[FREE 300c] Vũ Luyện Điên Phong - tg: Mạc Mặc- Đông phương huyền huyễn

Trang 3/321 ĐầuĐầu 123451353103 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 21 tới 30 của 3203

Chủ đề: [FREE 300c] Vũ Luyện Điên Phong - tg: Mạc Mặc- Đông phương huyền huyễn

  1. #21
    Avatar của trang_peany
    trang_peany đang ẩn Cộng Tác Viên
    Tham gia ngày
    Oct 2012
    Bài gửi
    340
    Vũ Luyện Điên Phong
    Tác giả: Mạc Mặc
    Chương 20: Đốt phòng ở.
    Nguồn dịch: Nhóm dịch Hoa Hướng Dương - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: kenwen.com



    Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
    Xin lỗi, bạn không đủ điểm để đọc bài viết này. Vui lòng nạp điểm theo hướng dẫn tại đây



    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
    Vũ Luyện Điên Phong - tg: Mạc Mặc - (Đông phương huyền huyễn)
    Vũ Luyện Điên Phong - Xin mời trang_peany góp ý, luận bàn, chém gió!

  2. Đã có 22 thành viên nói lời cảm ơn tới trang_peany cho bài viết này:


  3. #22
    Avatar của trang_peany
    trang_peany đang ẩn Cộng Tác Viên
    Tham gia ngày
    Oct 2012
    Bài gửi
    340
    Vũ Luyện Điên Phong
    Tác giả: Mạc Mặc
    Chương 21: Ta chấp ngươi ba chiêu..
    Nguồn dịch: Nhóm dịch Hoa Hướng Dương - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: kenwen.com


    Post ảnh. Các bạn vui lòng chờ tải xong trang web rồi mới bấm vào đọc. Nếu vẫn chưa được, vui lòng bấm F5 để tải lại trang. Trong vòng 60 phút sẽ ko mất thêm điểm. Thank!

    .
    Thối Thể cảnh tầng ba tuy rằng chỉ kém Thối Thể cảnh tầng năm có hai tầng, nhưng giữa hai tầng này lại có khoảng cách giống như núi với biển, thực lực có thể phát huy được căn bản là không thể so sánh với nhau.


    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
    Vũ Luyện Điên Phong - tg: Mạc Mặc - (Đông phương huyền huyễn)
    Vũ Luyện Điên Phong - Xin mời trang_peany góp ý, luận bàn, chém gió!
    Lần sửa cuối bởi bagiatam; 03/06/2015 lúc 13:51:23

  4. Đã có 16 thành viên nói lời cảm ơn tới trang_peany cho bài viết này:


  5. #23
    Avatar của trang_peany
    trang_peany đang ẩn Cộng Tác Viên
    Tham gia ngày
    Oct 2012
    Bài gửi
    340
    Vũ Luyện Điên Phong
    Tác giả: Mạc Mặc
    Chương 22: Viết lại bại tích.
    Nguồn dịch: Nhóm dịch Hoa Hướng Dương - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: kenwen.com


    Post ảnh. Các bạn vui lòng chờ tải xong trang web rồi mới bấm vào đọc. Nếu vẫn chưa được, vui lòng bấm F5 để tải lại trang. Trong vòng 60 phút sẽ ko mất thêm điểm. Thank!

    .
    Tô Mộc đi rồi, trò hay cũng xem xong, đám người tự nhiên tản hết đi. Tuy nhiên rất nhiều người như vẫn còn đang ở trong mộng, tên đệ tử thí luyện Dương Khai hai năm chưa thắng trận nào vậy mà lại thắng một trận hôm nay, tuy bên trong còn có yếu tố mưu lợi nhưng dù sao vẫn là thắng.


    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
    Vũ Luyện Điên Phong - tg: Mạc Mặc - (Đông phương huyền huyễn)
    Vũ Luyện Điên Phong - Xin mời Khách góp ý, luận bàn, chém gió!
    Lần sửa cuối bởi bagiatam; 03/06/2015 lúc 13:52:13

  6. Đã có 16 thành viên nói lời cảm ơn tới trang_peany cho bài viết này:


  7. #24
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    60.682
    Vũ Luyện Điên Phong
    Tác giả: Mạc Mặc
    Chương 23: Món đồ lợi hại.
    Nguồn dịch: Nhóm dịch Hoa Hướng Dương - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: kenwen.com




    [CHARGE=0]

    Chương 23: Món đồ lợi hại.

