đông Tuyết thấy thế thì bưng ly rượu lên, đi đến chỗ của Bùi Vũ Phu:
    - Bùi thúc thúc, Đông Tuyết chúc ngài thân thể luôn khỏe mạnh.

    - Đông Tuyết, cháu cũng biết nếu ta nguyện ý thì ngay từ đầu cháu và Đông Lai đã được ở chung với nhau. Nhưng mà, nếu làm như vậy thì Đông Lai sẽ bị người ta xem thường và cháu cũng sẽ không chịu lấy áp lực lên người.

    Bùi Vũ Phu nhận lấy chén rượu của Tần Đông Tuyết vào tay, cũng không có uống liền mà là thở dài, nói:
    - Cháu cũng hiểu Đông Lai, nó là một đứa quật cường. Lúc nhỏ nó đã nói sau này lên thành phố mua nhà to, cưới vợ đẹp cho thúc. Vì thế nó luôn có gắng học tập, kết quả lúc nào cũng luôn đứng thứ nhất. Sau này, nó vì muốn chứng minh bản thân xứng với cháu, có tư cách bước và Tần gia nên nó đã nỗ lực. Cho dù bị ủy khuất, máu chảy vẫn không lên tiếng, chính là nó tìm một góc tối nào đó, âm thầm liếm miệng vết thường. Sau đó nó rút ra được bài học kinh nghiệm rồi tiếp tục cố gắng, không ngừng đấu tranh, không ngừng bước tới.

    Mắt của Tần Đông Tuyết đỏ lên, gật đầu đã hiểu.

    - Nó cố gắng, nó không muốn nói thua. Những thứ này là tiền vốn của nó, nó muốn đấu tranh lại vận mệnh của mình.

    - Thân là cha của nó thì thúc vô cùng hiểu rõ con người của nó. Cho nên, nó làm cái gì thì thúc vẫn ủng hộ nó.

    Bùi Vũ Phu nói tới đây liền đem ánh mắt nhìn về phía Bùi Đông Lai, vui mừng cười nói:
    - Hôm nay, thúc cảm thấy được nó không làm mất mặt Bùi gia.

    Trong phút chốc.

    Lời nói của Bùi Vũ Phu vang vọng khắp đại sảnh.

    Cả đại sảnh to như vậy liền yên lặng như tờ.

    Tần Đông Tuyết cắn chặt môi, lệ rơi đầy mặt.

    Tất cả mọi người Tần gia đều không kìm lòng được mà cúi đầu, không dám nhìn vào mặt Bùi Vũ Phu, càng không dám nhìn vào Bùi Đông Lai, người thiếu niên đã thẳng lưng khi bước vào khách sạn Yên Kinh này.

    Ngày này.

    Tuyết lớn rơi khắp kinh thành.

    Bùi Đông Lai danh chấn Kinh Hoa.


    Lần sửa cuối bởi chic2ken; 17/07/2013 lúc 21:52:28

  11. Đã có 2 thành viên nói lời cảm ơn tới chic2ken cho bài viết này:


  12. #8
    Avatar của chic2ken
    chic2ken đang ẩn Banned
    Tham gia ngày
    Jul 2013
    Bài gửi
    94
    SIÊU CẤP CƯỜNG GIẢ
    T/giả : Phong Cuồng
    Chương 405: Danh chấn Kinh Hoa.
    Người dịch : chic2ken - www.metruyen.com
    Biên: www.metruyen.com
    Nguồn truyện: qidian.com









    Đối với Diệp Tranh Vanh mà nói thì từ nhỏ hắn đã được người trong nhà rèn luyện, giáo huấn. Sau này cũng đã sáng lập ra Hòng Kinh hội.

    Tất cả chuyện này khiến cho Diệp đại thiếu gia Diệp Tranh Vanh có tố chất tâm lý vượt xa người thường.

    Đi theo Diệp Thạch bước vào đại sảnh, thấy Bùi Đông Lai và Tần Đông Tuyết tay trong tay, ở chung một chỗ. Nghe được Diệp Cô Thành chính miệng nói ra “ Bùi Vũ Phu giết ta như giết một con gà”. Thấy được mộ đám đại nhân vật bởi vì Bùi Vũ Phu mà xuất hiên ở đây làm chỗ dựa cho hắn.

    Bởi vì có một trái tim kiên cường nên đối mặt với 3 lần đả kích khi nãy, tuy rằng hắn khó có thể thừa nhận nhưng mà nó vẫn rơi xuống đầu của hắn.

    Nhưng mà.

    Tâm lý của hắn đã đến mức cực hạn.

    Giờ phút này, câu nói của Tiêu lão thái gia đã khiến cho trái tim kiên cường của Diệp Tranh Vanh hỏng mất, hắn liền ngã xuống đất.

    - Tranh Vanh.

    Mắt thấy Diệp Tranh Vanh ngã xuống đất thì vợ chồng Diệp Cấm liền bước lên đỡ hắn.

    Rất nhanh, vợ chồng Diệp Cấm đã đỡ hắn dậy.

    - Thật xin lỗi, Tiêu lão thái gia, thân thể của Tranh Vanh gần đây có chút không khỏe cho nên mới té xỉu.

    Sau khi được vợ chồng Diệp Cấp đỡ dậy, tuy rằng sắc mặt của Diệp Tranh Vanh có chút trắng bệch nhưng mà cả người hắn đã thanh tỉnh rất nhiều. Trước tiên hắn cúi đầu chào Tiêu lão thái gia một cái thật sâu, sau đó nói tiếp:
    - Nếu Đông Tuyết không muồn cùng ở chung một chỗ với cháu thì cháu sẽ tôn trọng ý kiến của nàng. Cũng chúc nàng được hạnh phúc.

    Nghe được Diệp Tranh Vanh nói những lời như thế thì trong lòng Bùi Đông Lai liền cảnh giác. Ở hắn xem ra, trong một thời gian ngắn như vậy mà Diệp Tranh Vanh đã lấy lại được tinh thần thì tuy rằng mặt ngoài không có gì khác nhưng mà lòng dạ của hắn thật… không thể so sánh với người thường được.

    Mà đối với Diệp Thạch, lúc này nghe được Diệp Tranh Vanh nói như thế thì vẻ mặt liễn giãn ra, trong đôi mắt hiện lên vẻ vui mừng.

    - Tiểu Tần, Tiểu Diệp, nếu người trẻ tuổi đã không có ý kiến thì các cậu cũng không có ý kiến chứ?
    Nghe Diệp Tranh Vanh trả lời như thế thì Tiêu lão thái gia liền hỏi Tần Hồng Sơn và Diệp Thạch.