    Trận chiến này trong con mắt của những đệ tử quan sát chính là một trận sóng to gió lớn, nếu không vì e dè thân phận của Tô Mộc thì sợ rằng mọi người đều đã chạy đi bẩm báo truyền tin rồi. Nhưng vì chuyện này có liên quan tới Tô Mộc nên mọi người cũng là thức thời, không dám nói lung tung ra ngoài, chỉ đành đem chuyện giấu nhẹm trong lòng.

    Phía trước phòng nhỏ rốt cuộc cũng yên tĩnh trở lại.

    Nhìn sắc trời, Dương Khai có chút buồn bực, hôm nay bị Tô Mộc trì hoãn như vậy đã làm lỡ mất thời giờ tu luyện Tôi Thể, không khỏi tiếc nuối.

    Trở về phòng lấy bộ quần áo duy nhất còn lại của mình, Dương Khai chạyđến bên cạnh ao nhỏ cởi bộ quần áo rách nát trên người mình chuẩn bị tắm rửa. Mấy ngày nay đi lại trong núi, hơn nữa lại đánh nhau với con nhện lưng hoa, trên người đúng là có mùi khác lạ.

    Hạ Ngưng Thường lén lút tới gần, nàng muốn nhìn xem tên sư đệ này hiện là cảnh giới gì, vừa rồi đứng xa quá nên cảm giác không rõ lắm. Trong phòng lại không có người, đi vòng ra sau, ánh mắt sáng đảo qua, đập vào mắt nàng là cặp mông trắng bóng, tầm mắt chuyển lên trên, không ngờ Dương Khai lại đang cởi sạch đồ trên người, trần như nhộng không một mảnh vải đang trong tư thế nhảy cầu.

    Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ửng đỏ. Tuy rằng nàng thực lực rất cao nhưng dù sao vẫn là thiếu nữ chưa từng trải, đừng nói đến mông mà ngay cả đùi nam nhân nàng cũng chưa từng nhìn thấy, hiện tại lại nhìn thấy cảnh tượng này thì sao sao có thể chịu đựng?

    Quá kích thích. Hạ Ngưng Thường tim đập loạn nhịp, vội vàng nấp đi.

    Sao hôm nay mình và…nơi này lại có duyên như vậy sao? Nàng thật đáng thương, nước mắt cũng sắp rơi ra, nào nghĩ đến việc rình mò bí mật của Dương Khai bèn nhún chân, trong nháy mắt thân hình đã biến mất.

    Tên sư đệ thối này, sư môn trọng địa mà không kìm chế, ban ngày ban mặt trần truồng như vậy, thật quá vô sỉ, không biết xấu hổ.

    Bên bể nước, Dương Khai vừa tắm rửa vừa kiểm tra thân thể của mình.

    Hắn phát hiện sau khi tu luyện Thối Thể Thiên, cơ bắp của mình rõ ràng đã trở nên tinh tráng và rắn chắc hơn trước kia rất nhiều. Tuy rằng vẫn là gầy nhưng gầy có lực.

    Hơn nữa vết thương để lại sau trận đại chiến với con nhện lưng hoa ngày hôm qua giờ cũng đã liền vảy, chỉ còn miệng vết thương ở cánh tay hôm qua bị xuyên qua là vẫn còn hơi đau.

    Dù sao cũng là vết thương xuyên qua thịt, không thể lành nhanh như vậy được, nhưng cũng không nghiêm trọng như mình tưởng, xem ra chỉ cần vài ngày là có thể khỏi hẳn.

    Hồi tưởng lại trận tử chiến ngày hôm qua, Dương Khai lại có chút hưng phấn. Cũng không biết vì sao, hiện tại bản thân mình càng gặp phải hiểm nguy lại càng nhiệt tình, tính cách trước kia của mình vốn không phải là như vậy, chẳng lẽ chính trong tiềm thức của mình còn có khuynh hướng chịu ngược đãi, sống mười mấy năm đột nhiên bừng tỉnh.

    Nghĩ vậy, Dương Khai vội chìm vào trong bể nước nìn thở một hơi dài, lúc lâu sau mới thò đầu lên.

    Mặc dù có rất nhiều chuyện gấp phải làm nhưng sau khi tắm rửa, mặc quần áo tử tế hắn lại cầm chổi đi quét sân.

    Đây dù sao cũng là công việc ở Lăng Tiêu Các, đã chấp nhận cuộc sống này thì phải sống cho tử tế.

    Lúc quét rác, Dương Khai rõ ràng có thẻ cảm thấy ánh mắt của nhiều sư huynh sư đệ hôm nay nhìn mình không đúng, tràn đầy nghi hoặc. Nghĩ đến những người này buổi sáng chỉ đếm xem náo nhiệt, không rõ vì sao hôm nay mình có thể đánh ngất Triệu Hổ.

    Dương Khai điềm đạm tiếp tục làm việc.

    Quét xong đấy lại về phòng gỗ, mở túi lấy từ trong đó ra Tam diệp tàn hồn hoa và Tuyệt địa cổ mục thảo rồi trút những thứ còn lại vào túi.

    Những thứ thảo dược còn lưu lại đó Dương Khai giữ mà không dùng, cũng có thể bán cho Cống Hiến Đường để đổi lấy ít điểm cống hiến.

    Vác túi, Dương Khai đang chuẩn bị đi ra ngoài, sau một hồi ngẫm nghĩ lại thay lại bộ áo bẩn thỉu rách rưới hôm qua, rồi lại bôi bẩn lên mặt sau đó mới đi ra ngoài.

    Cống Hiến Đường, Mộng Lão tay cầm ấm trà, vểnh chẩn bắt chéo ngồi sau quầy nhàn nhã thưởng thức trà thơm. Miệng còn hừ hừ sờ tới sờ lui cái vòi ấm.

    Bỗng nhiên có bóng người xuất hiện ở cửa, Mộng lão uể oải ngẩng mặt lên nhìn, đang định mắng người nào đui mù sang sớm đã tới quấy rầy lão phu thanh tình đã thấy Dương Khai chật vật đi tới, bộ quần áo rách rưới căn bản không che được nét xuân của hắn, hai cái đùi như ẩn như hiện còn nhìn rõ bộ lông.

    Nơi cửa có hai thiếu nữ đệ tử Lăng Tiêu Các đi qua nhìn thấy cảnh này đều kinh hô lưu manh, xấu hổ che mặt rút lui.

    Mộng chưởng quầy định lực cỡ nào? Trải qua núi đao biển lửa, hải cốt doanh sơn mặt không đổi sắc, tàn sát mười tòa thành cũng chỉ như mây trôi nước chảy lúc này cũng phun ra một miệng trà, không còn gì là hình tượng.

    - Tiểu Dương Khai, nhà ngươi đây là định náo loạn tới cỡ nào?
    Mộng lão nét mặt ngổn ngang vội vàng đứng dậy, trợn mắt há mồm nhìn Dương Khai.

    Dương Khai vọt tới trước quầy thở hổn hển nói lớn:
    - Ta đã về rồi.

    - Chịu không ít khổ sở chứ?
    Mộng chưởng quầy rất đáng thương Dương Khai, mấy hôm trước lúc hắn từ đây đi còn khỏe mạnh, không nghĩ tới việc chỉ đi một chuyến Hắc Phong Sơn mà đã thành ra như vậy, người không ra người quỷ không ra quỷ, quả thực là rất bi thảm.

    - Đúng là có chút hung hiểm.
    Dương Khai gật đầu cũng không nói nhảm nữa mà vội vàng mở túi, chỉ vào một đống thảo dược trong túi nói:
    - Tuy nhiên thu hoạch cũng không tệ. Mộng chưởng quầy, hãy thu những thảo dược này cho Cống Hiến Đường đi.


    Mộng chưởng quầy vừa nhìn thấy thì lông mày dựng lên.

    Chỉ là phàm cấp hạ phẩm thảo dược, căn bản không có giá trị gì. Trong Cống Hiến Đường loại thảo dược này rất nhiều, thu cũng không có chỗ nào để.

    Đang muốn cự tuyệt lại nhìn thấy vẻ mặt mong chờ của Dương Khai đang nhìn mình, lại nhìn quần áo hắn như vậy thì trong lòng mềm nhũn, lập tức gật đầu nói:
    - Ừ, thu hết thu hết, cứ hai cây thảo dược đổi một điểm cống hiến.


    - Vậy ông đếm đi.
    Dương Khai cũng không trả giá mà đẩy túi về phía trước.

    Mộng chưởng quầy đếm một lượt, tổng cộng được ba mươi hai gốc thảo dược, đổi được mười sáu điểm cống hiến, lập tức mở sổ ghi cho hắn.

    - Ngươi đi Hắc Phong Sơn ba ngày kiếm được những thứ này đấy à?
    Mộng chưởng quầy thuận miệng hỏi.

    - Có thể lấy được bằng này đã là không tệ rồi.
    Dương Khai vừa nói vừa dáo dác nhìn bốn xung quanh.

    - Khụ, khụ, đúng là không tệ.
    Mộng lão đầu không đành lòng đả kích Dương Khai, dù sao lão cũng biết được tình cảnh gian khổ của hắn. Tiểu tử này tư chất không tốt nhưng lại rất chịu khó, bây giờ người trẻ tuổi có thể chịu khổ nhọc như hắn không có nhiều. Đáng tiếc là, tư chất chính là điểm yếu nhất của hắn, nhất định cả đời này cũng chẳng có mấy thành tựu.