    - Bẩm Tiêu thúc, cháu tôn trọng lựa chọn của bọn nhỏ.
    Tần Hồng Sơn liền đáp.

    - Tiêu thúc, cháu cũng tôn trọng lựa chọn của bọn nhỏ đồng thời cũng chúc phúc cho Tần nha đầu và Đông Lai.
    Diệp Thạch cũng mỉm cười gật đầu, khi nhắc đến 2 chữ Đông Lai thì giọng nói của hắn khiến cho người ta có cảm giác hiền hòa. Cảm giác kia giống như Bùi Đông Lai là cháu ngoại của hắn vậy.

    - Tốt, mọi người đã không có ý kiến thì như vậy hôm nay ta cũng cậy già mà lên mặt một lần. Đứng làm làm chủ của buổi lễ đính hôn của Đông Lai và Tần nha đầu.
    Nghe Tần Hồng Sơn và Diệp Thạch trả lời như thế thì Tiêu lão thái gia cười a a nói.

    Nghe được Tiêu lão thái gia nói như thế thì Diệp Thạch, Tần Hồng Sơn và những vị đại lão cũng cười lên. Mà thành viên của 2 nhà Tần Diệp đều lộ ra vẻ mặt cổ quái.

    Nhất là thành viên Diệp gia. Hôm nay bọn hắn đến đây là tham gia buổi lễ đính hôn của Tần Đông Tuyết và Diệp Tranh Vanh. Hiện giờ lại thấy cảnh đính hôn của Bùi Đông Lai và Tần Đông Tuyết, đây quả thật là điều khiến cho bọn hắn khó chịu.

    Nhưng mà khó chịu thì khó chịu, bọn hắn đều biết được việc đến nước này rồi thì đại cục đã định, không thể thay đổi.

    Sau đó, dưới sự chứng kiến của thành viên 2 nhà Tần Diệp cùng với toàn bộ các vị đại lão, dưới sự chủ trì củaTiêu lão thái gia thì Tần Đông Tuyết và Bùi Đông Lai đã tiến hành nghi thức đính hôn ngắn gọn.

    - Đông Lai, từ này về sau Tần nha đầu là vị hôn thê của cậu. Thân là nam nhân thì cậu phải biết yêu thương nó, nhường nhịn nó.

    Trong đại sảnh, Tiêu lão thái gia làm chủ trì cười ha ha:
    - Tần nha đầu, cháu cũng phải quan tâm, ủng hộ đến Đông Lai. Ta chúc 2 cháu được hạnh phúc.

    - Cảm ơn Tiêu lão thái gia làm chủ trì.

    Bùi Đông Lai cùng Tần Đông Tuyết tay trong tay, cúi đầu cảm ơn.

    “ Bành bạch…”

    Cùng lúc đó, trong đại sảnh liền vang lên tiếng vỗ tay.

    Lúc này đây, vẻ mặt của Diệp Tranh Vanh nhân vật chính của ngày hôm nay vô cùng bình tĩnh nhưng mà những thớ thịt trên mặt hắn đã run lên, điều này đã bán đứng nội tâm của hắn. Hơn nữa 2 bàn tay của hắn cũng gắt gao nắm chặt vào nhau, cánh tay nổi lên cả gân xanh.

    Sau khi nghi thức đính hôn kết thúc, cho dù là Tiêu lão thái gia hay các vị đại lão cũng không có tham gia tiệc rượu, mà là sôi nổi cáo từ rồi rời đi.

    Chờ sau khi mấy vị đại lão đi hết thì toàn bộ thành viên của Diệp gia giống như là đám lính bại trận, vẻ mặt người nào người này cũng buồn bã mà rời khỏi đại sảnh.

    Sau khi bọn hắn rời đi, cả đại sảnh to lớn như vậy chỉ còn lại người của Tần gia, Cổ Bồi Nguyên, Miêu lão gia tử, Cô Độc Phong Ảnh cùng với các gia chủ của các thế gia võ học.

    Lúc này đây, vẻ mặt của đám người Tần gia vô cùng xấu hổ.

    So ra mà nói thì vẻ xấu hổ trên mặt vợ chồng Tần Tranh lại hiện ra rõ ràng hơn. Bọn hắn không biết nên mở miệng nói thế nào với cha con Bùi gia.

    Tần Yến là người duy nhất ủng hộ Bùi Đông Lai và Tần Đông Tuyết ở chung một chỗ.

    Đối với lần này, trên mặt nàng không lộ ra một chút xấu hổ nào mà đó chính là sự vui sướng.

    Vui sướng rất nhiều, nàng cũng phát hiện được không khí có chút xấu hổ nên cười nói:
    - Cha, anh, chị dâu, Bùi đại ca, nghi thức đính hôn cũng đã kết thúc rồi. Tiếp theo, em đi gọi người ta mang thức ăn lên nhé?

    - Được

    Tần Hồng Sơn gật gật đầu.

    - Vũ Phu, năm đó trên tình trường tôi đã thua ông. Hôm nay con gái của tôi lại bị con của ông lừa gạt vào lòng, tôi thua khâm phục khẩu phục, một lát nữa rượu lên, tôi sẽ uống 3 ly.
    Sau khi ngồi xuống, Tần Tranh thấy không khí có chút xấu hổ thì chủ động mở miệng, nhìn thoáng qua thì trông giống như là những lời nói đùa nhưng trên thực tế là đang giải thích.

    - Được.

    Bùi Vũ Phu cười, dường như không để ý đến mọi chuyện đã phát sinh lúc nãy.

    - Vũ Phu, tôi biết ông là một người rộng lượng. Một lát nữa, người của Tần gia sẽ lần lượt mời rượu ông, ông cần phải chuẩn bị sẵn sàng a.
    Tần Tranh vui đùa nói, lúc mở miệng thì khuôn mặt tràn đầy ý cười nhìn vào Bùi Vũ Phu.

    Bùi Vũ Phu biết được Tần Tranh đang dùng phương thức này để thăm dò Bùi Vũ Phu có tha thứ cho hành động của Tần gia hay không? Bùi Vũ Phu nghe thế thì vẫn cười:
    - Ai đến cũng không từ chối.

    Nghe được Bùi Vũ Phu nói thế thì Tần Hồng Sơn, vợ chồng Tần Tranh, đám người Tần Phong liền thở phào một hơi.

    Ở bọn hắn xem ra, mặc kệ sau này Bùi Vũ Phu có ủng hộ Tần gia hay không? Ít nhất bây giờ Bùi Vũ Phu sẽ không nhắm vào Tần gia.