    Chính lúc trong lòng đang cảm khái, Mộng chưởng quầy gặp ánh mắt Dương Khai đang nhìn ngắm loạn lên không khỏi hồ nghi:
    - Ngươi đang nhìn cái gì vậy?


    Dương Khai thần bí cúi người hướng lên trước thấp giọng nói:
    - Mộng chưởng quầy, ta lần này vào núi như là tìm được đồ vật vậy.


    Thấy Dương Khai cẩn thận như vậy, Mộng chưởng quầy trong lòng nghĩ đồ vật kia chắc là có gì đó phi thường không thể so sánh lập tức sắc mặt nghiêm túc thấp giọng hỏi:
    - Là đồ vật gì ?

    - Ta không biết. Đây chẳng là mang về cho ông xem giúp sao, kiến thức của ông rộng chắc chắn là biết nó.
    Dương Khai vừa nói vừa sờ sau mông lấy ra cái túi để trên quầy.


    [/CHARGE]

    .
    - Ta không biết. Đây chẳng là mang về cho ông xem giúp sao, kiến thức của ông rộng chắc chắn là biết nó.
    Dương Khai vừa nói vừa sờ sau mông lấy ra cái túi để trên quầy.


    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
    Vũ Luyện Điên Phong - tg: Mạc Mặc - (Đông phương huyền huyễn)
    Vũ Luyện Điên Phong - Xin mời trang_peany góp ý, luận bàn, chém gió!
    Lần sửa cuối bởi bagiatam; 03/06/2015 lúc 13:57:34
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng

  8. Đã có 11 thành viên nói lời cảm ơn tới MeTruyen.com cho bài viết này:


  9. #25
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    60.682
    Vũ Luyện Điên Phong
    Tác giả: Mạc Mặc
    Chương 24: Địa cấp hạ phẩm huyết linh chi..
    Nguồn dịch: Nhóm dịch Hoa Hướng Dương - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: kenwen.com




    [CHARGE=0]

    Chương 24: Địa cấp hạ phẩm huyết linh chi.

    Mộng chưởng quầy liếc mắt đánh giá, thấy thần sắc hắn ngoài chờ mong còn có chút căng thẳng, không khỏi cần thận nhẹ nhàng mở túi hé mắt nhìn vào.

    To bằng cái bát ăn cơm, màu đỏ sẫm, giống như cây nấm, cũng giống như nấm linh chi, hình dáng khá được, có vẻ như một vât thiên tài địa bảo.

    - Khụ, khụ, khụ…
    Mộng chưởng quầy không khỏi ho khẽ vài tiếng.

    Dương Khai khẩn trương nhìn lão nhẹ giọng hỏi:
    - Đây là thứ gì?

    Mộng chưởng quầy thần sắc cổ quái nhìn hắn một cái không trả lời mà hỏi lại:
    - Ngươi tìm thấy ở đâu?


    - Trong một sơn động, bên trong có một yêu thú bậc một canh giữ, cuối cùng bị ta giết mới lấy được thứ này.


    Mộng chưởng quầy trong lòng nhảy dựng:
    - Ngươi gặp được yêu thú rồi? Ngươi không cần thâm nhập sao?


    - Không thâm nhập, cũng không biết tại sao nó lại ở ngoài Hắc Phong Sơn.
    Dương Khai có chút oan uổng.

    Mộng chưởng quầy thở dài một tiếng nghĩ thầm tên tiểu tử này đã thành ra như vậy, chỉ sợ chính là vì đánh nhau với con yêu thú kia, lấy thực lực của hắn đối phó với yêu thú, ngay cả chỉ là yêu thú bậc một cũng tuyệt đối không dễ dàng như vậy.

    Đáng thương, còn nhỏ tuổi như vậy mà chịu trăm cay nghìn đắng lăn lộn ba ngày ở Hắc Phong Sơn mới kiếm được mười sáu điểm cống hiến, lại đối đầu với một yêu thú bậc một, hung hiểm đổi lấy sự sống, nếu như nói cho hắn biết cái vật bày, cái thứ này…không đáng, như vậy quá tàn nhẫn.

    Thôi, lão phu làm một việc tốt coi như tích đức.

    Dương Khai thấy Mộng chưởng quầy sắc mặt ngưng trọng lại không nói gì bèn không khỏi lo lắng, lại vừa muốn hỏi lại. Mộng chưởng quầy lại uống một ngụm trà, miệng chậc chậc liên hồi gượng cười:
    - Tiểu tử ngươi xem ra vận khí cũng tốt đấy.


    Nghe được câu trả lời này, trái tim đang hồi hộp của Dương Khai mới bình tĩnh trở lại, hắn thực sự đang lo lắng đồ vật này không đáng một đồng, vậy sẽ thành truyện cười lớn.

    - Mộng chưởng quầy, đây rốt cuộc là cái gì? Giá trị cống hiến đáng bao nhiêu?
    Dương Khai chà xát tay vô cùng mong đợi.

    - Ồ, đồ vật này, gọi là Huyết linh chi, vẫn là phàm…
    Mộng chưởng quầy còn chưa nói hết đã nhìn thấy Dương Khai vẻ mặt thất vọng liền vội vàng chữa:
    - Không không không, vẫn là địa cấp hạ phẩm, ừ, đúng là địa cấp hạ phẩm, không sai.


    Giọng điệu kiên định đến chính lão cũng suýt tin.

    - Địa cấp hạ phẩm?
    Dương Khai vui vẻ bất ngờ:
    - Mộng chưởng quầy, ông không nhìn nhầm chứ?


    Mộng chưởng quầy nghiêm mặt:
    - Chê cười, lão phu cả đời đọc nữ…khụ khụ khụ, đọc dược vô số, chính đôi mắt hỏa kim tinh sao có thể nhìn lầm được?


    - Vậy có thể đổi bao nhiêu điểm cống hiến?
    Dương Khai cảm thấy hứng thú.

    - Tính cho ngươi hai mươi điểm được rồi.


    - Ít vậy sao?
    Dương Khai có chút thất vọng, vốn hắn nghĩ thứ này có thể đứng vào hàng địa cấp, nhiều ít gì thì cũng phải vài chục điểm cống hiến.

    - Không ít đâu tiểu tử.
    Mộng chưởng quầy nghĩ thầm đây chính là cho không rồi sao lại có thể cho ngươi quá nhiều, tuy nhiên miệng vẫn kiếm lí do nói:
    - Tuy rằng ngươi tìm thấy huyết linh chi đúng là địa cấp hạ phẩm, tuy nhiên cái đầu lại nhỏ, niên đại không cao, cho nên chỉ trị giá hai mươi điểm.


    - À.
    Dương Khai cũng không phản bác, sảng khoái nói:
    - Vậy hai mươi điểm đi.


    Mộng chưởng quầy gật đầu lại ghi chép ở sổ sách.

    Lúc này đi vào núi ngoại trừ mình cần tam diệp tàn hồn hoa và tuyệt địa cố mục thảo ra thì tổng cộng thu hoạch được ba mươi sáu điểm cống hiến, tính cả điểm trước đó tích lũy được thì mình cũng đã có bốn mươi tám điểm cống hiến. Dương Khai lập tức cảm giác mình có thể vùng dậy.

    Tuy nhiên vào núi dù có thể hái thuốc đổi điểm cống hiến nhưng lại trì hoãn thời gian tu luyện, hơn nữa cũng phải đợi vận may, có chút cảm giác hỗn độn. Tuy rằng nóng ruột, Dương Khai vẫn quyết định về sau nếu không phải thời điểm bất đắc dĩ thì sẽ không làm như vậy.

    Tích cóp từng tí một điểm cống hiến mục đích chính là vì tu luyện, giữa hai việc này Dương Khai vẫn có thể phân biệt rõ ràng cái nào quan trọng cái nào không nhưng vẫn bị thành quả thu hoạch lần này làm choáng váng đầu óc.

    Chính mình hiện tại có không ít tam diệp tàn hồn hoa, cuối cùng ở sơn động đó hái liền ba bốn mươi gốc, chỉ có tuyệt địa cố mục thảo số lượng không nhiều, chỉ có năm sáu gốc mà thôi. Nếu như thực sự cần dùng để tu luyện chỉ sợ còn không đủ, còn phải đổi cho Cống Hiến Đường, phòng trước vô hại.

    Quyết định, Dương Khai mở đường:
    - Mộng chưởng quầy, cho ta mười gốc tuyệt địa cố mộc thảo đi.


    Mộng lão đầu nhìn hắn một cái, dù nghi hoặc hắn cần dùng cái này làm gì nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ có điều dù bận rộn vẫn ung dung nhìn hắn:
    - Mười gốc phàm cấp hạ phẩm thảo dược mười điểm cống hiến, chắc chắn cần không?


    Dương Khai cau mày hồ nghi nói:
    - Không phải chứ? Không phải ông vừa nói hai cây thảo mộc đổi một điểm cống hiến sao?