    Giống như xác minh suy đoán của bọn hắn, sau khi rượu và thức ăn được đưa lên thì không đợi Tần Tranh tự phạt 3 chén, Bùi Vũ Phu đã chủ động hướng Tần Hồng Sơn mời rượu:
    - Tần lão, sau này chúng ta là thông gia, ta mời ngài một ly, chúc ngài thọ bỉ Nam Sơn.

    - Cảm…Cảm ơn.

    Thấy Bùi Vũ Phu chủ động mời rượu, Tần Hồng Sơn liền cười to, nói:
    - Vũ Phu, sau này chúng ta là người một nhà, Tần gia chính là nhà của cậu cùng Đông Lai, 2 người thường về nhà thăm một chút.

    Nghe được Tần Hồng Sơn nói những lời như thế, nghĩ đến cảnh lúc nãy một mình mình bước vào đây. Mặc dù Bùi Đông Lai đã biết được nhà đế vương vô tình cùng bợ đỡ nhưng mà trong lòng vẫn cười khổ không thôi.

    Hắn cũng nhớ lại một câu: “ Trên thế giới này không có bằng hữu vình viễn chỉ có lợi ích là vĩnh viễn.”

    Dường như đã nhận ra tâm tình của Bùi Đông Lai, Tần Đông Tuyết liền cầm lấy bàn tay của Bùi Đông Lai, đưa cho Bùi Đông Lai một ánh mắt xin lỗi.

    Bùi Đông Lai mỉm cười, viết trên lòng bàn tay Tần Đông Tuyết vài chữ: “ Không sao.”

    Sau khi viết xong thì Bùi Đông Lai phát hiện được trên mặt Tần Đông Tuyết đã ửng đỏ.

    Bùi Vũ Phu kính Tần Hồng Sơn một chén rượu xong thì liền cùng vợ chồng Tần Tranh uống hết một ly, Tần Tranh chủ động tự phạt 3 chén sau đó mời cụng ly cùng Bùi Vũ Phu.

    - Tần gia gia, Đông Lai cũng kính ngài một ly. Chúc gia gia mạnh khỏe, thọ bỉ Nam Sơn.
    Mắt thấy Bùi Vũ Phu không muốn mời rượu mình thì Tần Phong định mời rượu Bùi Vũ Phu nhưng mà chưa đợi hắn mở miệng nói ra thì Bùi Đông Lai đã bưng ly rượu lên, đi đến trước mặt Tần Hồng Sơn.

    - Cảm ơn Đông Lai, gia gia cũng chúc cho cháu và Đông Tuyết ân ân ái ái, đến răng long đầu bạc.

    Đối mặt với Bùi Đông Lai mời rượu, Tần Hồng Sơn giống như là đã quên mọi chuyện lúc nãy, vẻ mặt nở ra nụ cười hiền lành.

    - Chú, dì, Đông Lai cũng mời 2 người một ly. Chúc 2 người luôn khỏe mạnh, công tác thuận lợi.
    Sau khi mời Tần Hồng Sơn một ly thì Bùi Đông Lai lại mời vợ chồng Tần Tranh.

    - Đông Lai, từ nhỏ Đông Tuyết đã là người có tính tình bướng bình. Sau này, nếu nó có cãi nhau với cháu thì cháu hãy gọi điện nói cho chú biết, chú sẽ giúp cháu dạy bảo nó.
    Tần Tranh cũng giống với Tần Hồng Sơn, cũng không đề cập đến những chuyện lúc trước. Vẻ mặt hắn tỏ ra tươi cười, nói.

    So ra mà nói thì vẻ mặt của Tiếu Ái Linh lại tỏ ra khó xử, cảm giác kia hận không thể tìm được cái lỗ để chui vào.

    Bởi vì quá mức xấu hổ nên Tiếu Ái Linh chỉ cười cười mà không nói gì, bưng ly rượu lên rồi uống sạch một hơi.

    - Tiểu cô, chúc cô vĩnh viễn luôn xinh đẹp.

    Sau khi mời vợ chồng Tần Tranh xong thì Bùi Đông Lai cũng không có đi mời Tần Phong mà là mời Tần Yến, người luôn ủng hộ mình và Đông Tuyết ở chung một chỗ.

    - Đông Lai, thật là biết nói chuyện nha.

    Nữ nhân cũng thích những lời nói ca ngợi, Tần Yến cũng không ngoại lệ. Nghe được Bùi Đông Lai nói như thế thì Tần Yến cảm thấy vui vẻ, vẻ mặt nở ra nụ cười sáng lạn:
    - Tiểu cô chúc 2 đứa luôn luôn được hạnh phúc.

    Nói xong, Tần Yến một một hơi.

    Bùi Đông Lai cũng không có đi mời rượu Tần Phong hay những thành viên khác của Tần gia mà là trở lại chỗ ngồi của mình.

    Tần Đông Tuyết thấy thế thì bưng ly rượu lên, đi đến chỗ của Bùi Vũ Phu:
    - Bùi thúc thúc, Đông Tuyết chúc ngài thân thể luôn khỏe mạnh.

    - Đông Tuyết, cháu cũng biết nếu ta nguyện ý thì ngay từ đầu cháu và Đông Lai đã được ở chung với nhau. Nhưng mà, nếu làm như vậy thì Đông Lai sẽ bị người ta xem thường và cháu cũng sẽ không chịu lấy áp lực lên người.

    Bùi Vũ Phu nhận lấy chén rượu của Tần Đông Tuyết vào tay, cũng không có uống liền mà là thở dài, nói:
    - Cháu cũng hiểu Đông Lai, nó là một đứa quật cường. Lúc nhỏ nó đã nói sau này lên thành phố mua nhà to, cưới vợ đẹp cho thúc. Vì thế nó luôn có gắng học tập, kết quả lúc nào cũng luôn đứng thứ nhất. Sau này, nó vì muốn chứng minh bản thân xứng với cháu, có tư cách bước và Tần gia nên nó đã nỗ lực. Cho dù bị ủy khuất, máu chảy vẫn không lên tiếng, chính là nó tìm một góc tối nào đó, âm thầm liếm miệng vết thường. Sau đó nó rút ra được bài học kinh nghiệm rồi tiếp tục cố gắng, không ngừng đấu tranh, không ngừng bước tới.

    Mắt của Tần Đông Tuyết đỏ lên, gật đầu đã hiểu.

    - Nó cố gắng, nó không muốn nói thua. Những thứ này là tiền vốn của nó, nó muốn đấu tranh lại vận mệnh của mình.