    - Giá mua là giá mua, giá bán là giá bán, khác nhau chứ.
    Mộng chưởng quầy cười rạng rỡ sặc mùi vị buôn bán.

    Dương Khai giận dữ chỉ vào mũi lão nói:
    - Ngươi đây hoàn toàn là buôn đi bán lại à, ở giữa ăn chênh lệch giá, thật đáng xấu hổ, lương tâm ngươi để cho chó ăn rồi à?


    Mộng lão đầu khoát tay:
    - Đây không phải là ta muốn buôn đi bán lại mà là tông môn định giá, không liên quan gì tới ta, tất cả hàng hóa trong Cống Hiến Đường niêm yết giá công khai, già trẻ không gạt, lão phu chỉ phụ cách trông coi. Bằng không ngươi cho là tông môn làm cách nào nuôi sống ba nghìn đệ tử này?


    Dương Khai ngạc nhiên ngẫm lại cũng phải, việc buôn bán còn phải kiếm tiền, một Lăng Tiêu Các to như vậy nếu không có chút thủ đoạn này thì ba nghìn đệ tử sống như thế nào? Tuy rằng ở đây thực sự có hiềm nghi chênh lệch giá nhưng không ai có ép buộc ngươi mua hay bán cả.

    - Vậy ngươi có còn cần chỗ tuyệt địa cố mộc thảo kia nữa đây?
    Mộng chưởng quầy thấy Dương Khai nét mặt đâu khổ lại nổi tâm tình.

    - Cần.
    Dương Khai cắn chặt răng, sớm muộn gì cũng dùng đến nếu không muốn vào núi hái thuốc thì chỉ có thể mua ở đây.

    Mộng chưởng quầy xoay người đi vào hậu đường, không bao lâu cầm tới mười gốc tuyệt địa cố mộc thảo, Dương Khai đếm kỹ lại một lần, Mộng chưởng lão lại ghi chép trên sổ.

    - Hừ.
    Chịu thiệt to rồi, Dương Khai có vẻ không vui, cầm thảo mộc quay người bước đi.

    - Rảnh rỗi thì thường xuyên tới đây nhé.
    Mộng chưởng quầy ở sau quầy nhiệt tình chào mời.

    Hay tới cho ngươi mừng à, Dương Khai cuối cùng cũng biết danh hiệu Mộng lột da này đến từ đâu rồi.

    Ba bước dồn hai bước, Dương Khai vô cùng lo lắng đi ra bên ngoài, đi tới cửa bèn gặp một bóng người lướt qua, thiếu chút nữa đã va phải hắn.

    Phản ứng của hai người đều tương đối mau lẹ, Dương Khai vội dừng bước, đối phương cũng ngừng lại, một làn gió thơm thổi tới thấm tận vào ruột gan.

    Ngẩng đầu nhìn lên, Dương Khai thấy một đôi mắt sang như sao đang nhìn mình chằm chằm, khuôn mặt không nhìn rõ vì người này dùng mạng che mặt.

    Đó là một cô gái, tuy rằng không nhìn rõ hình dáng nhưng từ da thịt có thể nhìn thấy tuổi tác có lẽ không nhiều, phỏng chừng là sư tỷ của mình.

    Dương Khai gật đầu với nàng biểu thị xin lỗi rồi sau đó tránh nửa người, ý chừng mời nàng tiến đến trước.

    Nào ngờ đối phương hơi sửng sốt vành tai đỏ bừng, ánh mắt né tránh đứng dậy.

    Bộ dạng này khiến Dương Khai chú tâm nghĩ thầm rằng vị sư tỷ này cũng khá xấu hổ, vội vàng tránh ánh mắt không làm đối phương dường đột.

    Hạ Ngưng Thường bối rối vô cùng.

    Nàng căn bản không ngờ chính mình lại gặp Dương Khai ở cửa Cống Hiến Đường, vừa thấy khuôn mặt người này Hạ Ngưng Thường liền nhớ lại mình lúc đó…

    Lại nhớ tới bộ dạng của hắn…

    Chỉ trong chốc lát nét mặt nàng lại đỏ, vành tai nóng bừng vội vã bước vào, đầu cũng không dám ngẩng lên.

    Dương Khai cảm thấy có chút buồn cười, nữ tử nhát gan như vậy cũng không thấy nhiều, trong Lăng Tiêu Các cũng có nhiều nữ đệ tử, nhưng người tập võ đều rất thoải mái, không giống nàng như vậy, chỉ bị mình liếc mắt đã đỏ mặt, trách không được lại phải che mặt.

    Sư tỷ này cũng có chút đáng yêu, chỉ có điều Dương Khai cảm thấy mùi hương trên người nàng rất quen thuộc, dường như đã ngửi thấy ở đâu.



    [/CHARGE]

    .
    Dương Khai cảm thấy có chút buồn cười, nữ tử nhát gan như vậy cũng không thấy nhiều, trong Lăng Tiêu Các cũng có nhiều nữ đệ tử, nhưng người tập võ đều rất thoải mái, không giống nàng như vậy, chỉ bị mình liếc mắt đã đỏ mặt, trách không được lại phải che mặt.

    Sư tỷ này cũng có chút đáng yêu, chỉ có điều Dương Khai cảm thấy mùi hương trên người nàng rất quen thuộc, dường như đã ngửi thấy ở đâu.


    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
    Vũ Luyện Điên Phong - tg: Mạc Mặc - (Đông phương huyền huyễn)
    Vũ Luyện Điên Phong - Xin mời trang_peany góp ý, luận bàn, chém gió!
    Lần sửa cuối bởi bagiatam; 03/06/2015 lúc 13:57:54
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng

  10. Đã có 11 thành viên nói lời cảm ơn tới MeTruyen.com cho bài viết này:


  11. #26
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    60.682
    Vũ Luyện Điên Phong
    Tác giả: Mạc Mặc
    Chương 25: Tác dụng tuyệt vời của lư hương..
    Nguồn dịch: Nhóm dịch Hoa Hướng Dương - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: kenwen.com


    Post ảnh. Các bạn vui lòng chờ tải xong trang web rồi mới bấm vào đọc. Nếu vẫn chưa được, vui lòng bấm F5 để tải lại trang. Trong vòng 60 phút sẽ ko mất thêm điểm. Thank!

    .
    Thời gian chưa bao giờ trôi qua thong thả như thế, bằng thời gian một chén trà, Dương Khai mới ngồi thẳng lên, hai chân đã chạm được đất, hai tay hơi cong, người sốt run nhưng hướng ngồi thẳng lại kiên định, chậm rãi.

    Rốt cục, một thân rống giận, thân thể hắn vươn thẳng hơi lảo đảo, bước chân kiên định bất dịch ở nguyên tại chỗ.


    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
    Vũ Luyện Điên Phong - tg: Mạc Mặc - (Đông phương huyền huyễn)
    Vũ Luyện Điên Phong - Xin mời trang_peany góp ý, luận bàn, chém gió!
    Lần sửa cuối bởi bagiatam; 03/06/2015 lúc 13:58:15
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng

  12. Đã có 12 thành viên nói lời cảm ơn tới MeTruyen.com cho bài viết này:


  13. #27
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    60.682
    Vũ Luyện Điên Phong
    Tác giả: Mạc Mặc
    Chương 26: Tiểu nhân báo thù, cả ngày lẫn đêm.
    Nguồn dịch: Nhóm dịch Hoa Hướng Dương - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: kenwen.com


    Post ảnh. Các bạn vui lòng chờ tải xong trang web rồi mới bấm vào đọc. Nếu vẫn chưa được, vui lòng bấm F5 để tải lại trang. Trong vòng 60 phút sẽ ko mất thêm điểm. Thank!

    .
    Không nghi ngờ gì, Tô Mộc thuộc loại thứ hai. Tuy nói là vài ngày sau có thể khiêu chiến với Dương Khai thêm một lần nữa, nhưng y đâu có đợi được đến lúc đó? Y hận không thể cho Dương Khai nếm mùi ngay lúc này, như vậy mới giải tỏa được cơn hận trong lòng y.

    Trăn trở cả đêm không ngủ được, Tô Mộc trong lúc nóng giận y liền bật dậy. Không chỉ dậy một mình, y còn gọi cả đám tiểu đệ dưới trướng dậy trong lúc nửa đêm canh ba.


    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
    Vũ Luyện Điên Phong - tg: Mạc Mặc - (Đông phương huyền huyễn)
    Vũ Luyện Điên Phong - Xin mời trang_peany góp ý, luận bàn, chém gió!
    Lần sửa cuối bởi bagiatam; 03/06/2015 lúc 13:59:05
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng

  14. Đã có 12 thành viên nói lời cảm ơn tới MeTruyen.com cho bài viết này:


  15. #28
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    60.682
    Vũ Luyện Điên Phong
    Tác giả: Mạc Mặc
    Chương 27: Cọ xát một chút đâu thể mang thai.
    Nguồn dịch: Nhóm dịch Hoa Hướng Dương - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: kenwen.com


    Post ảnh. Các bạn vui lòng chờ tải xong trang web rồi mới bấm vào đọc. Nếu vẫn chưa được, vui lòng bấm F5 để tải lại trang. Trong vòng 60 phút sẽ ko mất thêm điểm. Thank!