    - Thân là cha của nó thì thúc vô cùng hiểu rõ con người của nó. Cho nên, nó làm cái gì thì thúc vẫn ủng hộ nó.

    Bùi Vũ Phu nói tới đây liền đem ánh mắt nhìn về phía Bùi Đông Lai, vui mừng cười nói:
    - Hôm nay, thúc cảm thấy được nó không làm mất mặt Bùi gia.

    Trong phút chốc.

    Lời nói của Bùi Vũ Phu vang vọng khắp đại sảnh.

    Cả đại sảnh to như vậy liền yên lặng như tờ.

    Tần Đông Tuyết cắn chặt môi, lệ rơi đầy mặt.

    Tất cả mọi người Tần gia đều không kìm lòng được mà cúi đầu, không dám nhìn vào mặt Bùi Vũ Phu, càng không dám nhìn vào Bùi Đông Lai, người thiếu niên đã thẳng lưng khi bước vào khách sạn Yên Kinh này.

    Ngày này.

    Tuyết lớn rơi khắp kinh thành.

    Bùi Đông Lai danh chấn Kinh Hoa.


    Lần sửa cuối bởi chic2ken; 17/07/2013 lúc 21:52:36

  13. The Following User Says Thank You to chic2ken For This Useful Post:


  14. #9
    Avatar của chic2ken
    chic2ken đang ẩn Banned
    Tham gia ngày
    Jul 2013
    Bài gửi
    94
    SIÊU CẤP CƯỜNG GIẢ
    T/giả : Phong Cuồng
    Chương 406: Một bước sai, từng bước sai.
    Người dịch : chic2ken - www.metruyen.com
    Biên: www.metruyen.com
    Nguồn truyện: qidian.com










    Buổi trưa, tuyết lớn đã ngừng rơi, ánh nắng đã bắt đầu xuất hiện.

    Khách sạn Yên Kinh, tiệc rượu cũng chưa có kết thúc bất quá tin tức Bùi Đông Lai cướp lấy Tần Đông Tuyết từ trong tay của Diệp Tranh Vanh đã truyền khắp kinh thành.

    Biệt thự Hoàng gia.

    Vừa mới nhận được điện thoại, biết được tin tức thì Hoàng Oanh liền ngẩn người ngay tại chỗ. Khi điện thoại rơi xuống thì nàng cũng không biết mà là giống như một pho tượng bị hóa đá, đứng ngơ ngác ngay tại chỗ, thật lâu cũng chưa lấy lại tinh thần.

    Dù đã bị Diệp Tranh Vanh vứt bỏ nhưng trong thời gian này nàng vẫn luôn chú ý tới Diệp Tranh Vanh và Bùi Đông Lai.

    Trước đó vài ngày, sau khi nàng biết được Bùi Đông Lai đã giành được chức quán quân của Đại Bỉ Võ thì nàng đã thất kinh.

    Nhưng mà.

    Tin tức hôm nay đã mang đến cho Hoàng Oanh một sự rung động khủng bố hơn.

    Tại sao lại như vậy?

    Bùi gia dựa vào cái gì mà có thể khiến cho toàn bộ các vị đại lão ra mặt, làm chỗ dựa cho Bùi gia?

    Khiếp sợ trôi qua, một đám nghi vấn liền xuất hiện trong lòng Hoàng Oanh.

    Không có đáp án.

    Hoàng Oanh như ở trong mộng tỉnh dậy, nàng liền cúi người xuống nhặt chiếc điện thoại lên rồi gọi số điện của ông nội nàng. Ở nàng xem ra, lấy địa vị của ông nội nàng thì có thể biết được tin tức này.

    - Ông nội, chuyện xảy ra ở khách sạn Yên Kinh thì hẳn là ông nội đã biết được, vậy ông nội có biết được tin tức cụ thể hay không?
    Sau khi điện thoại được kết nối thì Hoàng Oanh cũng không có suy nghĩ nhiều mà liền hỏi thẳng vào vấn đề, nàng rất muốn biết được đáp án.

    - Tin tức gì?
    Đầu bên kia điện thoại, ông nội của Hoàng Oanh hơi bất mãn mà hỏi lại.

    - Chính….chính là, Bùi gia dựa vào cái gì mà…?
    Hoàng Oanh vội vàng hỏi.

    - Dựa vào cái gì ư?

    Lời nói của Hoàng Oanh khiến cho ông nội của nàng tức giận:
    - Ta cũng muốn biết là dựa vào cái gì nhưng mà lấy thân phân của ta còn không đủ để biết.

    “Ách?”

    Nghe được ông nội mình, người có quyền cao chức trọng như vậy cũng không biết được tin tin thì Hoàng Oanh liền kinh ngạc, trong lòng lại càng thêm tò mò.

    - Tiểu Oanh, ta biết được cho tới nay thì cháu rất quan tâm đến tiểu tử Diệp gia cho nên cần phải chú ý vào chuyện này.

    Thấy Hoàng Oanh không nói lời nào thì giọng nói của ông nội của Hoàng Oanh liền trở nên nghiêm túc:
    - Ta cảnh cáo cháu, sự việc lần này sẽ không bao giờ được trồi lên mặt nước. Cháu tốt nhất là phải tránh xa tiểu tử Diệp gia một chút, ngoài ra, cháu cũng không cần phải phí công mà hỏi chuyện này.

    - Biết rồi thưa ông nội.

    Nghe được ông nội mình nói như thế thì Hoàng Oanh liền biết được tầm quan trọng của việc này cho nên nàng liền đáp ứng.

    "Đô... Đô..."

    Ông nội Hoàng Oanh liền cúp máy.

    Thảo căn biến thành thái tử?

    Nghe được tiếng “ Đô…Đô” vang lên thì vẻ mặt Hoàng Oanh ngây ngốc ngồi ở trên ghế salon, trong đầu không khỏi hiện lên bóng dáng của Bùi Đông Lai và Diệp Tranh Vanh.

    Nàng cố gắng dùng trí tưởng tượng của mình để hình dung ra mọi chuyện đã phát sinh tại khách sạn Yên Kinh vào sáng nay nhưng mà cho dù nàng cố gắng như thế nào thì nàng cũng không thể tưởng tượng được Bùi Đông Lai đã hạ nhục Diệp Tranh Vanh, khiến cho Diệp đại thiếu gia bị sỉ nhục.

    Giờ phút này.

    Nàng chỉ cảm thấy thế giới này sụp đỏ!

    Cùng lúc đó.

    Trang viên Nạp Lan, trong tiểu lâu của Nạp Lan Minh Châu.

    Nạp Lan Minh Châu nằm ở trên giường, dựa đầu vào giường, cầm lấy điện thoại di động.