    .
    Lý Vân Thiên sốt ruột, ngoài miệng thì không dám hé ra chút gì, nhưng trong bụng y chợt nghĩ ra gì đó, y liền hỏi:
    - Sư huynh sợ đánh thua sẽ bị trừ mất điểm cống hiến đúng không?


    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
    Vũ Luyện Điên Phong - tg: Mạc Mặc - (Đông phương huyền huyễn)
    Vũ Luyện Điên Phong - Xin mời CeciliaYang góp ý, luận bàn, chém gió!
    Lần sửa cuối bởi bagiatam; 03/06/2015 lúc 13:59:35
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng

  16. Đã có 13 thành viên nói lời cảm ơn tới MeTruyen.com cho bài viết này:


  17. #29
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    60.682
    Vũ Luyện Điên Phong
    Tác giả: Mạc Mặc
    Chương 28: Quá nhỏ mọn.
    Nguồn dịch: Nhóm dịch Hoa Hướng Dương - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: kenwen.com


    Post ảnh. Các bạn vui lòng chờ tải xong trang web rồi mới bấm vào đọc. Nếu vẫn chưa được, vui lòng bấm F5 để tải lại trang. Trong vòng 60 phút sẽ ko mất thêm điểm. Thank!

    .
    Dương Khai vẫn ung dung điềm tĩnh, các cơ bắp trên cơ thể gầy gò ốm yếu bắt đầu căng cứng. Thành quả mấy ngày tu luyện này chuẩn bị được phát huy, hắn chỉ vận dụng trường quyền và cú đá ngang cơ bản của Lăng Tiêu Các để đối phó.

    Quyền chưởng lần lượt thay đổi, Lý Vân Thiên kinh ngạc đối diện với cỗ đại lực đang ập tới, y run rẩy đứng không vững, lùi về sau mấy bước. Không chỉ có vậy, bàn tay y lúc nãy như bị ấn vào nham thạch, có chút cảm giác tê dại.


    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
    Vũ Luyện Điên Phong - tg: Mạc Mặc - (Đông phương huyền huyễn)
    Vũ Luyện Điên Phong - Xin mời trang_peany góp ý, luận bàn, chém gió!
    Lần sửa cuối bởi bagiatam; 03/06/2015 lúc 13:59:55
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng

  18. Đã có 8 thành viên nói lời cảm ơn tới MeTruyen.com cho bài viết này:


  19. #30
    Avatar của MeTruyen.com
    MeTruyen.com đang ẩn Dịch Giả
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    60.682
    Vũ Luyện Điên Phong
    Tác giả: Mạc Mặc
    Chương 29: Lỗ to rồi
    Nguồn dịch: Nhóm dịch Hoa Hướng Dương - www.metruyen.com
    Biên tập: www.metruyen.com

    Nguồn truyện: kenwen.com


    Post ảnh. Các bạn vui lòng chờ tải xong trang web rồi mới bấm vào đọc. Nếu vẫn chưa được, vui lòng bấm F5 để tải lại trang. Trong vòng 60 phút sẽ ko mất thêm điểm. Thank!

    .
    Nếu mỗi ngày đều có người dâng cho mười cây thảo dược như vậy thì tốt biết mấy! Dương Khai mơ tưởng.

    Trở lại căn nhà gỗ lấy lư hương ra, đốt lấy dị hương. Dương Khai tiếp tục công cuộc tu luyện gian khổ của mình.


    Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
    Vũ Luyện Điên Phong - tg: Mạc Mặc - (Đông phương huyền huyễn)
    Vũ Luyện Điên Phong - Xin mời Khách góp ý, luận bàn, chém gió!
    Lần sửa cuối bởi bagiatam; 03/06/2015 lúc 14:00:18
    - Khi chuyển tiền, bạn nên ghi chú nick cần set điểm ngay trong lệnh chuyển tiền để tiện cho BQT kiểm tra, đối chiếu.
    - Sau khi nạp tiền tham gia nhóm VIP, các bạn vui lòng vào Topic này và ghi rõ


    Nick tại MeTruyen.com cần nạp điểm
    Số Tài khoản hoặc tên Người gửi (đối với Ngân hàng Việt Nam) và Email chuyển đến (đối với PayPal, Moneybookers)
    Thời gian gửi
    Số tiền gửi
    Ngân hàng

  20. Đã có 8 thành viên nói lời cảm ơn tới MeTruyen.com cho bài viết này:


Trang 3/321 ĐầuĐầu 123451353103 ... CuốiCuối

Tags for this Thread

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •  
Khung Upload nhanh