    Đêm qua là một đêm mất ngủ.

    Một đêm không ngủ làm cho vành mắt của nàng đỏ lên, thân sắc khó coi nhưng mà nhìn qua thì nàng giống như là ăn phải thuốc kích thích, cả người có vẻ vô cùng kích động.

    Là bởi vì hôm nay là ngày đính hôn của Tần Đông Tuyết và Diệp Tranh Vanh, nàng chờ mong Diệp đại thiếu gia sẽ hung hăng đạp nát lòng tự tôn của Bùi Đông Lai, tát cho Bùi Đông Lai một cái tát vang dội.

    Cuối cùng.

    Chuông điện thoại của nàng vang lên.

    Nghe được tiếng chuông điện thoại vang lên, bởi vì quá mức kích động mà suýt nữa nàng đã ném điện thoại ra ngoài.

    Sau đó, nàng liền vội vàng nghe máy:
    - Tình huống thế nào rồi?

    - Bùi Đông Lai đã đoạt đi Tần Đông Tuyết từ trong tay của Diệp thiếu.

    - Cái gì?

    Cả người Nạp Lan Minh Châu liền nhảy dựng lên:
    - Cậu nói là Bùi Đông Lai đoạt lấy Tần Đông Tuyết từ trong tay Diệp thiếu sao? Điều này làm sao có thể?

    - Tôi cũng giống cô, sau khi nghe được tin này cũng không tin nhưng mà thông qua chứng thật thì chuyện này là có thật.
    Đầu bên kia điện thoại, một bị công tử ăn chơi trác táng ở Yên Kinh cũng lộ ra vẻ kì quái, tuy rằng hắn xác định đây là sự thật nhưng mà hắn cũng không thể nào tiếp nhận nổi.

    Lại nghe được đối phương mở miệng, cả người Nạp Lan Minh Châu liền hoàn toàn trợn tròn mắt.

    “ Hô…Hô”

    Sau đó, Nạp Lan Minh Châu thở dồn dập, nàng trừng to mắt, hỏi:
    - Tại sao lại như vậy? Bùi Đông Lai dựa vào cái gì mà có thể cướp đi Tần Đông Tuyết ở trong tay Diệp thiếu?

    - Không biết Bùi Vũ Phu đã dùng cách gì mà đã mời được rất nhiều các vị đại lão đến khách sạn Yên Kinh làm chỗ dựa cho con trai của hắn. Hai nhà của Tần Diệp bị bắt đáp ứng cho Tần Đông Tuyết và Bùi Đông Lai ở chung một chỗ, hơn nữa Tiêu lão thái gia còn trước mặt mọi người, đứng ra làm người chủ trì nghi thức đính hôn giữa 2 người Bùi Đông Lai và Tần Đông Tuyết.

    “Bá!”

    Nghe được như thế thì cả người Nạp Lan Minh Châu liền giống với Hoàng Oanh, nàng liền đờ người ra, điện thoại trong tay liền rơi xuống giường.

    - Ngoài ra, Diệp Cô Thành còn nói Bùi Vũ Phu giết hắn như giết gà.
    Trong điện thoại lại truyền ra giọng nói của vị công tử ăn chơi trác táng kia.

    Không trả lời, Nạp Lan Minh Châu vẫn tỏ ra khiếp sợ.

    Nàng sợ ngây người.

    Sau đó, đợi cho đối phương cúp điện thoại thì cả người Nạp Lan Minh Châu xụi lơ té xuống, nàng dùng sức lắc lắc đầu, thì thào tự nói:
    - Tại sao lại như vậy? Tại sao lại như vậy?

    Một lần, hai lần, ba lần…

    Nạp Lan Minh Châu hỏi bản thân mình cả trăm lần thì cả người mới dần bình tĩnh trở lại.

    Sau đó, nàng nghĩ tới cái gì, nhanh chóng nhảy xuống giường, tùy tay nắm lên một chiếc áo da rồi mặc vào, chạy xuống lầu, đi tới trang viên số 1 của Nạp Lan gia.

    Nàng muốn tìm Nạp Lan Dịch Đức cùng Nạp Lan Trường Sinh.

    Nàng muốn biết rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.

    10’ sau, khi Nạp Lan Minh Châu giống như là người điên, tóc tai bù xù tiến vào trang viên số 1 của Nạp Lan gia thì toàn bộ thành viên trung tâm của Nạp Lan gia cũng đã ở đó. Vẻ mặt người nào người này cũng tỏ ra ngưng trọng, không khí trong đại sảnh vô cùng áp lực.

    - Ông...Ông nội.

    Bước vào đại sảnh, Nạp Lan Minh Châu không chú ý đến mọi người đang nhíu mày nhìn mình. Mà nàng giống như là một con bạc đã thua hết tiền, 2 mắt đỏ ngầu, thở hổn hển nhìn vào Nạp Lan Dịch Đức:
    - Cháu nghe nói Bùi Vũ Phu mời được các đại nhân vật đến khách sạn Yên Kinh để làm chỗ dựa cho Bùi Đông Lai, khiến Bùi Đông Lai cướp được Tần Đông Tuyết từ trong tay Diệp Tranh Vanh, điều này…có…có thật không ông?

    Nghe được Nạp Lan Minh Châu hỏi như vậy thì toàn bộ thành viên của Nạp Lan gia đều không có hé răng, vẻ mặt của bọn hắn càng tỏ ra ngưng trọng hơn. Sở dĩ bọn hắn đến đây để họp hội nghị gia tộc là bởi vì biết được tin tức này.

    - Ông…Ông nội.

    Mắt thấy mọi người không nói lời nào. Nạp Lan Minh Châu mở miệng lần nữa.

    - Cháu nhìn lại mình xem, còn có thể thống gì nữa không?

    Lúc này đây, không đợi Nạp Lan Minh Châu nói hết lời, Nạp Lan Dịch Đức liền nhíu mày, trầm giọng quát:
    - Đi về mà thay lại quần áo rồi mới tới đây nói chuyện.

    - Ông… ông nội, đây là thật ư?

    Đối mặt với lời răn dạy và quở mắng của Nạp Lan Dịch Đức, Nạp Lan Minh Châu cũng không để ý mà dự đoán đáp án.

    - Thật.

    Nạp Lan Trường Sinh nhìn thoáng qua con gái của mình, giọng nói phức tạp:
    - Minh Châu, chúng ta ở đây họp. Còn trở về phòng của con đi.

    - Thật….thật… điều này là thật ư?

    Nạp Lan Minh Châu không có nghe theo lời của Nạp Lan Trường Sinh, sau khi ra khỏi đại sảnh thì nàng lẩm bầm lầu bàu, sau đó đột nhiên nàng ngẩng đầu, trừng to mắt, vẻ mặt không thể tin hỏi:
    - Bùi…Bùi Vũ Phu…hắn dựa vào cái gì mà mời được các vị đại nhân vật ấy?

    Đối với Nạp Lan gia mà nói, sở dĩ bọn hắn khẩn trương như thế là bởi vì Nạp Lan Minh Châu là một con cờ của Diệp Tranh Vanh. Không biết trời cao đất dầy mà đã thiết kế một cái bẫy để hãm hại Bùi Vũ Phu và Bùi Đông Lai.

    Tuy rằng sau này, Nạp Lan Trường Sinh mang theo Nạp Lan Minh Châu đi nhận sai nhưng mà nửa đường lại bị Bùi Vũ Phu chặn lại, không có nhận.

    Như vậy, lấy hiểu biết của bọn hắn đối với Bùi Vũ Phu thì bọn hắn tuy rằng Bùi Vũ Phu chưa chắc đã tìm bọn hắn tính sổ nhưng mà cũng không cam đoan Bùi Đông Lai có tìm đến Nạp Lan gia để tính sổ hay không?

    Ở bọn hắn xem ra, lấy thực lực bây giờ của Bùi gia. Nếu Bùi Đông Lai tìm Nạp Lan gia để tính sổ thì cũng giống như chụp một con muỗi, một cái tát là có thể chụp chết cả Nạp Lan gia.

    Bởi vì lo lắng chuyện này nên sau khi biết được tin tức thì Nạp Lan Dịch Đức liền kêu mọi người trong Nạp Lan gia đến họp.

    “Rầm!”

    Lúc này thấy Nạp Lan Minh Châu ăn mặc không chỉnh tề, nói năng lộn xộn, không chịu rời đi thì Nạp Lan Dịch Đức liền phát hỏa, hắn vỗ mạnh vào ghế, lạnh giọng quát:
    - Mày cút ra ngoài cho tao.

    Nghe được tiếng gầm nổi giận của Nạp Lan Dịch Đức, cảm nhận được ánh mắt của mấy vị chú, bác đều lộ ra vẻ chán ghét với mình thì Nạp Lan Minh Châu bừng tỉnh.

    Nàng há hồm, muốn nói cái gì nhưng mà cuối cũng không nói được, yên lặng mà lui ra khỏi đại sảnh.

    Nàng biết, bởi vì những chuyện nàng làm với Bùi Đông Lai cho nên hiện giờ nàng không còn là niềm kiêu ngạo của Nạp Lan gia nữa, mà trong mắt mọi người nàng chính là tai họa.

    - Mày thì tính là cái đồ chơi gì, vì sao Nạp Lan Minh Châu ta phải gả cho mày?

    Đi ra đại sảnh, trong đầu hiện ra vẻ mặt chán ghét của Bùi Đông Lai, bên tai nhớ lại những lời trước kia mình nói với Bùi Đông Lai thì Nạp Lan Minh Châu cảm thấy cả người rét run.

    Từng bước sai, từng bước sai.

    Giờ khắc này.

    Nạp Lan Minh Châu giống như là một con khổng tước bị vặt sạch lông, vô cùng xấu xí.


    Lần sửa cuối bởi chic2ken; 17/07/2013 lúc 21:52:45

  15. The Following User Says Thank You to chic2ken For This Useful Post:


  16. #10
    Avatar của chic2ken
    chic2ken đang ẩn Banned
    Tham gia ngày
    Jul 2013
    Bài gửi
    94
    SIÊU CẤP CƯỜNG GIẢ
    T/giả : Phong Cuồng
    Chương 407: Chân tướng hiện, phong vân nổi (Thượng).
    Người dịch : chic2ken - www.metruyen.com
    Biên: www.metruyen.com
    Nguồn truyện: qidian.com










    Màn đêm buông xuống, ánh đèn rực rỡ khắp Yên Kinh, cả Yên Kinh giống như một mỹ nữa thoát khỏi bộ sườn xám trên người, thay vào đó là những bộ váy ngắn, bikini, chào đón cuộc sống sa đọa vào ban đêm.

    Bởi vì chuyện phát sinh vào buổi sáng tại khách sạn Yên Kinh, nên các hội sở tư nhân trong Tử Cấm thành đã chặt kín chỗ.

    So với một số hội sở tư nhân thì các thành viên của Hồng Kinh hội bởi vì kiêng kị chuyện sáng nay cho nên không có có vẻ vô cùng áp lực, áp lực khiến người ta khó thở.

    - Trên mặt tớ có mọc hoa sao?

    Trong một tòa tứ hợp viện mà Bùi Vũ Phu mua trước đây, Bùi Đông Lai và Tần Đông Tuyết ngồi ở trên ghế đá, thấy Tần Đông Tuyết nhìn chằm chằm vào mình thì Bùi Đông Lai cười khổ, hỏi.

    - Dự tính của tớ là chúng ta phải cần đến 4 năm mới có thể gặp nhau, nắm tay nhau ở chung một chỗ. Không nghĩ tới lại nhanh như vậy.
    Tần Đông Tuyết chớp chớp đôi mắt mê người, mở miệng cười nói.

    - Quả thật là hơi nhanh.

    Bùi Đông Lai khe khẽ thở dài:
    - Nói thật, trước lúc đến Yên Kinh, bởi vì trong lòng tớ biết Qua tử ngưu bài ra sao. Mặc dù tớ có dũng khí nhưng mà tiền vốn lại không đủ. Nhưng mà, bởi vì buổi thảo luận và nghiên cứu Kinh Tế học cùng với Đại Bỉ Võ nên tớ phải tiến vào Yên Kinh. Xem như là không trâu bắt chó đi cày đi.

    Bên tai vang lên lời cảm thán của Bùi Đông Lai, trong lòng Tần Đông Tuyết có chút xúc động, nàng không nhịn được mà vươn bàn tay ra, nhẹ nhàng vuốt mặt của Bùi Đông Lai, nhẹ giọng nói:
    - Lấy tính tình của cậu, cho dù Bùi thúc thúc có thực lực làm cho cậu thẳng lưng bước vào Yên Kinh, bước vào cánh cửa của Tần gia thì cậu cũng sẽ dùng 200% sức lực của mình để bước đến.

    Bùi Đông Lai cười cười, xem như là cam chịu. Giống như lời của Bùi Vũ Phu, trong lòng hắn không bao giờ muốn thất bại, cho dù thấy quan tài trước mắt cũng không rơi lệ.

    - Mệt không?

    Nhìn Bùi Đông Lai cười như thế thì Tần Đông Tuyết cảm thấy đau lòng.

    - Nói không mệt là gạt cậu, bất quá chờ sau khi làm xong mọi chuyện, quay đầu lại nhìn thì cảm thấy rất tốt.
    Bùi Đông Lai vươn tay ra nắm lấy bàn tay của Tần Đông Tuyết.

    Nghe được Bùi Đông Lai nói thế thì Tần Đông Tuyết chu miệng:
    - Bùi Đông Lai đồng học, xem ra cậu là người thích hưởng thụ quá trình, không coi trọng kết quả a?

    - Đương nhiên là không phải.

    Bùi Đông Lai nhìn Tần Đông Tuyết trở mặt nhanh như lật sách thì mặc dù là hắn biết nàng đang cố ý nói ra nhưng mà vẫn cười lắc lắc đầu.

    Tần Đông Tuyết cố ý hừ nhẹ một tiếng:
    - Vậy tại sao cậu nói không muốn nhìn thấy kết quả. Cảm giác mọi cố gắng của mình là đáng giá không?

    - Tớ sẽ không nói cho cậu biết.

    Nói tới đây, Bùi Đông Lai vội nói sang chuyện khác:
    - Đã trễ thế này rồi, xem ra tối nay cậu phải ở lại chỗ này rồi?

    "Ách..."

    Tần Đông Tuyết vốn muốn tiếp tục bàn đến đề tài vừa rồi, lúc này nghe được Bùi Đông Lai nói thế, nhìn thấy vẻ mặt xấu xa của Bùi Đông Lai nhìn mình thì theo bản năng nàng nghĩ đến điều gì, mặt nàng liền đỏ lên, mang theo vài phần ngượng ngùng mà nhìn vào Bùi Đông Lai.

    Bùi Đông Lai thấy thế, từ từ vươn tay ra.

    Tần Đông Tuyết liền nín thở, tim đập nhanh hơn, thân hình liền căng thẳng, giống như là một con cừu nhỏ sắc bị một con sói khi dễ.

    Dần dần, cánh tay của Bùi Đông Lai vươn đến trước mặt Tần Đông Tuyết rồi nhẹ nhàng nâng cằm của nàng lên.

    Dường như đã nhận ra được sự dịu dàng của Bùi Đông Lai, thân thể của Tần Đông Tuyết không còn căng thẳng nữa. nàng ngẩn đầu lên, thì thấy được Bùi Đông Lai đang ngắm nhìn nàng, trong ánh mắt của Bùi Đông Lai tràn ngập vẻ yêu thương, ôn nhu.

    Nàng nhìn thấy thân thể Bùi Đông Lai hơi nghiêng về phía trước rồi hôn lên hai cánh hoa kiều diễm ướt át của nàng.

    Nàng chậm rãi nhắm mắt lại, giống như là là một cô dâu trong đêm tân hôn vậy, mặc cho chú rể muốn làm gì thì làm.

    Ngay sau đó.

    Bốn môi đụng vào nhau, thân thể của Tần Đông Tuyết khẽ run lên, nhẹ nhàng vươn đầu lưỡi ra, chủ động quấn vào đầu lưỡi của Bùi Đông Lai. Giống như là 2 con Giao Long gặp nhau, lúc thì đảo quanh, lúc thì quấn quanh, lúc thì truy đuổi.

    Bùi Đông Lai buông cằm của Tần Đông Tuyết ra, một phen nâng chiếc eo thon của Tần Đông Tuyết lên. Kéo nàng vào trong lòng của mình.

    "A..."

    Hành động bất thình lình của Bùi Đông Lai khiến cho thân thể của Tần Đông Tuyết căng thẳng, đôi môi dịch chuyển rồi phát ra một tiếng nhỏ yêu kiều.

    Tiếng rên của Tần Đông Tuyết giống như là ma lực kích thích lấy Bùi Đông Lai khiến cho Bùi Đông Lai không kìm lòng được mà hôn lên đôi môi của Tần Đông Tuyết. Hơn nữa bàn tay của hắn liền vuốt lên bên tai, hai má, cổ… làm cho thân thể của Tần Đông Tuyết run nhẹ lên.

    Sau đó.

    Bàn tay của Bùi Đông Lai dừng lại ở trên ngọn núi cao ngất kia, nhẹ nhàng mà xoa xoa nắn nắn.

    "Ớ..."

    Thân thể của Tần Đông Tuyết liền căng thẳng, mặt đỏ ửng lên giống như một con sơn dương bị lạc đường.

    Cảm nhận được sự mềm mại và đàn hồi trên đỉnh núi của Tần Đông Tuyết. Xuất phát từ bản năng của một thằng đàn ông, Bùi Đông Lai lấy tay luồn vào chiếc áo khoác, còn cách chiếc sườn xám, nhẹ nhàng mà bóp lấy ngọn núi của Tần Đông Tuyết.

    Từ lúc bị Bùi Đông Lai hôn nhẹ, vuốt ve, cảm nhận giữa 2 đùi bị một cái gì đâm vào. Thân thể của Tần Đông Tuyết một trận khô nóng, thân thể mềm mại không nhịn được mà nhẹ nhàng chuyển động.

    Kiều khu thay đổi vị tri làm cho cây thương của Bùi Đông Lai khẽ ma sát với cái ấy ấy. Một cỗ khoái cảm kích thích toàn thân Bùi Đông Lai, cho dù bản thân hắn là một người có định lực hơn người cũng nhộn nhạo, muốn cởi bó cúc áo của Tần Đông Tuyết.

    - Đừng…đừng…đừng mà….vào….vào nhà đi.

    Cảm nhận được Bùi Đông Lai tác quái, cả người Tần Đông Tuyết mềm nhũn nằm trong lòng Bùi Đông Lai. Nàng đỏ mặt, thở gấp, mị nhãn như tơ.

    Bùi Đông Lai không nói 2 lời, một tay nâng hương đồn của Tần Đông Tuyết lên. Một tay ôm lấy Tần Đông Tuyết, theo bản năng Tần Đông Tuyết ôm lấy cổ Bùi Đông Lai, tựa đầu vào lồng ngực của Bùi Đông Lai, giống như là một tiểu cô nương thẹn thùng, tùy ý để Bùi Đông Lai ôm vào phòng.

    "Hô... Hô..."

    Không đợi Bùi Đông Lai ôm Tần Đông Tuyết đi vào trong phòng. Một cơn gió lạnh thổi qua làm cho lửa dục trong người của Bùi Đông Lai và Tần Đông Tuyết tan đi vài phần, khiến cho 2 người tỉnh tảo lại một chút.

    - Nếu cậu không vội thì chúng ta chờ một chút có được không?

    Đi vào trong phòng, thấy Tần Đông Tuyết đỏ mặt vùi vào lồng ngực của mình thì Bùi Đông Lai cười xấu xa, một bên thổi vào tai của Tần Đông Tuyết, một bên hỏi.

    “Ách?”

    Trong lòng Tần Đông Tuyết vốn là có vài phần chờ mong, nhưng phần lớn là khẩn trương cùng sợ hãi do đây là lần đầu tiên.

    Lúc này, nghe Bùi Đông Lai nói thế thì nàng hơi ngẩn ra, sau đó nhìn khuôn mặt xấu xa của Bùi Đông Lai thì cười mắng:
    - Lanh mưu.

    - Kỳ thật tớ cũng muốn nhưng mà sợ trong lúc chúng ta ấy ấy thì đột nhiên Qua tử trở về sẽ không tốt.
    Bùi Đông Lai cười nói.

    Lúc này đây, Tần Đông Tuyết không có hé răng.

    Nàng biết, trong lòng quan trọng nhất mà Bùi Đông Lai khống chế bản thân lại là bởi vì tôn trọng nàng, không muốn lấy đầu tiên của nàng trong tình cảnh này.

    - Đúng rồi, cậu có biết Bùi thúc dựa vào cái gì mà có thể khiến cho toàn bộ những đại nhanh vật đi đến khách sạn Yên Kinh không?
    Lúc này đây, Tần Đông Tuyết không nhịn được mà hỏi ra điều nghi hoặc ở trong lòng.

    - Tớ cũng rất tò mò về việc này nhưng mà Qua tử không nói với tớ, tớ cũng không có cơ hội để hỏi người.

    Bùi Đông Lai cười khổ lắc lắc đầu. Trong buổi tiệc đính hôn, sau khi mời rượu Tần Hồng Sơn, vợ chồng Tần Tranh và Tần Yến ra thì Bùi Đông Lai cũng không có mời rượu người trong Tần gia. Mà hắn lại mời Cổ Bồi Nguyên, Miêu lão gia tử, Cô Độc Phong Ảnh cùng với các gia chủ của các đại thế gia võ học.

    Dưới tình hình như vậy, tuy rằng những người trong Tần gia đã hối hận những không không dám bước lên mời rượu Bùi Đông Lai.

    Nhưng mà Bùi Vũ Phu thì ngược lại, ai đến mời rượu hắn thì hắn cũng không có từ chối. Trên bàn tiệc chỉ lo uống, căn bản không có thời gian ngó đến Bùi Đông Lai.

    Mà sau khi buổi lễ đính hôn kết thúc, Bùi Vũ Phu lại bị các gia chủ của các thế gia võ học kéo đi uống rượu, Bùi Đông Lai muốn hỏi cũng không có cơ hội.

    Tò mò không chỉ là Bùi Đông Lai cùng Tần Đông Tuyết.

    Yên Kinh, trong thư phòng một tòa tứ hợp viện, đang ngồi là một lão nhân còn đứng trước mặt hắn là một thanh niên.

    Lão nhân chính Diệp Thạch, còn thanh niên chính là Diệp Tranh Vanh.

    - Tranh Vanh, hôm nay mặc dù Diệp gia của chúng ta bị sỉ nhục nhưng mà biểu hiện của cháu đã làm cho ông nội rất vui mừng.

    Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Diệp Tranh Vanh, trong mắt của Diệp Thạch hiện lên một tia tán thưởng:
    - Kiêu ngạo chính là một thanh kiếm 2 lưỡi. Một ngày nào đó sẽ làm bản thân bị thương. Trước kia, cũng có những người vĩ đạo, cũng vì quá mức kiêu ngạo mà chết sớm. Chuyện lần này ít nhiều đã làm cho cháu rút ra được một bài học, làm cho cháu thích ứng với con đường đi sau này.

    Diệp Tranh Vanh trầm mặc không nói.

    - Tranh Vanh, cháu không cần lo lắng chuyện hôm nay sẽ tạo thành ảnh hưởng gì đến Diệp gia của chúng ta.
    Diệp Thạch thấy Diệp Tranh Vanh không nói lời nào, giống như là đoán được tâm tư của Diệp Tranh Vanh.

    “ Ách?”

    Trong lòng Diệp Tranh Vanh vừa động, hỏi:
    - Ông nội, ông đã biết nội tình Bùi Vũ Phu mời được những người kia sao?

    - Bọn hắn làm cho Diệp gia chúng ta mất mặt như vậy, khẳng định là phải cho ông một lời giải thích. Dựa theo lời của bọn hắn thì Bùi Vũ Phu đã đáp ứng thủ hộ TQ, đối phó với thế lực bên ngoài. Đương nhiên, ông không tin vào điều kiện này. Khẳng đinh là Bùi Vũ Phu còn lấy ra nhiều lợi thế khác.
    Vẻ mặt Diệp Thạch nghiền ngẫm.

    Diệp Tranh Vanh lại hỏi:
    - Ông nội, hắn còn có lợi thế gì nữa?

    - Ông cũng không biết, nhưng có thể khẳng định chính là trao đổi, Bùi Vũ Phu dùng ích lợi của quốc gia để đổi lấy ủng hộ của bọn họ.

    Diệp Thạch nói tới đây, trong giọng nói toát ra vài phần khinh thường:
    - Căn bản không gây thương tổn đến gân cốt chúng ta, thậm chí ngay cả uy hiếp cũng không tạo được.

    Diệp Tranh Vanh âm thầm thở phào.

    - Tranh Vanh, cháu hẳn là nhớ rõ câu chuyện Thủy Hử. Hôm nay, mặt ngoài Bùi Vũ Phu nhìn như thắng nhưng trên thực tế thì chính là đang chiêu an bọn khấu tặc.
    Dưới ánh đèn, dt lo xa nghĩ rộng nói:
    - Cuối cùng, hắn không thoát khỏi vận mệnh chết nơi đất khách quê người.

    - Bùi Đông Lai, lúc Bùi Vũ Phu chết ở nơi đất khách cũng chính là lúc chính tay tao sẽ bóp chết mày.

    Diệp Tranh Vanh tỉnh ngộ, sát khí hiện ra.



    Lần sửa cuối bởi chic2ken; 17/07/2013 lúc 21:52:51

  17. The Following User Says Thank You to chic2ken For This Useful Post:


Trang 1/6 123 ... CuốiCuối

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •  
Khung Upload nhanh